Death Note: Một ghi chép khác - Những án mạng Los Angeles BB
Death Note: Một ghi chép khác - Những án mạng Los Angeles BB - Chương 05 - Phần 1
Phần 5: Đồng hồ
Cuối cùng Ryuuzaki cũng tới ngôi nhà liên kế nơi
vụ thứ ba xảy ra vào lúc ba giờ.
“Xin lỗi đã để cô chờ, Misora.” Hắn nói, không
thể hiện một chút tội lỗi nào khi trễ hẹn tới một tiếng đồng hồ.
“Đừng lo, tôi đã không chờ. Tôi đã bắt đầu mà
không có anh.” Misora nói, châm biếm nhất có thể.
“Tôi thấy rồi.” Ryuuzaki bắt đầu bò trên tứ chi
và hấp tấp tiến về phía cô. Cô đã bắt đầu quen với việc này, nhưng nó xảy ra
đột ngột tới mức cô suýt chút nữa đã nhảy lên. Dù sao thì, cũng đã ba ngày cô
chưa gặp anh ta.
Hôm 16 tháng Tám, sau khi nói chuyện với L, cô
đã quay lại căn hộ của Quarter Queen và nói với anh ta rằng vụ thứ tư sẽ xảy ra
sau sáu ngày nữa, vào 22 tháng Tám. Tất nhiên là Ryuuzaki đã hỏi làm sao cô
biết, nhưng Misora không thể trả lời. Cô không thể nói rằng L kết luận như vậy.
Nhưng khi cô và Ryuuzaki thảo luận về vấn đề này, Misora đã tìm ra lời giải
đáp. Câu trả lời của cô rất thuyết phục, nhưng cô không cảm thấy muốn giải thích
cho Ryuuzaki, vì vậy cô chỉ đơn giản là nhắc lại kết luận đó. Mặt khác,
Ryuuzaki đã để cho vấn đề lắng xuống quá dễ dàng... Họ cuối cùng quyết định sẽ
điều tra hiện trường vụ thứ ba, nhà của Backyard Bottomslash, vào ngày 19.
Trong thời gian đó, cả Naomi Misora và Rue Ryuuzaki sẽ nghiên cứu lại bối cảnh
của vụ án và chuẩn bị những việc khác cho công tác điều tra.
Misora đã dành khoảng thời gian đó thường xuyên
liên lạc với L, phát triển những giả thuyết của cô và thu thập thêm nhiều thông
tin hữu ích (bao gồm những phát hiện cảnh sát đã tìm ra và L tiếp sức cho cô),
nhưng sự thật là, vào ngày 19, ngay cả sau khi đã tới hiện trường vụ thứ ba và
mất vài giờ đồng hồ nghiên cứu nó một mình, cô cảm thấy mình dường như không
thể tiến thêm một bước so với ba hôm trước.
“Cô đã kiểm tra phòng tắm chưa, Misora?”
“Tất nhiên rồi. Anh thì sao?”
“Tôi đã liếc vào trong trước khi tôi lên gác.
Nhưng cái bồn tắm đã ngăn tôi lại. Với hình ảnh như thế, người duy nhất có thể
nghĩ đến việc trèo vào trong là Elizabeth Báthory[34].”
[34] Elizabeth
Báthory: Nữ bá tước Hungary, thế kỷ XV – XVI. Được mệnh danh là người đàn bà
độc ác nhất trong lịch sử, với sở thích tắm trong máu của các trinh nữ. – ND.
“Hắn đã lau sạch từng dấu tay, nhưng lại không
làm xê dịch một giọt máu. Tỉ mỉ đến như vậy. Tên sát nhân thật sự không quan
tâm đến ai khác ngoài bản thân mình.”
“Đúng, tôi đồng ý.” Ryuuzaki nói, mặc dù vậy anh
ta không có vẻ gặp vấn đề gì khi bò trên sàn nhà ngập máu... hay là anh ta cũng
chẳng quan tâm? Giống như tên sát nhân... Misora theo dõi anh ta chuyển động.
“Tôi không nghĩ có cái gì ở đó.” Cô nói. “Tôi đã
kiểm tra khá kỹ càng.”
“Ôi không. Tôi không ngờ cô lại bi quan như vậy,
Misora.”
“Tôi không... chỉ là, Ryuuzaki, tôi cảm thấy
trọng tâm của vụ này là những vết chặt. Cánh tay trái và chân phải bị cắt
rời... đây là điểm khác biệt lớn nhất so với những nạn nhân trước của hắn.”
“Giống như cô đã nói, thứ gì đó đáng lẽ ở đây
nhưng lại không? Trong trường hợp đó, chúng ta phải nghĩ ra tại sao hung thủ
lại vứt chân trái của nạn nhân trong phòng tắm và chỉ đem đi cánh tay trái. Một
cánh tay. Không dễ đem đi như hai tập Akazukin Chacha đâu.”
“Và họ vẫn chưa tìm ra cánh tay... không dễ dàng
che giấu những bộ phận cơ thể người, vì thế nếu hắn mang đi, tức là phải có lý
do. Tôi không biết đấy là một thông điệp... hay là nếu không, phải có gì đó mà
hắn không muốn chúng ta thấy.”
“Có thể. Điều đó hợp lý đấy. Nhưng móc mắt nạn
nhân thứ hai chỉ ra điểm mù của chúng ta, dẫn tới mắt kính, vậy thì mang cánh
tay trái đi phải có ý nghĩa gì đó... Nhưng mà, Misora, thứ làm tôi băn khoăn là
cái chân phải. Cách hắn xử lý làm mọi việc rối tung cả. Chính cô đã nói giấu
một bộ phận không dễ dàng, nhưng mà cắt đứt nó cũng thế. Phải tốn khối thời
gian ấy. Làm vậy không quá nguy hiểm trong một ngôi nhà liên kế hay sao? Những
ngôi nhà ngay bên cạnh, có chung tường, và họ không để ý chút nào à?”
Cả hai đã được cắt sát tận gốc... thi thể được
tìm thấy ở đây. Phải rồi, những bức hình. Misora giở tập tài liệu của mình và
lấy ra những bức hình chụp hiện trường thứ ba. Chính là tấm ảnh đã giúp họ giải
đáp thông điệp ở vụ thứ hai. Cô giơ nó lên, đối chiếu với hiện trường thật và
chỉ ra nơi từng đặt thi thể nạn nhân. “Ở đó, nằm ngửa, với tay phải và chân
trái giang rộng... hmm...”
“Ừm, nếu giả thuyết của cô là đúng, chúng ta còn
kha khá thời gian trước khi vụ thứ tư xảy ra. Vậy hãy xem xét kỹ lưỡng. À mà,
không phải bây giờ là lúc cô giải thích tại sao vụ thứ tư sẽ xảy ra vào ngày 22
sao?”
“Ừ, tôi nghĩ thế.”
Misora cất bức ảnh đi và quay về phía Ryuuzaki. Anh ta không nhìn cô. Họ đã biết nhau năm ngày nay
và đã cùng làm việc ba lần, và đã rõ là Ryuuzaki không hề thấy rằng đáng lẽ nên
đối diện với người mình đang nói chuyện cùng. Nhưng tất nhiên là, cô không hề
có ý định nói ra một điều ít quan trọng như thế.
“Thực ra điều này rất đơn giản. Vụ thứ ba đã xảy ra
vào ngày 13 tháng Tám, phải không?”
“Đúng thế, cô không cần kiểm tra lại đâu.”
“Số La mã đã được sử dụng trên nạn nhân thứ nhất,
nhưng lần này chúng ta sẽ nói tớ số Ả rập. Mười ba... 13. Nếu anh viết chữ số
một và ba cạnh nhau... chúng sẽ trông giống chữ B.”
“Đúng.” Ryuuzaki gật đầu.
Điều này đơn giản đến mức cô đã nghĩ rằng anh ta sẽ
cười cô, nhưng anh ta lại có vẻ ngạc nhiên về điều đó.
“Nghĩ về cái này, tôi đã từng xem một chương trình
game show cho trẻ con, họ đã hỏi một cộng ba bằng gì, và đáp án là B...”
“Chính xác. B.”
“B.B.? Nhưng Misora ơi, cái này chỉ đúng với vụ thứ
ba thôi. Những ngày khác thì sao? Câu đố gửi tới LAPD vào 22 tháng Bảy, vụ thứ
nhất xảy ra vào 31 tháng Bảy, vụ thứ hai vào mồng 4 tháng Ba. Mà cô cho rằng vụ
thứ tư xảy ra vào 22 tháng Tám. Chẳng có con số nào tạo ra chữ B cả.”
“Không phải ngay lập tức. Nhưng cũng áp dụng cùng
một nguyên tắc đó. Dễ nhất là vụ đầu tiên... 31 tháng Bảy. Ba và một. Viết
ngược lại là mười ba.”
“Được rồi, tôi chấp nhận số 31. Cũng khá có lý.
Nhưng ngày 4 và hai lần ngày 22?”
“Cũng vậy. Chỉ thay đổi một chút. Như bài toán anh
vừa nói trong chương trình game show cho trẻ con, một cộng ba. Bốn là đáp án
thông thường cho phương trình đó. Và với 22, lấy một ở hàng chục đi cho vào
hàng đơn vị, anh sẽ có mười ba.”
B.
Mười ba.
“Nói cách khác, mỗi ngày hung thủ gây án, ngày 22,
ngày 31, mồng 4, ngày 13... tổng chữ số hàng chục và hàng đơn vị đều bằng bốn.
Mỗi tháng chỉ có bốn ngày như vậy. Bốn ngày thôi. Mọi việc xảy ra vào một trong
bốn ngày đó. Đầu tiên cũng có bốn hình nhân Wara Ningyou. Một cộng ba bằng bốn.
Và điều này nữa, bốn ngày và chín ngày, cộng vào nhau bằng mười ba.”
“Tôi hiểu rồi. Không tệ.” Ryuuzaki gật đầu. Misora
rạng rỡ hẳn lên.
“Việc dựa vào sự tương đồng giữa số mười ba và chữ
cái B là một ý tưởng khá hay.”
“Không phải sao? Vì thế mà vụ thứ tư sẽ xảy ra vào
chín ngày sau ngày 13, tức là ngày 22. Chín, bốn, chín... Tôi đã nghĩ tới khả năng
bốn ngày một lần nữa, tức là án mạng xảy ra vào ngày 17, nhưng rõ ràng là ngày
22 hợp lý hơn nhiều. Dù sao thì cũng đã có chuyện xảy ra vào ngày đó tháng
trước. Và không có cách nào biến đổi mười bảy thành B, dù có gượng ép đến đâu.
Suy ra vụ thứ tư chỉ có thể xảy ra vào ngày 22.”
Ngày 17 đã trôi qua mà không có sự việc nào liên
quan tới án mạng ở Los Angeles. Cô đã hơi lo lắng, nhưng khẳng định kiên quyết
của L đã giúp cô giữ bình tĩnh. Cô đã tự bảo mình rằng khả năng bốn ngày cộng
chín ngày thành mười ba chỉ là một sự trùng hợp không liên quan mà hung thủ có
thể bỏ qua.
“Nếu tôi có thể nói thêm một điều,” Ryuuzaki nói. “đó
là cách biến đổi hai mươi hai thành mười ba hơi bị gượng ép. Như thể cố bóp méo
sự thật cho hợp với lập luận của cô - chẳng có lý gì lại trừ một của hàng chục
đi như thế. Không giống như biến đổi từ ba mươi mốt thành mười ba. Lập luận này
rõ ràng chỉ dựa trên những gì đã diễn ra.”
“Eh... nhưng, Ryuuzaki...”
“Đừng hiểu lầm ý tôi - về cơ bản tôi cũng đồng ý
với lý lẽ của cô. Chỉ riêng cái điểm này thôi.”
“Nhưng... vậy thì...” Nếu anh ta phản đối cái ngày
quan trọng nhất, mọi lập luận còn lại chẳng có ý nghĩa gì. Cũng giống như anh
ta đã bác bỏ mọi thứ cô nói.
“Nhưng tôi có ý này. Misora, cô đã lớn lên ở Nhật
Bản, phải không? Vậy cô hẳn phải quen với số trong tiếng Nhật hơn tôi.”
“Ký tự số trong chữ hán?”
“Hãy thử hình dung chữ hán của hai mươi hai.”
Chữ hán...
Cô đã thử viết các ký tự trong đầu, nhưng chẳng
có ý nghĩa gì cả.
“Thế nào?”
“Không, tôi chưa hiểu ý anh...”
“Ồ... vậy thử gợi ý này của tôi. Misora, tưởng
tượng ký tự ở giữa, chữ thập: đó là một hình dấu cộng. Vậy nó rất thực ra là
hai cộng hai[35].”
[35] Hai
mươi hai trong tiếng hán (chữ Kanji) là「ニ十ニ」(nhị thập nhị) – ND.
“Ồ.”
Đó không phải là một lời gợi ý. Đó chính là đáp
án.
“Kết quả là bốn... và cô đã xuất sắc giải thích
rằng bốn là một cộng ba. Dù sao thì, nếu một với ba là B, thì chúng ta phải
viết chúng cạnh nhau, giống như là đem cộng chúng lại, để ra hình dạng chữ B.
Đó là cách chúng ta đọc hai mươi hai là B. Chúng ta chỉ cần đủ lý do để cộng
các con số lại. Nhờ điều kiện này, lập luận của cô để cho rằng vụ thứ tư xảy ra
vào ngày 22 nghe có vẻ chính xác. Lúc nãy tôi đã hơi bối rối trước lý lẽ của
cô, và hơi khó khăn theo được nó, nhưng giờ thì tôi cảm thấy vui vẻ như vừa
uống một lít mật.”
Cách so sánh khiến Misora ợ nóng.
Nhưng dường như Ryuuzaki tin rằng đó là bởi cô
đã giải thích xong vì sao vụ thứ tư sẽ xảy ra vào ngày 22. Không phải hoàn hảo,
bởi lập luận của anh ta về con số này tốt hơn của cô, nhưng cô vẫn có thể thư
giãn một chút.
“Nhưng Misora này.” Ryuuzaki nói. “Một điều
nữa.”
“Ừ?”
Đó là “một điều nữa” thứ hai.
Lần này khiến cô cảnh giác.
“Giả thuyết của cô dựa vào kết luận rằng khi hung
thủ chọn nạn nhân của hắn, hắn cần những người tên B.B. Nhưng như chúng ta đã
thảo luận, vẫn có khả năng rằng thực chất hắn theo đuổi những người tên Q.Q.
chứ không phải B.B.”
“Ồ, phải...”
Nếu nạn nhân thứ tư một lần nữa là một đứa trẻ
có tên Q.Q., nằm sấp, thì toàn bộ giả thuyết của họ sẽ đáng bị ném qua cửa sổ.
“Nếu đó là Q thay cho B, giả thuyết của cô sẽ
không có giá trị. Cô đã tự tạo ra nó, ép buộc nó tồn tại bằng một logic sai.
Dựa vào sự trùng hợp ngẫu nhiên.”
“Trùng hợp ngẫu nhiên... khi số mười ba trông
giống chữ B? Nhưng cái đó thật hiển nhiên... và Q cũng rất khớp...”
“Đúng, tôi đồng ý. Tôi cũng tin đó không hoàn
toàn là trùng hợp. Nhưng giả thuyết của cô chỉ dựa trên những gì đã xảy ra. Tạo
ra sau khi sự đã rồi. Tôi muốn biết tại sao cô chọn xây dựng giả thuyết trên
chữ B mà không phải Q.”
“Ừm...”
Bởi vì L đã nói thế. Khá chắc chắn. “Hung thủ là
B.” Cô đã biết trước điều đó. Nhưng cô không thể kể cho Ryuuzaki. Cô phải hoàn
toàn giữ bí mật về L. Cô không thể kém cảnh giác và để lộ bất cứ điều gì, bất
kể họ đã trao đổi nhiều đến đâu.
“Tôi đoán dựa vào ba nạn nhân... có hai người là
B so với một người là Q, và B có vẻ hợp lý hơn. Tôi đã nghĩ về Q sau đó, dĩ
nhiên, nhưng không thể tìm ra cái gì liên quan đến nó.” Misora cố chống chế.
Nhưng ngay cả khi lời nói đã thốt ra, cô biết mình thiếu tự nhiên thế nào.
Và chắc chắn là, Ryuuzaki bỏ qua điều đó. “Thật
áp đặt. Chẳng có gì để chứng minh.”
Cô không còn giữ được tâm trạng tốt. Cắn môi - cô
đã dẫn tới những kết luận đó sau khi cố tìm ra lý do cho những điều L nói với
cô. Lời của L chứng minh điều đó, vì thế nó có thể đúng, nhưng không thể thay
đổi được gì.
“Hung thủ là B.”
“Gì cơ?”
“Không, ý tôi là, hắn ám ảnh với chữ cái B. Có
thể nỗi ám ảnh đó cũng là một phần của thông điệp, và cũng có thể hung thủ có
tên là B.B.”
“Ừ, và cũng có thể là Q.Q. Như cô đã nói, rất
nhiều yếu tố trong vụ án chỉ tới chữ B, nhưng cũng có thể chúng ta đơn giản là
đã bỏ lỡ mất những thứ liên quan tới Q.”
“Ừm, tôi cho là vậy...”
“Tôi thật sự nghĩ rằng B thì hợp lý hơn Q. Hơn chín
mơi chín phần trăm.” Ryuuzaki khẳng định.
Coi như anh ta đã rút lại toàn bộ mấy phút vừa qua.
“Có khả năng chữ cái đầu của họ tên hung thủ là B.
Các nạn nhân là B.B., và hung thủ cũng vậy... thật là thú vị.”
“Thú vị ư?”
“Phải. Dù sao thì, lần sau hãy cẩn thận, Misora.
Nếu cô tán thành điều gì đó, cô phải có đủ lý do để ủng hộ nó. Nếu cô không tán
thành, cô phải có đủ lý do để bác bỏ nó. Dù kết luận có chính xác đến đâu mà
suy diễn dựa trên ngụy biện, cô không thể đánh bại hung thủ.”
“Đánh bại? Ryuuzaki, đây có phải là vấn đề thắng
thua đâu?”
“Có đấy.” Ryuuzaki nói.
Bởi vì đây là một cuộc chiến.
Người ta cho rằng L chưa bao giờ tham gia một vụ án
mà không có nhiều hơn mười nạn nhân hay liên quan tới hàng triệu đô la. Ngoại
lệ duy nhất đó là khi các vụ án có độ khó mức L, hay là khi L có những lý do cá
nhân bắt buộc anh ta phải tham gia. Những án mạng Los Angeles BB đủ
cả hai tiêu chuẩn này. Lúc này thì tôi không cần phải chỉ ra mức độ khó của nó,
và L nhất thiết phải chiến đấu với bản sao của anh ta. Giám đốc hiện nay của
Wammy’s House đã nói cho Quillish Wammy/Watari, người đã cho L biết về sự biến
mất của B vào tháng Năm, và kể từ đó L đã truy tìm hắn cùng lúc với mọi vụ án
anh ta tham gia. Wammy House chỉ biết hắn là B - họ không biết tên thật của
hắn, Beyond Birthday, vì thế cuộc tìm kiếm là vô vọng, nhưng L cuối cùng đã lần
ra dấu tích của hắn khi vụ án này bắt đầu - đó là lý do tại sao L biết hung thủ
là ai. Anh ta không truy tìm hung thủ nhiều như tìm kiếm một án mạng. L đã mong
đợi Beyond Birthday làm gì đó để thách thức anh ta. L có thể có bất cứ cảnh sát
nào trên thế giới, nhưng trong vụ này, anh ta không muốn nhờ ai ngoài Naomi
Misora... vì lý do này. Tôi không nghĩ L quan tâm đến danh dự nhiều như thế,
nhưng ai cũng xấu hổ với nhầm lẫn của họ, và không ai muốn những sai sót này
lan truyền trong dư luận.
L là cái đích của mỗi người trong Wammy’s House.
Mỗi chúng tôi đều muốn vượt qua anh ta.
Bước qua anh ta.
Giẫm lên anh ta.
M muốn, N muốn, và B muốn.
M muốn làm một người thách thức, N muốn làm một kẻ
kế thừa.
B muốn làm một tên giết người.
“Ryuuzaki, anh đã tìm ra gì mới chưa?”
Giờ khi họ đã tranh luận xong về thời điểm gây án,
Misora đã tạm nghỉ, bước xuống bếp ở tầng một, làm hai tách cà phê (với lượng
đường thông thường, tất nhiên) và mang lên phòng ngủ của Backyard Bottomslash
trên một cái khay. Cô bưng khay bằng cả hai tay, vì thế đã gặp khó khăn với
việc mở cửa. Nắm cửa cao ngang hông nên cô đã nhờ sự trợ giúp của cái khóa thắt
lưng. Cô thấy Ryuuzaki nằm ngửa ở giữa phòng, giang rộng cả hai tay và hai
chân. Misora đóng băng trước cửa phòng.
“Tìm ra... gì chưa?” Cô nhắc lại, không vì bất kỳ
lý do gì.
Anh ta không định làm một cái cầu rồi trườn qua
bằng lưng trên sàn đấy chứ? Giống như trong một bộ phim kinh dị... Misora nuốt
nước bọt, nhưng trước nỗ lực của cô, điều này quá kỳ cục ngay cả đối với một
người như Ryuuzaki. Anh ta đang làm gì vậy?
“Ừm, Ryuuzaki?”
“Tôi là một xác chết.”
“Hunh?”
“Tôi đã trở thành một xác chết. Tôi không thể trả
lời. Tôi chết rồi.”
Cô đã hiểu. Từ “hiểu” có liên quan tới chấp nhận,
điều mà cô rất muốn tránh, nhưng giờ đã rõ ràng Ryuuzaki đang nằm trên tư thế
của nạn nhân thứ ba. Tất nhiên, tay trái và chân phải của anh ta vẫn còn nguyên
trên mình, nhưng bỏ qua điều đó anh ta đang rất giống với hình ảnh cuối cùng
của Backyard Bottomslash xấu số. Xét dưới góc độ thực tiễn, Misora không hề
thấy điểm gì ở hành động của anh ta, nhưng cô không phải loại người thích can
thiệp vào phương pháp phá án của người khác. Thay vào đó, Misora tìm cách xem
nên đến phía chiếc bàn bằng cách nào, bước qua Ryuuzaki hay là đi đường vòng.
Cô không muốn bước qua anh ta, nhưng cũng thấy phiền nếu phải đi đường vòng.
“Ừm... mm?”
Và rồi cô nhận ra. Ít nhất, cô nhận ra rằng cô đã
nhận ra gì đó. Nhưng cô đã nhận ra điều gì? Điều gì đó đã lọt vào mắt cô...
không, trước đó, vào khoảnh khắc cô mở cửa, cảnh tượng Ryuuzaki nằm giả chết đã
chiếm toàn bộ sự chú ý của cô, vậy là nó ư? Không phải thế. Thế thì cô sẽ nhìn
thấy gì đầu tiên nếu như Ryuuzaki không nằm ở đó? Nếu Ryuuzaki không ngáng
đường khi cô đang bưng cà phê... nếu anh ta không nằm đó... vậy sẽ chẳng có gì.
Căn phòng sẽ hoàn toàn bình thường. Cô hầu như cũng không ngửi thấy mùi máu.
Thứ duy nhất bất thường là cái lỗ trên tường... cái lỗ đinh?
“Dấu vết để lại bởi con Wara Ningyou?”
Đó chỉ là một cái lỗ đinh, thật khó có thể nghĩ ra
điều gì. Nhưng nếu nó không phải là một cái lỗ, mà là một hình nhân Wara
Ningyou? Vậy thứ đầu tiên đập vào mắt cô khi mở cửa, dựa vào tầm nhìn, sẽ không
phải Ryuuzaki giả chết, mà là con Wara Ningyou. Khoảnh khắc cô mở cửa, cô sẽ
thấy hình nhân Wara Ningyou... một trong những hình nhân đã được đặt chính xác
vào điểm đó. Tất cả các hình nhân Wara Ningyou đã được đóng trên tường ở độ cao
giống hệt nhau (khoảng ngang thắt lưng, nếu bạn cao bằng Misora) nhưng khoảng
cách từ bức tường đến phía đối diện thay đổi dựa theo từng nơi. Nhưng ở mỗi
nơi, khi cô mở cửa...
Cái lỗ đinh.
“Thứ lỗi, Ryuuzaki.”
3,723 từ






