Death Note: Một ghi chép khác - Những án mạng Los Angeles BB
Death Note: Một ghi chép khác - Những án mạng Los Angeles BB - Chương 03 - Phần 1
Phần 3: Đối nghịch
Nếu bắt buộc phải trả lời tại sao L cương quyết
không hé lộ bản thân mình, chúng ta có thể lý giải điều đó một cách rất đơn
giản: làm như vậy quá nguy hiểm. Cực kỳ nguy hiểm. Trong khi những nhà lãnh đạo
trên thế giới luôn nỗ lực để đảm bảo sự an toàn cho những trí tuệ kiệt xuất,
không chỉ riêng những thám tử, thì sự thật là hệ thống an ninh xã hội hiện nay
chưa cho phép việc đó. Và L tin rằng anh ta không còn cách nào khác ngoài tự
bảo vệ bản thân nhờ khả năng của chính mình. Bằng tính toán đơn giản, năng lực của
L trong năm 2002 bằng với năm văn phòng điều tra thông thường, và bảy cơ quan
tình báo (cho tới trước thời điểm anh ta tham gia truy bắt Kira, những con số
này còn lớn hơn nữa). Các bạn có thể dễ dàng cho rằng đó là một lý do tuyệt vời
để kính trọng và ngưỡng mộ ai đó, nhưng hãy cho phép tôi khẳng định điều này rõ
ràng nhất có thể: khả năng như vậy trong một con người là cực kỳ nguy hiểm.
Những kỹ thuật quản lý hiểm họa hiện đại hoạt động chủ yếu dựa trên việc khuếch
tán sự rủi ro, nhưng sự tồn tại của L thì hoàn toàn ngược lại. Nói cách khác,
nếu ai đó muốn gây tội ác, cơ hội thành công của hắn sẽ được tăng lên đáng kể
nếu hắn có thể “khử” L trước khi bắt đầu. Đó là lý do tại sao L không bao giờ
để lộ bản thân mình. Không phải vì anh ta nhút nhát, hay vì anh ta không bao
giờ ra khỏi nhà. Điều đó chỉ để bảo đảm sự an toàn cho anh ta. Đối với một thám
tử giỏi như L, tự bảo vệ bản thân và giữ gìn hòa bình thế giới là một, và như
vậy nếu nói hành động của anh ta là hèn hạ hay tự coi mình là trung tâm thì
hoàn toàn không chính xác. Tôi không thực sự thích thú với cái ý tưởng so sánh
bọn họ, nhưng nếu Kira đã có khả năng giết bất kỳ ai bằng cách viết tên họ vào
cuốn Tử ký thì hắn ta cũng không bao giờ công bố sự thật này cũng vì lý do như
vậy. Những người thông minh nhất luôn che giấu việc họ thông minh. Những kẻ
khôn ngoan sẽ không đeo bảng tên trên mình. Người khoe khoang về khả năng của
mình bao nhiêu thực ra lại là kẻ liều lĩnh bấy nhiêu - hãy để những gì họ làm
được tự nói lên điều đó.
Vì thế, bất cứ khi nào L hành động, anh ta sẽ có
một ai đó đại diện cho anh ta trước công chúng - và trong vụ án này, điệp viên
FBI Naomi Misora đang giữ vai trò đó. Ngay từ đầu Misora đã hiểu cái “quyền”
này. Rằng cô là tấm lá chắn của L. Và cô cũng nhận thức được việc liên quan
trực tiếp tới L sẽ đẩy cô tới mối đe dọa lớn đến mức nào... Misora đã cố gắng
nhiều lần để tìm ra bản chất của Ryuuzaki, nhưng dù cô có nhìn nhận hoàn cảnh
đó lạc quan bao nhiêu, cô cũng không thể nào nghĩ khác hơn rằng, “Anh ta có thể
đã không nghe được nhiều trong cuộc điện đàm.” và không thể cảm thấy an tâm với
phỏng đoán đó. Nếu Ryuuzaki đã nhận ra mối liên hệ giữa Misora và L, và anh ta
hé lộ thông tin đó với đúng người, cô sẽ gặp nguy hiểm tệ hại trước khi bạn có
thể nói gì... thậm chí trước khi bạn có thể nghĩ tới việc nói gì đó, và suy
nghĩ đó khiến Misora bồn chồn. Thêm vào đó là khả năng suy luận của Ryuuzaki...
Một ngày sau khi họ đã giải mã được thông điệp tên sát nhân để lại trong phòng
ngủ của Believe Bridesmaid, Misora đã bắt đầu tự hỏi phải chăng suy luận của cô
có được phần nhiều dựa trên sự dẫn dắt tài tình của Ryuuzaki. Vào thời điểm đó,
cô có cảm giác tất cả là suy luận của cô. Nhưng nghĩ lại, những số trang, quay
vòng cuốn sách, cô chỉ nhận ra nó vì Ryuuzaki đã hỗ trợ phần nền tảng. Liệu có
lý do gì để cô tự xem những trang sách mà lần mò được những từ đó? Cô không thể
gạt bỏ cái ý nghĩ rằng tất cả những điều này đã được diễn ra chỉ để Misora cảm
thấy cô đã thực sự có tham gia vào việc giải đố, và rằng anh ta đã gần như để
cô tự mình tìm ra bước ngoặt cuối cùng sau khi đã giải quyết tỉ mỉ mọi thứ khác
giúp cô. Điều này hoàn toàn có thể chỉ là một sự hoang tưởng mà chính cái áp
lực có L đứng sau cô đem lại... nhưng việc tìm ra danh tính của nạn nhân thứ
hai trên kệ sách của Believe Bridesmaid đã là một dấu ấn quan trọng cho việc
điều tra của cô. Cô đã kiểm tra lại, nạn nhân này là người duy nhất trên toàn
Los Angeles mang cái tên Quarter Queen, nhưng điều này cũng không làm cô khuây
khỏa hơn.
16 tháng Tám.
Naomi Misora đang ở trung tâm thành phố, tại Đại lộ
Thứ Ba, tới thăm hiện trường vụ thứ hai, sau khi đã phải mò mẫm trên một tấm
bản đồ. Khi không biết vụ thứ tư sẽ diễn ra khi nào, một phần trong cô đã muốn
tới đây ngay từ nhà của Believe Bridesmaid, nhưng cô cần phải kiểm tra những
điều khác nữa. Quá nhiều bằng chứng để sàng lọc trước, thêm vào đó là vấn đề đi
lại đã khiến cô buộc phải đợi đến ngày hôm sau. Giờ đã là ba ngày kể từ án mạng
thứ ba–chín ngày, bốn ngày, chín ngày, và nếu hung thủ có kế hoạch sẽ lại gây
án sau bốn ngày, thì vụ tiếp theo sẽ xảy ra vào ngày hôm sau, nhưng cô cũng
không còn lựa chọn nào khác. Chẳng có cách nào để ngăn chặn được điều đó diễn
ra. Nên cô làm cái điều duy nhất mà cô có thể. Tìm kiếm những chứng cứ có thể
giúp cô trong vụ án tiếp theo.
Theo điều tra của L, một thám tử có tên Rue
Ryuuzaki thực sự đã được bố mẹ của Believe Bridesmaid thuê - và không chỉ có
họ, mà cả thân nhân của nạn nhân thứ hai, Quarter Queen, và của nạn nhân thứ
ba, Backyard Bottomslash, cũng đã yêu cầu Ryuuzaki điều tra. Thật quá khó để
tin rằng thực tế lại có thể tuyệt vời như vậy, Misora nghĩ, nhưng khi L đã nói
như vậy, cô buộc phải chấp nhận nó. Chẳng có cách nào nghi ngờ. Nhưng ngay cả
khi L chưa thể tìm ra điều gì về Ryuuzaki, cô vẫn cần phải tiếp tục theo dõi,
phải cộng tác với Ryuuzaki và giả đò như họ đang cùng nhau điều tra vụ án này.
Liệu có phải thực sự L chưa thể đưa ra kết luận nào
về Ryuuzaki? Misora đã dành vài phút cân nhắc đến điều này. Có thể đơn giản là
nói với cô về hắn sẽ trở nên quá nguy hiểm... Misora chưa từng nghĩ rằng L đã
cho cô mọi thông tin mà anh ta có. Vấn đề Ryuuzaki có thể rơi vào trường hợp
này - nhưng có lẽ đây cũng chỉ là sự hoang tưởng vô căn cứ. Ryuuzaki hiển nhiên
là quá đáng ngờ, tuy vậy hắn ta cũng chưa gây nên một tội ác nào công khai.
Cái ý nghĩ sẽ lại thấy hắn ta bò trên hiện trường
vụ án hôm nay thật kinh khủng không thể chối cãi (cô đã gặp ác mộng về nó.
Thường thì Misora chẳng khi nào thức dậy dễ dàng, nhưng giấc mơ đặc biệt này
gần như đã khiến cô bay ra khỏi giường). Và khi đó, ngày 16 tháng Tám, vào lúc
mười giờ sáng...
Misora đã bị tấn công.
Cô đang đi tắt qua một con hẻm vắng vẻ và tối tăm
khi ai đó đã đánh cô từ đằng sau bằng một chiếc dùi cui[25]. Hay chính xác hơn là, suýt đánh trúng cô - bởi cô
đã cúi xuống kịp thời và tránh được. Dùi cui là một vũ khí khá nhẹ - một vật
đơn giản, chẳng có gì bên trong ngoài một túi cát. Nhờ cấu tạo đơn giản mà nó
dễ che giấu, và không thể chối cãi rằng đó là một vũ khí hiệu quả. Cô đã nghe
thấy âm thanh không khí bị cắt làm đôi khi nó lướt qua mái tóc cô. Misora phải
đối mặt với hiểm nguy kể từ giây phút cô chấp nhận làm cánh tay, đôi mắt và cả
lá chắn của L, thế nên cô đã không quá hoảng hốt và phản ứng mau lẹ. Chuyện xảy
ra đã nhanh chóng đẩy lùi những ý nghĩ về Ryuuzaki ra khỏi tâm trí cô, điều mà
có lẽ cũng tốt cho Misora. Cô tiếp đất bằng cả hai bàn tay, nhấn xuống để dồn
lực vào đôi chân khi lộn ngược trên hè, rồi tung một cú đá ngang cằm kẻ tấn
công. Không trúng đích. Cũng không sao - mục đích chính của hành động này chỉ
là để cô có thể quay lại nhìn hắn. Chỉ có một tên, và hắn mang mặt nạ. Cô thấy
ngạc nhiên khi hắn có vẻ thiếu phòng bị như vậy, nhưng ngoài chiếc dùi cui, tay
trái hắn còn cầm một cây gậy to và nặng khác, khiến cô lâm vào tình thế lép vế
hoàn toàn. Đây rõ ràng không phải là một tên côn đồ tầm thường. Cũng như hôm
trước, Misora không có súng. Và, hiển nhiên, không phù hiệu hay còng tay. Tháo
chạy có lẽ là lựa chọn khôn ngoan nhất, nhưng Misora không phải là loại người
như vậy. Biệt danh của cô ở FBI là Misora Massacre[26] - có một vẻ độc ác trong cái tên này, nhưng hoàn toàn không phải là vô cớ.
Cô bật lên, tiếp đất bằng chân, giơ tay phải ra trước mặt và giữ trọng tâm
thấp, đối mặt với kẻ tấn công trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
[25] blackjack: gậy dùi
cui của cảnh sát – ND.
[26] Massacre: tàn sát –
ND.
Hắn ngập ngừng trong giây lát trước thế đứng này,
rồi nhanh chóng ra đòn - không phải bằng chiếc dùi cui, mà là cây gậy. Cô xoay
người né tránh - sau đó gần như lộn nhào qua chiều ngang của con hẻm hẹp, nhắm
gót giày tới thái dương hắn. Hắn tránh được, nhưng cuộc đối đầu đã kết thúc.
Misora không hề định chạy đi, nhưng đối thủ của cô có vẻ không đủ hung hăng như
vậy. Khi Misora đặt chân xuống đất, hắn đã quay đầu bỏ chạy. Cô đã nghĩ ngay
đến việc đuổi theo nhưng rồi đã gạt đi ý tưởng đó sau khi thực hiện vài bước.
Cô khá chắc hắn là một gã đàn ông. Cô khá chắc cô có thể đánh nhau với hắn,
nhưng không phải là chạy đua. Cô không phải là một vận động viên điền kinh
giỏi. Cô không muốn phí sức.
Cô vuốt lại mái tóc rối rồi lấy điện thoại gọi cho
L. Tín hiệu đổ chuông, nhưng không ai nghe máy. Vị thám tử vĩ đại nhất thế kỷ
luôn bận rộn, và khó có thể liên lạc được ngoài những khung giờ đã định trước.
Cũng may cô không bị thương, nên việc báo cáo có thể trì hoãn. Có lẽ tới hiện
trường vụ án ngay bây giờ là một ý tưởng tốt hơn, khi vụ tấn công vừa qua càng
gia tăng mối nghi ngờ về Ryuuzaki. Chẳng có cách nào để xác định tên đó có liên
quan tới vụ án hoặc biết về mối quan hệ của cô và L hay không, nhưng dựa vào
thời điểm của vụ tấn công, khả năng gã Ryuuzaki có nhúng tay vào không phải
thấp. Có lẽ cô nên tự điều tra về hắn thay vì dựa vào L để bảo vệ chính bản
thân mình. Cô đang xét đến việc gọi cho Raye để nhờ anh làm giúp cô việc này,
nhưng trước hết Misora phải rời khỏi con hẻm.
Đúng như dự đoán, Naomi Misora đã không đuổi theo.
Hắn rời khỏi con hẻm rồi nhảy vào chiếc ô tô đang
mở máy hắn đã đỗ trên đường. Hắn quẹo một vài lần và kiểm tra gương hậu, rồi
đậu vào vị trí hắn đã chọn trước. Chiếc xe chỉ là đồ ăn cắp và không thể truy
ra hắn, nên hắn đã có kế hoạch bỏ nó ở đây. Để ý những camera chống trộm, hắn
đi khỏi bãi đậu xe khi đã để chiếc mặt nạ, dùi cui và cây gậy trên xe. Hắn nhét
chúng dưới ghế ngồi. Không để lại một dấu tay nào.
Đúng ra, hắn không định làm gì Naomi Misora ngày
hôm nay, càng không phải ở đó. Hắn chỉ bắt gặp cô ta và muốn kiểm tra khả năng
của cô ta. Hắn tấn công từ phía sau, nhưng không định gây thương tích cho cô
ta, và tất nhiên, không muốn giết cô ta.
Đó là lý do cô ta không thể chết.
Hắn đã biết cô sẽ né được.
Nhưng ngay cả vậy, ngay cả đã tính trước như thế,
cô gái này thật ấn tượng. Tránh được cú tấn công mà không hề ngoái đầu lại, và
nhanh chóng chiếm được thế chủ động - hắn có thể thấy tại sao L lại chọn con
tốt này. Cô ta có đầu óc và can đảm khi cần.
Cô ta có chính kiến.
Cô ta xứng đáng làm đối thủ của hắn.
Hắn gập cổ.
Và với cái đầu treo trên cổ ở một góc kỳ cục, hắn
bước trên phố.
Kẻ tấn công Misora...
Tên sát nhân đằng sau Những án mạng Los
Angeles BB, Beyond Birthday, bước trên phố với một nụ cười man rợ.
“A, Misora. Cô đến muộn.” Ryuuzaki nói không buồn
quay đầu lại, khi cô bước vào căn hộ 605 nơi Quarter Queen sống. “Hãy cố gắng
đúng giờ. Thời gian là tiền bạc, và vì thế, là cuộc sống.”
Ôi...
Ryuuzaki không bò. Cô đến
ngay khi anh ta đang nghiên cứu kệ trên cùng của chiếc tủ ngăn kéo. Nhưng khó
có thể coi hành động này là căn giờ chuẩn. Ngăn tủ có vẻ toàn là đồ lót của cô
bé mười ba tuổi. Ryuuzaki vì thế mà trông giống một tên yêu râu xanh đang mân
mê quần chíp hơn là một thám tử đang điều tra hiện trường. Không phải là cách
hay nhất để bắt đầu một ngày mới. Cô đang tính che giấu sự khiếp hãi sau vụ tấn
công bằng một thái độ hung hăng đối với Ryuuzaki, nhưng anh ta đã làm cô cụt
hứng biết bao. Nếu đó thực sự là chủ tâm của anh ta, cô sẽ rất ngạc nhiên,
nhưng khó có vẻ như vậy. Có lẽ Ryuuzaki thực sự thích thú với
đồ lót của trẻ em.
Misora lại thở dài, nhìn quanh căn phòng - cả căn
hộ này còn nhỏ hơn phòng ngủ của Believe Bridesmaid. Mức sống chênh lệch đến
nỗi càng khó có thể nhận ra mối liên hệ giữa hai nạn nhân.
“Có vẻ là một bà mẹ độc thân ở đây, phải không?”
“Phải. Những căn hộ này được xây cho sinh viên hoặc
những người độc thân, vì thế một cô bé và mẹ cô ta sống ở đây khá gây chú ý.
Sáng nay tôi đã hỏi xung quanh một chút, và nghe được nhiều chuyện thú vị.
Nhưng chúng hầu hết nằm trong báo cáo của cảnh sát cô đã cho tôi xem hôm qua.
Người mẹ đã rời khỏi thành phố khi án mạng xảy ra, và thi thể đã được một nữ
sinh hàng xóm phát hiện. Bà ta chỉ được thấy con gái trong nhà xác.”
Trong khi nghe Ryuuzaki nói, Misora kiểm tra những
bức tường để xem xét những cái lỗ đóng đinh những hình nhân. Trong bốn bức
tường, chỉ bên có cửa ra vào không có lỗ. Giống như trong phòng ngủ của Believe
Bridesmaid, những cái lỗ này chỉ ra vị trí của đám Wara Ningyou.
“Cô băn khoăn gì à, Misora?”
“Ờ... hôm qua, chúng ta...” Misora nói,
nhấn mạnh vào đại từ số nhiều ấy. “... chúng ta đã giải mã được thông điệp tên
sát nhân để lại hiện trường vụ thứ nhất, nhưng... những hình nhân và căn phòng
khóa kín vẫn là điều bí ẩn.”
“Đúng.” Ryuuzaki nói. Anh ta đóng cửa lại và bắt
đầu bò trên tứ chi.
Nhưng không giống hiện trường thứ nhất, hai người
sống trong phòng này, và có khá nhiều đồ đạc - khá bừa bộn. Bò quanh đây có vẻ
không dễ dàng gì. Tuy thế, Ryuuzaki vẫn nhất định giữ tư thế đó khi di chuyển
trong căn phòng. Misora đã thầm ước anh ta sẽ thôi đi.
“Nhưng Misora, tôi không nghĩ cần phải phí thời
gian vào vấn đề hiện trường bị khóa kín. Đây không phải tiểu thuyết trinh thám
- thực tế mà nói, hắn có thể đơn giản sử dụng chìa khóa sơ cua. Chẳng có chìa
khóa nào không thể làm giống hệt.”
“Cũng đúng. Nhưng anh có thực sự tin rằng hắn lại làm
một điều tầm thường như thế không? Ngay từ đầu đã không có lý do gì để dựng nên
hiện trường bị khóa kín như vậy. Thế mà hắn lại làm điều đó. Tức là nó có thể
là một dạng câu đố...”
“Câu đố?”
“Hoặc là trò chơi gì đó.”
“Đúng... phải, có khả năng...”
Misora quay lại nhìn cánh cửa cô vừa đi qua. Thiết
kế có khác so với hiện trường vụ thứ nhất (sự khác nhau giữa cửa chính của một
căn hộ với một cánh cửa nội thất trong một ngôi nhà), nhưng cơ cấu và kích
thước cơ bản giống nhau. Vẻ ngoài chung chung, đơn giản - rất dễ đột nhập khi
vắng người bằng cách khoan và vặn chốt cửa từ phía trong (được gọi là khóa vặn)
nhưng rõ ràng, ở cả ba vụ chẳng có cái lỗ nào trên cửa cả.
“Anh sẽ làm gì, Ryuuzaki? Nếu anh muốn khóa cửa từ
bên ngoài?”
“Dùng một chìa khóa.”
“Không, không phải thế... nếu anh bị mất chìa
khóa.”
“Dùng một chìa khóa sơ cua.”
“Không, không phải thế... anh cũng không có chìa
khóa sơ cua.”
“Thế thì tôi sẽ không khóa nữa.”
“...”
Điều anh ta nói không phải là sai.
Misora ra ngoài và sập cửa lại.
“Nếu đây là tiểu thuyết trinh thám... những căn
phòng bị khóa trái thường được tạo ra bằng một thủ thuật, ví dụ bằng một cây
kim và sợi chỉ, hoặc là... Ý tôi là, chúng ta gọi nó là căn phòng bị khóa trái,
nhưng thực ra chúng chỉ là những căn phòng thông thường, nên không an toàn đến
thế. Không giống như giá sách của Bridesmaid - chúng có khá nhiều kẽ hở quanh
khung cửa. Sợi dây có thể lọt qua dễ dàng... để một đoạn dây dưới cửa, buộc vào
đầu của thanh chốt, và kéo...”
“Không thể nào. Khe hở không lớn đến thế, và góc
quá nhỏ sẽ triệt tiêu lực tác động. Cô có thể thử, nhưng phần lớn sợi dây sẽ
gây áp lực lên cánh cửa. Trước khi cô có thể vặn chốt được một chút nào, toàn
bộ lực kéo của cô sẽ trở thành lực kéo cạnh cửa. Kéo cánh cửa về phía cô.”
“Phải... nhưng cái khóa đơn giản thế này không có
chỗ cho thủ thuật. Những cánh cửa trong truyện trinh thám thường sử dụng những
loại khóa phức tạp hơn nhiều.”
“Có rất nhiều cách để khóa trái căn phòng. Và chúng
ta cũng không thể loại bỏ khả năng hắn có chìa khóa. Quan trọng hơn, Misora, là
tại sao tên sát nhân lại làm thế. Hắn không cần thiết làm vậy, nhưng hắn lại
làm. Nếu là để tạo ra một câu đố, thì tại sao?”
“Như một trò chơi. Cho vui.”
“Tại sao?”
Bạn có thể hỏi như thế đối với bất kỳ tình tiết
nào.
Tại sao gửi đến LAPD ô chữ đó, tại sao để lại thông
điệp trên kệ sách... và trên tất cả, tại sao giết ba người bọn họ? Nếu tên sát
nhân có một động cơ rõ ràng, thì đó là gì? Ngay cả nếu việc giết người chỉ là
ngẫu nhiên, vẫn có lý do đằng sau nó... L đã nói như thế. Nhưng họ vẫn không biết
điều gì kết nối các nạn nhân.
Misora dựa vào tường và lấy ra một vài bức ảnh từ
túi của cô.
Những bức ảnh chụp nạn nhân thứ hai bị giết trong
căn phòng này - một cô bé tóc vàng, đeo kính, nằm úp mặt xuống. Đầu cô bé hằn
rõ vết lõm theo hình dạng của hung khí, và cả hai mắt đều bị móc ra. Điều này
được thực hiện sau khi nạn nhân đã chết - giống như những vết cắt trên ngực
Believe Bridesmaid, đây cũng là một hành động gây thương tích cho tử thi mà
không liên quan đến nguyên nhân dẫn đến cái chết. Cô không biết tên sát nhân đã
làm thế nào để hủy hoại đôi mắt, nhưng Misora cảm thấy muốn bệnh khi cố tưởng
tượng hình ảnh một người có thể móc đôi mắt của một cô bé dễ thương nhỏ tuổi.
Misora là một điệp viên FBI, cô không hoàn toàn là đại diện của chính nghĩa - nhưng
rõ ràng có những việc không thể tha thứ được. Hành động của hung thủ đối với
nạn nhân thứ hai này nên được xếp vào loại đó.
“Giết hại một đứa bé... xấu xa làm sao.”
“Giết hại một người lớn cũng xấu xa, Misora. Giết
hại trẻ con và người lớn - xấu xa như nhau.” Ryuuzaki kết luận, với một thái độ
hoàn toàn dửng dưng.
“Ryuuzaki...”
“Tôi đã kiểm tra mọi nơi.” Ryuuzaki nói và đứng
lên. Anh ta xoa xoa tay vào chiếc quần jeans. Có lẽ ít nhất anh ta cũng nhận
thức được rằng bò trên sàn nhà như vậy sẽ làm bẩn tay.
“Nhưng tôi không tìm thấy đồng nào.”
“Anh đã tìm tiền?” Như là kẻ trộm.
Một tên trộm không buồn giấu giếm mưu đồ của mình.
“Không, tùy hoàn cảnh thôi. Có một khả năng hung
thủ hành động vì tiền, nhưng nếu thế, cô bé này hiển nhiên là nghèo khó hơn hai
nạn nhân kia. Cũng có thể họ không phô trương những thứ có giá trị, nhưng có vẻ
không phải. Chúng ta nghỉ giải lao thôi. Cô có muốn một tách cà phê không,
Misora?”
“Ồ... có chứ.”
“Đợi một lát.” Ryuuzaki nói rồi tiến đến khu bếp.
Misora tự hỏi có phải anh ta lại để mứt ở tủ lạnh không, nhưng rồi cô quyết
định không quan tâm nữa. Cô bỏ lửng luồng suy nghĩ đó và ngồi xuống bàn. Cô đã
gần như không tìm được thời điểm nào để nói với Ryuuzaki về vụ tấn công. Ôi
thôi được. Cô cũng có thể tránh đề cập đến chuyện đó, và xem anh ta phản ứng
thế nào. Cô không có bằng chứng gì về việc kẻ tấn công có liên quan gì với
Ryuuzaki, nhưng bằng cách làm lơ việc này có lẽ cô sẽ khiến anh ta chủ quan
hơn.
“Của cô đây.”
4,101 từ






