TruyenVip

Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố - Chương 177

Chương 177

Bạn đang đọc truyện Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố chương 177 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Chuyện của Minh Á cuối cùng cũng kết thúc, Thẩm Loan khó khăn lắm mới thở

phào một hơi, không ngờ một phiền phức khác lại kéo đến.

"...Đã nói rồi tổng giám đốc Thẩm không ở đây, anh làm sao vậy?" giọng nói

suốt ruột của Miêu Miêu từ xa truyền lại, kèm theo tiếng bước chân ầm ĩ.

"À, không có? Cô cảm thấy tôi sẽ tin sao?" Người đàn ông đầy trung khí, dơ tay

lên đẩy: "Tránh ra! Đừng có chắn đường gia!"

Vừa nói, vừa trực tiếp đẩy cửa xông vào văn phòng.

Miêu Miêu cúi đầu, ánh mắt đầy áy náy: "Xin lỗi tổng giám đốc Thẩm, tôi

không ngăn được anh ta."

Lục Thâm cười lạnh: "Đây là cái "không ở đây" mà cô nói sao? Được đó nha chị

gái béo, nói dối cũng hay đó chứ!"

"Anh!"

"Quả nhiên, người béo lá gan cũng béo, haha haha..."

"Đủ rồi đó." Thẩm Loan bỗng dưng mở miệng: "Miêu Miêu, cô ra ngoài trước

đi, lần sau gặp phải tình huống như thế này trực tiếp gọi bảo vệ ở tầng lớn, có

những người bị quăng ra một lần không đủ, còn nhớ nhung đến lần thứ hai,

thích bị ngược đãi.

Sắc mặt Lục Thâm đen sì, rõ ràng nhớ đến kí ức gì đó không quá tốt đẹp.

Miêu Miêu quay người rời khỏi, nghĩ một chút, thuận tay đóng cửa lại.

Cứ như vậy, văn phòng làm việc to như thế, chỉ còn lại hai người, mặt đối mặt,

một đứng một ngồi, một bĩnh tĩnh một nóng nảy.

Bốn mắt đối lập nhau, mùi thuốc súng dần dần bao phủ dày đặc.

"Thất gia, anh tìm tôi có việc gì?" Thẩm Loan nhàn nhạt mở miệng, phá vỡ sự

trầm mặc.

Lục Thâm nói thẳng: "Hôm đó ở Minh Đạt, tình hình gì cô cũng nhìn thấy rồi,

tôi chỉ cần chiếc lắc tay."

Thẩm Loan chau mày.

"Đừng có nói chiếc lắc tay không ở chỗ cô, ngày hôm đó tôi đã nhìn thấy hết

rồi." Lục Thâm quét qua đôi mắt cô: "Nhưng, ngược lại Thẩm Khiêm rất tốt với

đứa em hờ là cô đó chứ, vật đấu giá mấy triệu nói tặng là tặng. Đáng tiếc, dường

như cô lại không quá cảm kích?"

Thẩm Loan nhếch mày, không tỏ rõ thái độ.

Người đàn ông sáp lại gần: "Nếu như tôi đoán không nhầm, ngày hôm đó phải

là cô vứt chiếc vòng tay đó trên đất, đúng không? Nếu như đã không thích, vậy

bán lại cho tôi, thế nào? Giá cả cô cứ nói?"

"Tôi rất tò mò, "nước mắt của Ares" rốt cuộc có sức hấp dẫn gì, đáng để cho Thất

Gia tốn công tốn sức như vậy, một bước lại lùi một bước?"

"Tôi thích, tôi cam tâm tình nguyện!"

Đương nhiên, một điểm càng quan trọng hơn nữa là anh ta đem theo nhiệm vụ

trên người, không lấy được vòng tay thì chỉ có thể ngoan ngoãn cút về Kinh

Bình, thật quá mất mặt...

"Tóm lại cô đưa cho tôi vòng tay, mọi chuyện ổn thỏa, nếu không..." Khóe

miệng người đàn ông nhếch lên một đường cong u ám.

Thẩm Loan cũng cười, chỉ là đáy mắt một mảng lạnh băng: "Nếu không cái gì?"

"Tôi sẽ cho cô biết, hoa sao lại đỏ như thế?"

"Vì sao?"

"Nhuộm máu."

Thẩm Loan ngừng lại một lát: "Cho nên, đây là uy h**p?"

"Cô có thể cho là như thế?"

Lục Thâm tự cảm thấy lời nói ác liệt này vô cùng gian ác, nhưng cô gái đối diện

từ đầu đến cuối chỉ có một khuôn mặt lạnh nhạt là thế quái nào?

Mẹ nó tốt xấu gì cũng phải sợ một chút chứ!

Ơ! Sợ rồi sợ rồi, bắt đầu lấy điện thoại ra cầu cứu...

"Tôi nói cho cô biết, gọi bảo vệ cũng vô dụng, trốn được khỏi mùng một, còn có

thể trốn khỏi mười năm sao? Căn bản là không tồn tại đâu, được không?"

Thẩm Loan lại không vì thế mà có ý định dừng tay lại, chỉ thấy cô ấn xuống

màn hình mấy cái, sau đó đưa điện thoại lên tai, một dáng vẻ đợi điện thoại kết

nối.

Năm giây sau: "Chú Lục, anh em tốt của chú luôn mồm luôn miệng đòi giết tôi,

chuyện này chú có quản không? Không quản thì tôi sẽ tìm cảnh sát..."

"Chà!" Lục Thâm bỗng nhiên bổ nhào về phía trước, làm ra vẻ giành lại: "Cô

đặc biệt gọi điện thoại cho ai vậy?!"

Thẩm Loan nghiêng người tránh đi, cười nhẹ: "Quyền Hãn Đình."

Lục Thâm cứng nhắc bò nhoài trên bàn làm việc, sắc mặt đen như đít nồi.

"Chú Lục, nghe thấy hết rồi đó? Chú muốn xử lý thế nào?" Ngữ điệu nhẹ

nhàng, vẻ mặt hào hứng.

"...Tôi lập tức đến ngay."

Đọc full truyện Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố

765 từ

Xem đầy đủ truyện Danh Môn Thịnh Sủng: Quyền Thiếu Xin Chiếu Cố

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5405 chương7.3