TruyenVip

Đại Nha Hoàn - Thảo Bản Hương Ba

Chương 15

Mục lục

Mùa đông năm Bình Khánh thứ 34, nương nương nhiễm ôn dịch, không qua khỏi mùa đông này.

Ta quỳ bên cạnh người, chậm rãi chải tóc cho người. 

Tay nghề chải tóc của ta đã thành thạo từ lâu, nhưng dù có mạnh tay hay nhẹ tay, nương nương cũng chẳng còn cảm giác nữa rồi.

Hoàng thượng nắm chặt tay nương nương rất lâu, rồi nói với ta:

"Cuối cùng, nàng ấy cũng không còn xinh đẹp nữa."

Ta đáp:

"Nhan sắc phai tàn, má hồng bạc màu, vốn dĩ là lẽ thường tình."

Hoàng thượng lắc đầu, không nói gì thêm. Một lúc sau, người đứng dậy rời đi.

Thái giám truyền chỉ ban thụy hiệu cho nương nương, phong người làm "Hi Hoàng Hậu" (Hi - Ánh dương).

Ta nhận lấy thánh chỉ, đặt cạnh người. Sau đó, ta nói với công công truyền chỉ:

"Công công, phiền ngài chuyển lời đến Hoàng thượng, lão nô nguyện được tuẫn táng theo Hoàng hậu, mong Hoàng thượng thành toàn."

Công công sững người một lát, sau đó đẩy tay ta ra khi ta định đưa bạc:

"Ma ma, xin hãy yên tâm, lão nô nhất định chuyển lời."

Nhưng ngoài dự đoán của ta, Hoàng thượng từ chối thỉnh cầu. Người nói với ta:

"Nếu để ngươi tuẫn táng, Chi Lan sẽ hận trẫm."

Nửa đêm, ta một mình đứng giữa sân viện trống trải.

Có người nói với ta:

"Thí chủ đã không còn vướng bận hồng trần, chi bằng theo bần tăng xuất gia đi!"

Hôm ta rời khỏi hoàng cung, tuyết trắng phủ trời.

Cánh cổng cung điện cao lớn dần khép lại trước mắt ta.

Nhìn lại cả một đời, ta đưa tay sờ lên cái đầu trọc của mình, bật cười.

Phiên ngoại 1: Đại Tiểu Thư

Mẫu thân vốn định để ta chọn một nha hoàn xấp xỉ tuổi mình, lớn hơn vài tuổi cũng được, dung mạo đoan trang càng tốt, để sau này làm của hồi môn, theo ta về nhà chồng. 

Như vậy ít nhất cũng là người quen biết rõ ràng, làm thiếp cũng không đến nỗi xa lạ.

Nhưng cuối cùng, ta lại chọn một tiểu nha đầu nhỏ hơn ta bốn tuổi, chỉ vì cảm thấy nàng thú vị.

Quả nhiên nàng rất hợp ý ta, ta bày trò gì, nàng cũng có thể hiểu ngay.

Không biết làm những việc của một nha hoàn thông thường thì có sao đâu?

Những nha hoàn khác còn không biết leo tường hay bắn ná nữa kìa!

Ta vẫn luôn xem Hi Nhi như một món đồ chơi, nghĩ rằng đến một ngày nào đó, sự mới mẻ này cũng sẽ phai nhạt.

Nhưng ta đã quên mất, chỉ cần là con người thì đều có trái tim, còn ta, lại vô tình động lòng với tiểu nha đầu này.

Có lẽ nàng cũng nhận ra thái độ của ta đối với nàng dần thay đổi, thế nên mỗi ngày nàng lại nghĩ ra đủ trò để chọc ta vui.

Ca ca thường nói Hi Nhi là cái đuôi nhỏ của ta, nếu ta không vui, cái đuôi ấy cũng ỉu xìu theo.


Mục lục

507 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1