TruyenVip

Dã Miêu Bất Tòng - Chương 32

Chương 32

Bạn đang đọc truyện Dã Miêu Bất Tòng chương 32 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


Đổi túi chườm đá trở về, Thương Viễn hít sâu vài cái mới cảm giác sắc mặt của chính mình có thể hòa hoãn được một ít.

Vu Dân nằm trong túi ngủ, còn đang quấn quýt với bản nhạc của anh.

Bên ngoài ầm ĩ to như vậy, bộ dạng Vu Dân vẫn thảnh thơi, chỉ có dấu bàn tay trên mặt là không dễ nhìn.

Thương Viễn thở dài, ngồi vào bên cạnh anh: “Đợi một lát rồi viết tiếp, lại chườm thêm một chút.”

Vu Dân nghiêng đầu cho Thương Viễn có thể chườm đá, đôi mắt dính lấy bản nhạc không rời, dưới ngòi bút xột xoạc.

Chườm cả buổi, vết đỏ kia vẫn còn rõ ràng, tuy Vu Dân luôn nói không đau, tâm trí đều rót hết vào bên trong bản nhạc, nhưng Thương Viễn vẫn khó chịu, dàn xếp cho Vu Dân xong, hắn đi ra ngoài lều hút một điếu thuốc trước khi ngủ.

Vòng khói gay mũi, phá hủy cây cỏ núi rừng thanh điềm xung quanh.

Thương Viễn khiến đạo diễn lùi một ngày rồi mới ghi hình, có cơ hội nghỉ ngơi một ngày trong núi, Vu Dân cũng không đi ra ngoài chơi, nằm lì trong lều viết nhạc của anh, viết cho đến tận chiều mới hoàn thành xong bài hát này.

Vu Dân cầm lấy bản nhạc, ngâm nga nhiều lần, mở dây kéo lều bạt ra, nhìn trái nhìn phải ở ngoài một chút, xác nhận không có ai mới kéo dây kéo lên, lấy cây đàn ghi ta ra từ trong một túi lớn khác.

Các nhạc cụ khác đều không tiện mang theo, chỉ có ghi ta là dễ mang nhất.

Vu Dân quét vài sợi dây đàn, thử đệm bài hát mới một chút, bên ngoài không hiểu sao lại ồn ào, Vu Dân nhắm mắt lại mặc kệ, khẽ hát lên, hát thử xong một lần, Vu Dân cầm bút sửa lại một ít nốt nhạc.

Sáng tác ca khúc này mất rất nhiều thời gian của anh, linh cảm cuộn trào mãnh liệt khiến anh vài đêm không ngủ, Vu Dân cảm giác cơn buồn ngủ mấy ngày nay đang sắp nuốt lấy chính mình.

Thế nhưng bài hát này không thể chậm trễ được.

Vu Dân gãi gãi một bên má, lấy điện thoại ra điều chỉnh đồng hồ báo thức, vùi người vào trong túi mà ngủ.

Vu Dân bị đạo diễn đánh thức, Minh Nguyệt cũng đang gọi anh, Vu Dân ngủ không được bao lâu, ngáp dài một cái thức dậy.

“Dân cục cưng, kịch bản có thay đổi này.”

Vu Dân mở lều bạt, ánh mắt mơ màng hỏi: “Sửa chỗ nào?”

“Vị nhà kia của cậu không ở đây, có nhiều chỗ không thể nói như vậy, cậu lấy kịch bản của mình ra đi, đạo diễn nói…”

Cơn buồn ngủ của Vu Dân bị đánh rơi hơn một nửa, lời nói đột nhiên hốt hoảng: “Không ở đây, vậy anh ấy đi đâu?”

“Anh ta vừa đi tìm đạo diễn nói mình phải về công ty, thấy cậu đang ngủ nên không gọi cậu dậy.”

Vu Dân cũng không nghe, xoay người lại đi lấy điện thoại di động, trên màn hình hiển thị một tin nhắn chưa đọc.

Anh có việc phải về công ty một chuyến, có chuyện hơi phiền toái cần phải xử lý, rất nhanh sẽ quay lại.

Vu Dân đọc một chút, ngay lập tức chạy ra ngoài, không xa ngoài lều trại của bọn họ chính là đường xuống núi, tốc độ của Vu Dân rất nhanh, anh chạy đến giao lộ, mệt đến thở hồng hộc.

Đường dây điện thoại đang bận, Vu Dân để điện thoại xuống, cấp tốc gửi tin nhắn.

Anh chờ một chút, em nhìn thấy xe của anh, anh chờ một chút!

Chiếc xe màu đen ở phía trước rốt cuộc cũng dừng lại, Vu Dân chạy lên gõ cửa xe.

Thương Viễn ngồi ở đằng sau, đang gọi điện với ai đó, đầu bên kia không biết nói cái gì, sắc mặt Thương Viễn nghiêm túc trả lời: “Đúng, tôi biết.”

Vu Dân nhìn hắn gọi điện, đặc biệt nóng lòng, tay nắm lấy cửa sổ xe, thanh âm có phần run rẩy: “Anh chờ một chút, cho em mười phút… Không năm phút đồng hồ cũng được!”

Thương Viễn đưa điện thoại ra xa một ít, mỉm cười, cố gắng giải thích với Vu Dân: “Tiểu Dân, đợi anh quay lại rồi nói có được không.”

“Chỉ cần năm phút thôi!”

Thương Viễn không trả lời anh, trên mặt hiện lên vẻ áy náy.

Vu Dân im lặng, lùi về sau một bước, anh mới từ trong lều chạy ra, quần áo đều xốc xếch, Vu Dân nắm lấy một bên vai áo khoác bị trượt xuống, kéo nó lên, từng đầu ngón tay bám lấy cửa sổ xe từ từ buông ra. Xe tiếp tục chạy về phía trước, âm thanh Thương Viễn từ trong xe truyền tới, nhưng Vu Dân không nghe thấy hắn nói cái gì.

Đường xuống núi rất ít xe chạy, con đường gồm rất nhiều sườn dốc lớn cùng ngã quẹo, tiếng gió thổi xào xạt qua nơi này, anh rất ít khi nói những lời như “hãy chờ em” hay “ở cạnh em”, nhưng thật sự, mỗi một lần nói ra, đều là một lần thất bại.

Đọc full truyện Dã Miêu Bất Tòng

883 từ

Xem đầy đủ truyện Dã Miêu Bất Tòng

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

10919 chương7.2
Chàng Rể Quyền ThếĐang ra
Chàng Rể Quyền Thế

N-H

Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

8001 chương6.6
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6863 chương6.4
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

6037 chương8.4
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một ChútĐang ra
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút

Đỗ Liễu Liễu

Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.

5818 chương8.6