Cuồng vọng phi nhân tính
Cuồng vọng phi nhân tính - Chương 06
1024x768
Normal
0
false
false
false
EN-US
X-NONE
X-NONE
/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:"";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:Calibri;
mso-fareast-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:"Times New Roman";
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}
Chương 6: Phương hướng
Tôi đang ở đâu?
Người đàn ông bất lực
ngẩng đầu lên, trước mặt là một màn đêm đen kịt. Đó đúng là đêm đen theo đúng
nghĩa của nó, không hề có lấy bất cứ một đồ vật gì để có thể nhận ra hình bóng
lờ mờ của nó.
Người đàn ông cử động
chân tay, nhưng không rời được khỏi chỗ ngồi, anh ta đã bị trói chặt vào một
chiếc ghế. Chí ít là anh ta cảm thấy thế.
Bóng đêm mênh mông. Nó
mang đến cho nguời ta một ảo giác dài lê thê. Người đàn ông cảm thấy mình như
đang ở trong một căn phòng trống trải. Anh ta thử kêu lên một tiếng: “Cứu tôi
với…”
Anh ta nhanh chóng nhận
ra có điều lạ. Bởi vì, nơi này ngay cả tiếng vọng cũng không có.
Càng hoảng sợ, tiếng kêu
của anh ta càng to: “Cứu tôi với… có ai không... cứu tôi với!”
Bóng đêm như mở toang
hoác cái mồm to tướng, tiếng kêu của anh ta vừa bật ra đã bị nó nuốt gọn không
thương tiếc.
Người đàn ông cố hết sức
vận động tay chân, nhưng nỗi sợ hãi đã sớm tiêu hao toàn bộ sức lực của anh ta,
anh ta nhanh chóng mệt mỏi rã rời, mềm oặt ra trên ghế.
Bỗng nhiên, một giọng
nói trầm đục vang lên: “Hãy cử động tay trái!”
Người đàn ông hoảng sợ
nhìn bốn xung quanh, tiếng nói hình như phát ra ngay bên tai, lại hình như bao
vây thành một vòng tròn.
“Ngươi… ngươi là ai?”
“Hãy cử động tay trái!”
“Ngươi… rốt cuộc ngươi
là ai?”
Tiếng nói chưa dứt, một
luồng điện đau nhói xuyên qua cơ thể, cả người anh ta bất giác uốn cong lên,
cảm giác như có hàng trăm mũi kim nhỏ cùng lúc đâm vào nội tạng.
Tiếng kêu thảm thiết của
người đàn ông khiến chủ nhân của tiếng nói kia rất hoan hỉ, vẫn giọng nói lạnh
lùng ẩn giấu một chút vui sướng:
“Hãy cử động tay trái.”
Người đàn ông không dám
chểnh mảng, cố sức nhúc nhích cánh tay trái bị trói chặt trên ghế. Anh phát
hiện thấy tay trái mình có thể sờ vào bốn cái nút bấm xếp thành hình chữ thập.
“Sờ được cái nút bấm đó
chưa?”
“Sờ... sờ được rồi!”
“Tốt, bây giờ hãy trả
lời những vấn đề của tao. Mỗi vấn đề tao cho mày thời gian ba giây suy nghĩ.
Nếu mày trả lời đúng, tao sẽ thả cho mày đi.”
“Đợi, đợi đã…”
“Phía đông là phía nào?”
“Rốt cuộc ngươi là…”
“3,2…”
Người con trai không
muốn thử cảm giác bị kích điện một lần nữa, chẳng kịp nghĩ ngợi gì vội ấn nút
bấm phía bên phải.
“Sai rồi”
Bất thình lình, cảm giác
đau nhói lại đâm xuyên qua người anh ta. Anh ta đau đớn co rúm người lại, nhưng
tứ chi vẫn bị trói chặt vào ghế, ngoài cảm giác đau đớn ở cổ chân, cổ tay ra,
mọi cố gắng của anh đều phí công vô ích.
Giọng nói khô khốc lại
vang lên: “Phía bắc là phía nào? 3, 2…”
Ngươi đàn ông hoảng sợ
ấn vào nút bấm hướng lên trên.
“Sai rồi!” Trong giọng
nói ấy ẩn chứa một niềm hoan hỉ, giống như đứa trẻ tinh nghịch phát hiện ra sự
thú vị của trò chơi.
Cơ thể rúm ró của người
con trai chưa kịp hoàn hồn thì lại bị một trận kích điện mãnh liệt bất ngờ ập
đến.
Cứ như thế mấy lần liền.
Câu hỏi của người ra đề
rất đơn giản, chỉ là vấn đề phương hướng Đông, Tây, Nam, Bắc. Nhưng cho dù
người đàn ông có lựa chọn thế nào, đáp án vẫn cứ sai. Tinh thần và tâm trí của
người đàn ông không còn tỉnh táo nữa, một dòng nước dãi từ khoé miệng chảy dài
xuống ngực. Mỗi lần cuống cuồng sợ hãi nghe câu hỏi xong, anh đều ấn nút bấm
một cách điên cuồng, sau đó lại là một trận co giật mãnh liệt kèm theo những
tiếng kêu thảm thiết.
“Phía Nam là phía nào?
3, 2…”
“Tôi xin anh... hãy tha
cho tôi…” Người con trai khóc thành tiếng, “Anh muốn gì tôi cũng đều đưa cho
anh…”
Giây cuối cùng trôi qua,
lần này không thấy dòng điện bị kích nữa.
Một lúc sau, giọng nói
kia lại vang lên nhưng có phần hạ thấp xuống:
“Mày chẳng có cái gì cho
tao cả. Tao chỉ muốn mày biết, phương hướng... rất là quan trọng.”
Tiếng thở gấp gáp của
người con trai bỗng chốc dừng lại, anh ta ngẩng đầu lên, bốn xung quanh tất
nhiên vẫn là đêm tối mênh mông. Nhưng trước mắt anh ta hình như hiện lên một
bóng người mờ mờ.
Anh ta kêu lên thất
thanh: “Tôi biết anh là ai rồi! Anh là…”
Cơn đau đớn bất ngờ ập
đến khiến cho mấy từ tiếp theo tắc nghẹn giữa cổ họng, kỳ lạ là, lần này điều
mà anh ta cảm thấy không phải là sự đau đớn mà là một sự khoái cảm sâu sắc
xuyên suốt cơ thể. Trong cơn co giật rúm cả người, anh ta nhìn thấy những tràng
pháo hoa đang không ngừng bắn toé ra, nếu như anh ta có thể chịu đựng thêm một
chút nữa thì có thể phát hiện thấy trong gian phòng bịt kín này ngoài anh ta
ra, cả bốn phía đều được bao bọc bởi những mảng cách âm dày. Đáng tiếc anh ta
không thể chịu đựng hơn được. Pháo hoa là thứ cuối cùng anh ta nhìn thấy. Anh
ta như đang nhớ lại một câu chuyện nào đó. Nhưng cái ý thức còn sót lại ấy
nhanh chóng bị nhấn chìm trong đêm tối mênh mông.
Một lúc sau, từ những
máy tăng âm trên bốn bức tường phát ra một thanh âm kỳ quái, vừa giống như
tiếng khóc vừa giống như lời than thở.
1,077 từ






