Cuồng vọng phi nhân tính
Cuồng vọng phi nhân tính - Chương 25 part 2
Phương Mộc vẫn còn giận
chị Triệu, hờ hững đáp “Vâng” một tiếng. Chị Triệu cũng cảm thấy hơi ngượng
ngùng, nói một câu: “Tôi đi xem lũ trẻ thế nào”, rồi quay người đi ra.
Chị Triệu vừa ra khỏi
cửa, thầy Châu đã hạ giọng hỏi: “Thực sự là cậu không tặng chứ?”
“Thầy Châu!” Phương Mộc
vừa ấm ức vừa buồn cười, “Em làm sao mua nổi những đồ này? Một phần ba lương
tháng đều mang đến đây, làm sao còn nhiều tiền thừa vậy chứ.”
“Hà hà, không nói nữa,
không nói nữa!” Thầy Châu cười, xua tay, “Tôi cũng không có ý như vậy, chỉ là
không muốn em tặng cho nó một món đồ quý giá như thế.”
“Hừ, chị Triệu sao lại
có thể nghĩ như thế được nhỉ?”
“Cậu đừng để bụng làm
gì. Á Phàm là một đứa trẻ ngoan, ông già này cũng không quan tâm đến nó được
nhiều, cô Triệu này cũng có quá nhiều việc phải bận tâm. Mới lại cô ấy cũng
không biết rõ nguyên nhân sâu xa về quan hệ giữa cậu và Liêu Á Phàm – Người không
biết thì không đáng trách mà.”
Phương Mộc cười tỏ ý đã
hiểu, nhíu mày lại rồi lại mở ra, “Thế thì ai cho cô ấy nhỉ?”
“Hiện giờ thì chưa biết,
đợi Á Phàm về hỏi thì khắc rõ thôi.” Thầy Châu nghĩ một lúc, “Con bé này không
thể đi lấy đồ của người khác, thầy chỉ lo nó quan hệ với bạn bè xấu thôi.”
Phương Mộc trầm mặc một
lúc, nghĩ ra một việc.
“Việc di dời thế nào rồi
ạ?”
Sự việc này càng làm cho
thầy Châu thêm não ruột, ông dụi đầu mẩu thuốc vào gạt tàn, thở dài.
“Không thuận lợi lắm.”
Thầy Châu dùng tay day day thái dương, “Tiền bồi thường của nhà đầu tư rất ít,
dân xung quanh đây không bằng lòng, hai bên chẳng đàm phán nổi.”
Phương Mộc nghĩ không ra
được lời nào để an ủi ông. “Thôi thầy đừng lo lắng quá, cho dù có di dời, cũng
không thực hiện ngay được, ít nhất cũng phải đợi đến sau mùa xuân sang năm.”
“Hy vọng là như vậy, Dù
thế nào cũng để cho tôi vượt qua được mùa đông này đã.”
Bỗng nhiên dưới sân vọng
lên tiếng khóc của lũ trẻ và tiếng chửi bới của chị Triệu. Thầy Châu nhìn qua
cửa sổ, ông vội vàng chạy xuống. Phương Mộc thấy thế, không kịp hỏi đầu đuôi,
cũng chạy xuống theo.
Dưới sân đang đại loạn.
Đám người Phương Mộc vừa nhìn thấy bên đường khi nãy đứng cả trong sân. Nhị Bảo
nằm trên mặt đất, khóe miệng đang chảy máu. Chị Triệu đang gào thét với một tên
béo mập, bọn trẻ cũng dồn dập phụ họa theo. Chẳng mấy chốc đã ầm ĩ cả lên.
Thầy Châu chạy đến bế
Nhị Bảo lên, môi Nhị Bảo bị rách, máu và nước mắt, bụi bẩn hòa làm một loang ra
trên mặt, trông rất đáng thương.
“Sao lại ra nông nỗi
này?” Giọng thầy Châu run run, có thể thấy ông đang cố hết sức để kìm nén cơn
giận dữ trong lòng, “Sao lại đánh người?”
Hóa ra, khi nãy chị
Triệu đang cho bọn trẻ chơi trong sân, bỗng nhiên từ bên ngoài có một bọn người
xông vào chỉ chỉ trỏ trỏ lên lầu và ngoài sân, mồm còn nói những câu như: “Cái
nhà này phải chuyển đi”, “Đốn đổ cây đại thụ đi”. Chị Triệu hỏi bọn họ làm cái
gì, bọn người này không trả lời lại còn chạy ra giẫm đạp bừa bãi lên vườn rau.
Đúng lúc ấy thì Nhị Bảo chạy đến đòi chơi oẳn tù tì với tên béo cầm đầu. Tên
béo thấy nó bẩn quá định tránh mấy lần nhưng không tránh được thế là hắn đánh
cho Nhị Bảo một cái.
Thầy Châu càng nghe mặt
càng tối sầm, bàn tay đang lau mặt cho Nhị Bảo cũng run lên.
Bọn người kia cũng đã
nhận ra thầy Châu, một tên trong bọn thì thầm với tên béo cầm đầu mấy câu, mặt
tên béo ngay lập tức chuyển sang hớn hở.
“Hiểu nhầm, đều là do
hiểu nhầm thôi.” Hắn chìa tay về phía thầy Châu, “Ông là Châu Quốc Thanh phải
không ạ?” Thầy Châu không thèm bắt tay hắn, lạnh lùng nói: “Anh là ai?”
Người đứng bên cạnh vội
nói xen vào, “Đây là Phó tổng giám đốc Hầu của chúng tôi.”
Tên béo chẳng ngượng
ngùng gì rút tay về, nói một cách ngạo mạn: “Tôi đây là Phó tổng giám đốc công
ty địa ốc Hằng Kim – Hầu Quốc Phúc. Ông Châu, tôi muốn nói chuyện riêng với ông
một chút!”
Nói xong, hắn chẳng nói
chẳng rằng ôm lấy vai thầy Châu, dùng sức kéo mạnh sang một bên.
“Ông Châu, tôi biết ông
là người cầm đầu đám dân chúng ở đây, trong cuộc họp đàm phán lần trước ông đã
đại diện cho họ phát biểu, đúng không?”
Hầu Quốc Phú hạ giọng
nói, “Chúng ta không nói những câu thừa thãi. Chẳng phải ông muốn tiền đó sao?
Tôi sẽ bồi thường cho ông hơn ba mươi phần trăm so với người khác, đưa thêm cho
ông 5 vạn tê, ông giúp tôi trấn an họ.”
Thầy Châu nhấc tay hắn
ra, cao giọng nói: “Việc di dời đã có pháp luật, có chính sách, có chính phủ,
nên làm thế nào thì sẽ làm như thế.”
“Tăng bốn mươi phần
trăm, 8 vạn được không?”
“Ông phó giám đốc Hầu à,
mời ông về đi!” Thầy Châu nhìn thẳng vào mặt Hầu Quốc Phúc, dằn từng tiếng,
“Nhưng ông phải xin lỗi thằng bé này.”
Hầu Quốc Phúc nhìn Nhị
Bảo, đôi mắt ti hí sau cặp kính gọng vàng thể hiện một sự hung hăng dọa nạt.
“Ông Châu à, loại điêu
dân như ông, tôi gặp nhiều rồi.” Hắn sầm mặt xuống nói tiếp: “Đứng lôi đứa ngớ
ngẩn ra đây để mong được người khác đồng tình thương cảm. Cái chỗ này của ông
là cái gì, là cái ổ của lũ ngốc à?”
Thầy Châu không thể kìm
được nữa, vung tay đánh vào mặt Hầu Quốc Phúc. Hầu Quốc Phúc không tránh kịp,
bị ngay một cái tát thật mạnh, cặp kính gọng vàng cũng văng ra. Thầy Châu định
đánh tiếp, nhưng vừa giơ tay lên thì đã bị một thanh niên mặc áo da từ đằng sau
đá ông ngã lăn.
Thầy Châu ngã lăn xuống
đất, mấy thanh niên mặc áo da khác vây lấy ông, mồm văng ra những câu bẩn thỉu:
“Rượu thưởng không uống, muốn uống rượu phạt hả!”
Chị Triệu vừa gào thét
vừa chạy đến liều mạng muốn ngăn những kẻ lâu la kia lại. Bọn trẻ cũng vung
những nắm đấm nhỏ nhoi đánh tới tấp lên người bọn chúng.
Thầy Châu đang vùng vẫy
định đứng dậy, người thanh niên mặc áo da vừa mới đá ngã ông lại nhấc chân lên,
vừa vung chân định đá tiếp thì bỗng nhiên thấy tối sầm trước mặt, cả người hắn
cũng bay ngang rồi nặng nề rơi trên mặt đất.
Phương Mộc sắc mặt cứng
rắn, tay cầm chiếc dùi cui cảnh sát đứng bên cạnh thầy Châu.
Thanh niên mặc áo da tay
ôm mồm nằm giãy giụa dưới đất. Máu từ kẽ tay rỉ ra. Mấy tên lâu la đều khiếp
sợ. Sau khi tỉnh lại bọn chúng đều vội vàng rút dao bên người ra định xông vào,
Hầu Quốc Phúc kêu lên một tiếng: “Hãy dừng tay!”
Bọn lâu la chẳng hiểu mô
tê làm sao đứng nhìn ông chủ, Hầu Quốc Phúc ngước nhìn chiếc dùi cui cảnh sát
trong tay Phương Mộc.
“Dùi cui cảnh sát thứ
thiệt đấy!” Hầu Quốc Phúc nhìn về phía tên áo da đang rên la không ngớt trên
mặt đất, “Người anh em, anh ở đâu đến đấy?”
Phương Mộc không trả
lời, mặt hằm hằm. Chị Triệu cầm điện thoại di động của Phương Mộc hướng về phía
họ, tất nhiên là đang quay video.
Phương Mộc lạnh lùng
nói: “Mày có đi không thì bảo?”
Hầu Quốc Phúc cười khan
một tiếng, vẫy tay ra hiệu cho bọn thủ hạ rút về, tiếp đó hắn chỉ tay vào mặt
Phương Mộc: “Tao sẽ còn gặp mày. Chúng ta đi thôi!”
Thế rồi chúng mặt mày
giận dữ, hằm hằm bước qua sân vừa lúc chạm mặt Liêu Á Phàm và mấy đứa trẻ đi
học về. Liêu Á Phàm nhìn thấy bọn chúng bực tức lồng lộn đang leo lên ô tô lại
quay nhìn về phía ụ tường ở cổng, vội chạy như bay về.
“Xảy ra chuyện gì thế
ạ?” Ánh mắt của cô bé lướt qua thầy Châu đang bụi bặm đầy người, Nhị Bảo thì
mặt mày rớm máu và Phương Mộc với cây gậy dùi cui trong tay, “Xảy ra chuyện gì
rồi ạ?”
Không có ai trả lời câu
hỏi của cô bé. Phương Mộc cất dùi cui đi, vội vàng lau vết thương cho thầy
Châu, chị Triệu vạch miệng Nhị Bảo ra, miệng vẫn chửi lẩm bẩm. Bọn trẻ đều rất
sợ hãi, đứng tụm lại một chỗ, run rẩy.
“Rốt cuộc thì có chuyện
gì vậy ạ?” Liêu Á Phàm thấy không có ai đáp lời, cuống quá gào to lên.
Chị Triệu như vừa nhìn
thấy cô bé, chẳng nói chẳng rằng lôi cô vào thẳng trong nhà. Phương Mộc cũng
dìu thầy Châu vào phòng của ông. Anh để thầy Châu nằm lên giường, cởi áo cho
ông, bỗng nhìn thấy sau lưng ứ lên một cục u màu đen.
Phương Mộc thấy hơi lo
lắng, thầy Châu tuổi đã cao, có khi phải đưa đi bệnh viện kiểm tra xem. Thầy
Châu kiên quyết không chịu đi, Phương Mộc khuyên nhủ một hồi nhưng trước thái
độ kiên quyết của thầy, nên đành bó tay.
“Tôi không sao, nhưng
liệu có gây phiền phức cho cậu không?” Thầy Châu lo lắng hỏi Phương Mộc.
“Không sao đâu ạ, cảnh
sát nhân dân gặp những chuyện như thế này ra tay ngăn chặn là đương nhiện.”
Phương Mộc cười. “Chỉ sợ bọn khốn nạn ấy mấy ngày này không thể gặm được xương
thôi.”
Thầy Châu nghe Phương
Mộc nói đùa thì ho sặc sụa, Phương Mộc vội vàng vỗ nhẹ vào lưng ông.
“Thầy Châu, không ngờ
thầy cũng nóng tính ra phết.”
“À, thà nó nói gì khác
tôi còn chịu được,” thầy Châu cố gắng nén cơn ho, “Nó lại nói Nhị Bảo là đồ
ngốc, nói Thiên sứ Đường là ổ của lũ ngốc. Đến thế thì tôi không nhịn được
nữa.”
Nói đến Nhị Bảo, thầy
Châu gắng gượng đứng dậy để cho Phương Mộc dìu đi xem vết thương của nó thế
nào.
Vừa bước ra cửa thì gặp
Liêu Á Phàm đang mặt đỏ tía tai, đùng đùng chạy từ phòng chị Triệu ra, vừa chạy
vừa chỉnh sửa quần áo. Chị Triệu chạy theo sát phía sau vẫn lẩm bẩm: “Con bé
này, con bé này…”
Khi Liêu Á Phàm chạy qua
bên cạnh Phương Mộc, mặt đã đỏ đến tận mang tai nhưng vẫn cứng rắn chìa tay ra
trước mặt thầy Châu:
“Trả lại đồ cho cháu
ngay!”
“Á Phàm!” Thầy Châu sắc
mặt hiền hòa nói: “Trả đồ cho cháu thì được thôi, nhưng cháu phải nói cho ông
biết ai đã cho cháu?”
Liêu Á Phàm mím chặt
môi, tay vẫn giơ thẳng ra như muốn nói: “Cháu không nói!”
Chị Triệu ở bên cạnh
cũng nói thêm vào, “Đúng, không nói rõ thì đừng hòng lấy lại được.”
Trong mắt Liêu Á Phàm
dần dần dâng đầy nước mắt, cô hết nhìn thầy Châu, lại nhìn chị Triệu, cuối cùng
đưa mắt sang cầu cứu Phương Mộc. Phương Mộc hơi mất tự nhiên, bất lực bĩu môi
với cô.
Nước mắt cuối cùng cũng
tràn ra khỏi khoang mắt, Liêu Á Phàm hét lên: “Các người dựa vào đâu mà dám lấy
đồ của tôi!” rồi quay người chạy đi.
Cho đến tận bữa tối cũng
không thấy Liêu Á Phàm trở về, có lẽ vì ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện
nên không khí bữa cơm rất buồn. Duy nhất chỉ có một người vẫn rất vui mừng phần
khởi đó là Nhị Bảo, vết thương trên môi cũng không ảnh hưởng đến sự hưng phấn
của nó với bữa cơm, nó vẫn ăn rất vui vẻ.
Vết thương của thầy Châu
không nhẹ, ông không thể đứng thẳng lên được, chỉ có thể cúi khom khom. Thế là
ông chỉ ăn qua quýt mấy miếng rồi lại về giường nằm. Liêu Á Phàm không ở nhà,
Phương Mộc hăng hái giúp chị Triệu thu dọn bát đĩa, chị Triệu kiên quyết không
cho, Phương Mộc đành chịu.
Ngồi ở phòng thầy Châu
chuyện trò thêm một lúc, Phương Mộc đứng dậy cáo từ. Khi đi qua phòng chị Triệu
anh lại nhìn thấy bức di ảnh của thằng bé. Phương Mộc bỗng nhiên hiểu ra rằng
chị Triệu hình như không bao giờ đóng cửa phòng, nghĩ một lát anh bước vào.
Trong phòng ánh đèn rất
tối, khói hương phảng phất, có lẽ do nhiều năm nay đều thắp đèn dầu và đốt
hương nên bốn bức tường đều bị ám khói vàng khè. Phương Mộc ngắm nhìn thằng bé
trong khung kính viền đen bỗng nhớ đến câu chị Triệu đã từng nói:
“Con tôi nhất định sẽ
quay về.”
Chị Triệu nhiều năm nay
vái lạy con mình và không đóng cửa hình như tin tưởng chắc chắn con mình sẽ
quay lại. Trong những chân hương dày đặc của bát hương chôn giấu một trái tim
người mẹ. Phương Mộc rút hai nén hương, châm lửa cắm vào bát hương, nói nhẹ
nhàng: “Nếu như cháu có ở dưới suối vàng thì về thăm nhé.”
“Nhất định rồi!” Không
ngờ đúng lúc đó chị Triệu trở về phòng. Chị kéo lê đôi chân mệt mỏi đến ngồi
trên giường, bỏ ống tay áo đang xắn cao xuống rồi lại phủi bỏ bụi bặm trên
người.
“Tiểu Phương, cậu ngồi
đi! Ở đây chị chẳng có gì để đãi cậu cả.”
Phương Mộc dạ một tiếng
rồi ngồi lên chiếc ghế cạnh bàn.
“Chị Triệu, chị làm việc
ở đây với thầy Châu được bao nhiêu năm rồi?”
“Hơn sáu năm rồi.” Chị
Triệu bấm tay tính toán, “Sáu năm, bảy tháng rồi.”
“Chị năm nay…”
“41 tuổi rồi.” Chị Triệu
vui vẻ nói: “Thành bà lão rồi.”
“Tại sao chị không suy
nghĩ đến việc tái hôn?” Phương Mộc chỉnh lại câu nói của mình, “Có lẽ còn có
thể có thêm đứa con…”
“Không!” Chị Triệu kiên
quyết lắc đầu, “Chị đợi con trai chị, nó nhất định sẽ trở về.”
“Chị Triệu,” Phương Mộc
suy nghĩ một lát, rồi không nhịn được, nói: “Người chết rồi không thể sống lại
được…”
“Đúng là không thể sống
lại được!” Chị Triệu cắt ngang lời Phương Mộc, “Nhưng người ta sau khi chết vẫn
có linh hồn, linh hồn có thể trở về!”
Phương Mộc không thể đối
đáp, chị Triệu nhìn thái độ của anh, chậm rãi nói: “Cậu không tin phải không?”
Phương Mộc ngần ngừ một
lát rồi lắc đầu.
“Tôi tin!” Khoang mắt
của chị Triệu dần dần đỏ lên, “Tôi một vạn lần tin. Bảy năm trước chỉ vì tôi
không tin điều đó nên mới đánh mất đứa con của mình.”
Không có triệu chứng gì
báo trước, chị Triệu bất ngờ khóc nức nở.
Phương Mộc cuống cả lên,
không biết làm thế nào an ủi chị, chỉ biết ngồi ủ dột ở đó, miệng lẩm bẩm những
câu chẳng liên quan gì.
Tiếng khóc của người mẹ
vang ra cả Thiên sứ Đường yên tĩnh, rất nhiều đứa trẻ trốn trên giường trùm
chăn kín đầu. Ở một phòng khác, một ông giá đang cúi đầu nén tiếng thở dài.
Chị Triệu khóc rất lâu
mới bình tâm trở lại, Phương Mộc bước tới kéo tay chị, đưa cho chị chiếc khăn
mặt.
“Chị Triệu, rốt cuộc đã
xảy ra chuyện gì, hãy nói cho em biết đi, được không?”
Chị Triệu lấy tay lau
khô nước mắt trên mặt, vừa thút thít vừa kể.
“Hồi ấy chị có một gia
đình rất hạnh phúc. Một nhà ba người, vui vẻ thuận hòa. Duy Duy không được coi
là thông minh lắm nhưng cũng là đứa trẻ ngoan ngoãn, biết nghe lời. Năm nó lên
8 tuổi, một hôm bỗng nhiên nó hớt hơ hớt hải chạy về nhà chui tọt vào trong
phòng ngủ không ra. Bố nó hỏi tại sao, Duy Duy lắp ba lắp bắp trả lời, nó nhìn
thấy ma ở trong phòng vệ sinh của trường. Chị và bố nó đều không để ý cho rằng
thằng bé suy nghĩ lung tung. Ai ngờ hai ngày sau nói thế nào Duy Duy cũng không
đi học, nói rằng sợ lại gặp ma. Bố nó nói mấy câu không được cuối cùng phải cho
nó một cái tát, lúc đó thằng bé mới khóc khóc mếu mếu đi đến trường. Từ đó trở
đi thành tích học tập của Duy Duy ngày càng sa sút. Hàng ngày đều mệt mỏi, ủ
rũ. Thầy giáo gọi điện thoại đến cho vợ chồng chị, nói Duy Duy thường xuyên gục
xuống bàn ngủ trong giờ học. Chị truy hỏi nó thì nó nói rằng ban đêm nó không
dám ngủ, cứ nhắm mắt vào thì lại nhìn thấy ma. Không còn cách nào, chị và bố nó
thay nhau ngủ cùng nó. Thế nhưng phiền nhiễu lại đến…”
Chị Triệu lấy khăn tay
ôm mặt, lại ngồi khóc.
“Mấy ngày sau, chị nhận
thấy thằng bé không chịu ăn, không chịu uống, hỏi ra mới biết nó không dám đi
vệ sinh ở trường, sợ gặp ma. Về sau ngay cả phòng vệ sinh ở nhà cháu cũng không
dám vào. Nhiều lần đái cả ra giường. Chị và bố nó đều là những người không hiểu
biết, không nghĩ đến chuyện đưa Duy Duy đi khám bác sĩ tâm lý, cho rằng thằng
bé nhõng nhẽo. Có lần bố thằng bé tức mình, ép nó uống hai cốc nước to. Thế là
nửa đêm vợ chồng chị bị tiếng khóc của Duy Duy đánh thức, nó nói nó muốn đi vệ
sinh, bố nó dẫn nó đi nhưng phát hiện thằng bé không thể nào đi giải được. Nhìn
kĩ thì thấy trên chim của Duy Duy rõ ràng vẫn đang buộc một sợi dây. Chị và bố
nó vội vàng đưa nó đến bệnh viện. Sau khi bác sĩ cắt đứt sợi dây nó vẫn không
đi giải được. Bác sĩ bảo thằng bé cố ý nhịn đái, phải đưa nó vào phòng vệ sinh
cho nó đi từ từ. Bố thằng bé kiên quyết kéo nó vào phòng vệ sinh. Chị đi xuống
tầng dưới nộp tiền, nhưng vì trong người không đủ tiền nên phải quay lên tìm bố
thằng bé. Bố nó ra khỏi phòng vệ sinh đi lấy tiền cho chị, lúc quay lại không
thấy nó đâu. Bố nó linh tính có chuyện không hay vội vàng chạy ra cạnh cửa sổ
để tìm thì thấy Duy Duy nằm ở tầng 1, bố nó cuống lên cũng nhảy xuống theo…”
Chị Triệu vùi mặt vào
chiếc khăn lại tiếp tục khóc.
“Thằng bé lúc đó không
còn nữa, bố nó cầm cự ở bệnh viện được hơn một tháng rồi cũng ra đi. Lo xong
hậu sự cho hai bố con, chị tiêu hết cả số tiền dành dụm được đành phải bán nhà,
thế là chẳng còn chỗ đi về nữa. Đúng lúc đó thầy Châu tìm thấy chị…”
Chị Triệu dần dần bình
tâm trở lại, “Ông ấy cho chị công ăn việc làm, lại cho chị một chỗ nương thân.
Chị không biết kiếp trước ăn ở ra sao mà đúng lúc mất nhà, mất người lại gặp
được người tốt thế…”
“Đúng vậy!” Phương Mộc
không giấu được nỗi xúc động trong lòng, lẩm bẩm.
“Chị bây giờ rất hài
lòng,” chị Triệu lau khô nước mắt trên mặt, mạnh dạn cười, “Chị phải chăm sóc
tốt cho bọn trẻ ở đây, tích góp phúc đức, ông trời sẽ mang con chị về với chị,
kể cả chỉ là linh hồn của nó thôi cũng được. Đến lúc đó, chị sẽ nói với nó…”
Chị Triệu quay lại nhìn
thằng bé trong khung kính, nước mắt lại lưng tròng, “Chị sẽ nói với nó, mẹ sai
rồi, mẹ tin con…”
Khi Phương Mộc ra về đã
quá 9 giờ 30 phút tối. Anh không biết Liêu Á Phàm đi đâu, cũng không biết nó có
về không, nên ngồi lại sân Thiên sứ Đường hút một điếu thuốc. Thiên sứ Đường,
cái tên quá đẹp, chỉ tiếc một điều, mỗi Thiên sứ đều có một câu chuyện đau
thương.
Hút hết điếu thuốc,
Phương Mộc bước ra bên ngoài sân, lên xe, khởi động, khi đèn xe vừa bật sáng
thì anh nhìn thấy Liêu Á Phàm đang đứng trước khoảng 5 mét.
Phương Mộc nhìn cô bé,
dưới ánh đèn chói mắt Liêu Á Phàm tất nhiên không thể nhìn thấy anh trong ca
bin nhưng cô không hề giơ tay lên che ánh đèn chiếu vào mà còn đứng thẳng lên
để lộ cả thân người trước mặt Phương Mộc.
Phương Mộc tắt đèn, nhảy
xuống xe.
“Sao cháu còn ở đây? Ăn
uống gì chưa?”
Trong bóng đêm, ánh mắt
của Liêu Á Phàm sáng đến rợn người. Phương Mộc nghe rõ mồn một tiếng hai hàm
răng nghiến vào nhau ken két hệt như tiếng băng vỡ. Bất thình lình Liêu Á Phàm
nắm lấy cánh tay của Phương Mộc, Phương Mộc cảm nhận thấy cô đang run rẩy.
“Chỗ chúng cháu, Thiên
sứ Đường…”, giọng Liêu Á Phàm run lẩy bẩy như chính thân thể cô, “Có đúng là
phải bị dỡ bỏ không ạ?”
“Cháu nghe ai nói?”
“Có đúng không vậy?”
Tiếng Liêu Á Phàm bỗng cất cao, sức mạnh trong tay cũng vụt tăng lên, “Chú nói
đi, chú đừng lừa cháu…”
Phương Mộc bỗng nhiên
nhớ lại lúc chiều Liêu Á Phàm đã dừng lại một lúc ở ụ đất bên ngoài cổng, quay
lại nhìn, quả nhiên trên ụ đất có một cái vòng tròn màu đỏ rất to, bên trong là
một chữ màu đỏ ướt sũng: Dỡ.
“Cháu đừng lo, sẽ có
cách!” Phương Mộc không nghĩ ra được câu gì hay hơn để an ủi cô bé. Nhưng câu
nói đó vô tình đã chứng thực suy đoán của Liêu Á Phàm, tay nó ngay lập tức lỏng
ra, cả thân người cũng như muốn rã rời.
“Mau về đi, chị Triệu
đang lo lắng đợi cháu đấy!”
Người Liêu Á Phàm lắc
lư, nhưng cô bé không động đây. Phương Mộc thở dài, nắm lấy cánh tay cô bé dẫn
vào trong sân. Liêu Á Phàm bước đi hụt hẫng như mất hết cả trọng lượng, mặc cho
Phương Mộc dẫn cô lên tận tầng 2 giao cho chị Triệu.
Trên đường về, Phương
Mộc chú ý quan sát những căn nhà hai bên đường, tận mắt nhìn thấy những chứ
“Dỡ” đau lòng dán ở khắp nơi, điều đó khiến Phương Mộc cảm thấy như đang lái xe
trên con đường vừa bị phá. Có người lấy danh nghĩa thành phố phá vỡ nhà cửa của
người khác. Mặc dù có được bồi thường, có được cấp nhà mới, song có mấy người
tự nguyện rời bỏ ngôi nhà họ đã ở mười mấy năm trời?
Lại có mấy Thiên sứ tự
nguyện rời bỏ Thiên đường ấm cũng của mình chứ?
4,071 từ






