TruyenVip

Cuồng Long Vượt Ngục

Chương 565: C565: Thật ngông cuồng

Mục lục

“Báo cáo, Pháo Gia!”

“Tên nhóc ngài thả ra đã dẫn theo vài người lên núi rồi!”

Nghe thấy có vài người tới, Trịnh Tam Pháo tự động cho rằng Long Môn cũng đến đây để đầu hàng.

Anh ta không khỏi bật cười, đồng thời cũng muốn ra oai phủ đầu với đối phương.

Vì thế, anh ta ra lệnh: “Bảo họ quỳ gối đến trước mặt tôi!”

Không lâu sau, người của anh ta ra ngoài báo cáo lại trở về với khuôn mặt bầm tím.

Người nọ vừa khóc vừa nói: “Pháo Gia! Họ không đến đây đế đầu hàng! Họ đã lên núi rồi!”

“Long Vương đó còn nói ngài nên quỳ xuống nghênh đón bọn họ, nếu không nơi này sẽ bị san bằng!”


Cái gì?

Lời này vừa nói ra, mọi người trong đại sảnh lập tức kinh ngạc và tức giận.

“Thật ngông cuồng!”

“Chẳng lẽ họ không biết anh Bào là một võ cố giả sao?”

“Võ cổ giả không thể bị xúc phạm! Sao họ dám bắt võ cổ giả quỳ xuống nghênh đón? Loạn hết rồi!”

Vừa nói, mọi người vừa đập vỡ bát rượu trong tay, nói: “Anh Bào, anh muốn làm thế nào?”

“Anh chỉ cần nói một câu thôi, anh em chúng tôi sẽ cùng nhau xuống núi, chém bọn chúng thành thịt vụn!”


Nhóm người này mới gia nhập vào đây, đều muốn tranh giành lập công đế có một vị trí ốn định.

Tuy nhiên, Trịnh Tam Pháo chỉ cười nhạo và nói: “Không cần phải ra tay, nếu chúng dám lên núi thì cứ để chúng tự đâm đầu vào chỗ chết!”

“Tôi đã bố trí hết mìn trên con đường duy nhất lên núi rồi.”

Lời còn chưa dứt, họ đã nghe thấy những tiếng ầm ‘âm chấn động.

Vụ nố kinh hoàng làm rung chuyến cả ngọn núi.

“Ha ha ha!”

Thấy vậy, Trịnh Tam Pháo không khỏi bật

cười.

“Quả nhiên, đám người Long Môn đó đã bị thổi bay lên trời rồi!”



Mục lục

328 từ

Cuồng Long Vượt Ngục
Cuồng Long Vượt Ngục

Phúc Vương

1,027 chương · Đang ra

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1