TruyenVip

Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 809: 809: Vứt Bỏ

Mục lục



"Không có đường khác sao?" Lôi Tiêu hỏi người phụ trách dẫn đường.
Người kia là người của ngự lâm quân, quê quán ở gần cái thôn trong truyền thuyết kia.

Có điều thông tin về cái thôn đó, người kia cũng không biết.
Suốt đường đi, vẫn là gã phụ trách dẫn đường cho họ.
"Lôi thống lĩnh, ta chỉ biết một con đường này.

Có lẽ vẫn còn đường khác..." Người nọ gãi đầu, nói.
"Điện hạ..." Lôi Tiêu nhíu mày, xoay người xin chỉ thị của Triệu Húc.
Triệu Húc nhìn cái thôn kia, trầm giọng: "Đi thôi.

Có điều, mọi người phải cẩn thận."
"Vâng, điện hạ." Mọi người đáp.
"Nàng và nhóm Vương thái y vào trong xe ngựa đi." Triệu Húc quay đầu, nói với Vân Trân.
"Vậy ngài cẩn thận."

"Ừ."
...
Vân Trân, Vương thái y cùng học đồ vào xe ngựa.
Những người còn lại cưỡi ngựa, chậm rãi đi vào cái thôn phía trước.
Đúng như hộ vệ thân binh thăm dò tình hình, trong thôn rất an tĩnh, an tĩnh đến mức khiến mọi người cho rằng mình vẫn còn ở vùng dã ngoại hoang vu.
Meo.
Khi đoàn người đi qua ngã tư, trên nóc nhà bên cạnh đột nhiên có con mèo nhảy xuống cản đường, trừng mắt nhìn họ.
Ngay lúc hộ vệ rút đao, muốn đuổi con mèo đi, con mèo kia liền tự chạy mất.
Vân Trân nhìn cảnh này, không khỏi cảm thấy bất an.
"Mau nhanh chóng rời khỏi đây." Đúng lúc này, Triệu Húc lên tiếng.
Dứt lời, đoàn xe liền chạy như bay.
Nhưng khi đội ngũ đi qua giao lộ tiếp theo, bên cạnh đột nhiên có một người lao tới va vào vó ngựa của một thị vệ.
Đoàn xe dừng lại.
"Lão nhân gia, ngài không sao chứ?" Hộ vệ kia xuống ngựa, muốn đỡ người.
"Đừng đi!" Lôi Tiêu không biết nhìn thấy cái gì, quát lớn.
Nhưng ngay lúc này, lão nhân gia ngã tại chỗ kia đột nhiên ngồi dậy, đẩy ngã hộ vệ kia, sau đó há miệng c*n v** c* gã.

Rẹt.
Một đao từ trong đội ngũ bay tới, trực tiếp đâm thủng lưng lão nhân.
Lão nhân r*n r* mấy tiếng, ngã xuống đất, không còn hơi thở.
Lúc này, mọi người mới nhìn rõ mặt lão nhân kia, sắc mặt trắng bệch, đặc biệt là dưới hốc mắt có màu nâu tím rất khó coi, đây là bộ dáng cảm nhiễm ở giai đoạn nguy kịch.
"Lôi thống lĩnh, điện hạ..." Hộ vệ bị lão nhân đánh lén kia ôm cổ, bò dậy, nhìn đám người Triệu Húc.
Vân Trân theo ánh mắt sợ hãi của người nọ nhìn xuống cổ gã, chỉ thấy máu đỏ tươi từ ngón tay gã chảy ra.
Bệnh dịch lần này, nếu không có tiếp xúc da, sẽ có tỷ lệ không bị cảm nhiễm nhất định.

Nhưng nếu tiếp xúc da thịt, khả năng cảm nhiễm liền tăng cao.
Nhưng nếu như lây nhiễm máu hoặc nước bọt của người bệnh...
Như vậy, tỷ lệ bị cảm nhiễm là trăm phần trăm.
Hiện tại, hộ vệ kia đã xác định sẽ bị lây nhiễm.
Gã đứng yên một chỗ nhìn Triệu Húc, Lôi Tiêu cùng đồng liêu ngồi trên lưng ngựa.

Từ trong ánh mắt của họ, gã đã nhận ra sự thật đáng sợ này cùng vận mệnh bản thân sắp phải đối mặt.
"Ta...!Ta..." Hộ vệ kia bật khóc.
Hiện trường, bầu không khí lập tức trở nên nặng nề.
Vân Trân ngồi trong xe ngựa nhìn hộ vệ kia, vô cùng khó chịu.
Người kia thoạt nhìn còn nhỏ tuổi hơn bọn họ....



Mục lục

581 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1