
Giới thiệu
Giới thiệu:
Nam thần tôi thầm mến mười năm hôm nay kết hôn với nữ thần rồi.
Hôn lễ của bọn họ, tôi không nhịn được mà lệ rơi đầy mặt; nhìn sang bên cạnh một chút, là một chàng trai trẻ, mắt cũng đang rưng rưng.
Có lẽ chúng tôi đây chính là đồng bệnh tương liên, chó nhà có tang, cần phải liếm láp nỗi đau cho nhau, giúp nhau qua cơn hoạn nạn này thôi.
Thừa dịp đang chuếnh choáng, hai mắt đẫm lệ, tôi vỗ lung tung lên bả vai hắn.
“Người anh em, ra là người cùng khổ nha!”
“Gì chứ?”
“Thôi quên cô nàng đi. Nếu khó chịu quá thì chúng ta hẹn hò!”
Sau khi hẹn hò, hắn vậy mà luôn ấm ức chuyện tôi từng khóc lóc đau khổ vì nam thần:
“Vậy còn anh thì sao? Rốt cuộc lúc đó em có thích anh không? Hay chỉ là đúng lúc gặp anh, mà em thì có thể nói vậy với bất cứ thằng nào?”
Lúc đó, tôi và hắn anh nhìn tôi tôi nhìn anh, như những kẻ xa lạ chưa từng quen biết, biểu cảm không thể tin nổi. Hắn lật bàn:
“Lúc ấy em còn đang khóc trong hôn lễ của người ta kìa! Đừng tưởng anh quên!”
Tôi cười lạnh: “Không phải anh cũng khóc sao?”
Người kia chỉ vào tôi, ngón tay run rẩy: “Có cái r.ắ.m!”
“Lúc đó ông đây ăn phải mù tạt!”
Nam thần tôi thầm mến mười năm hôm nay kết hôn với nữ thần rồi.
Hôn lễ của bọn họ, tôi không nhịn được mà lệ rơi đầy mặt; nhìn sang bên cạnh một chút, là một chàng trai trẻ, mắt cũng đang rưng rưng.
Có lẽ chúng tôi đây chính là đồng bệnh tương liên, chó nhà có tang, cần phải liếm láp nỗi đau cho nhau, giúp nhau qua cơn hoạn nạn này thôi.
Thừa dịp đang chuếnh choáng, hai mắt đẫm lệ, tôi vỗ lung tung lên bả vai hắn.
“Người anh em, ra là người cùng khổ nha!”
“Gì chứ?”
“Thôi quên cô nàng đi. Nếu khó chịu quá thì chúng ta hẹn hò!”
Sau khi hẹn hò, hắn vậy mà luôn ấm ức chuyện tôi từng khóc lóc đau khổ vì nam thần:
“Vậy còn anh thì sao? Rốt cuộc lúc đó em có thích anh không? Hay chỉ là đúng lúc gặp anh, mà em thì có thể nói vậy với bất cứ thằng nào?”
Lúc đó, tôi và hắn anh nhìn tôi tôi nhìn anh, như những kẻ xa lạ chưa từng quen biết, biểu cảm không thể tin nổi. Hắn lật bàn:
“Lúc ấy em còn đang khóc trong hôn lễ của người ta kìa! Đừng tưởng anh quên!”
Tôi cười lạnh: “Không phải anh cũng khóc sao?”
Người kia chỉ vào tôi, ngón tay run rẩy: “Có cái r.ắ.m!”
“Lúc đó ông đây ăn phải mù tạt!”
Danh sách chương (36)
Chương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32Chương 33Chương 34Chương 35Chương 36