TruyenVip

Cô Vợ Đánh Tráo - Chương 945.0

Chương 945: Có thể mượn ngực của anh một lúc được không

Bạn đang đọc truyện Cô Vợ Đánh Tráo chương 945.0 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Trong một chiếc xe màu đen cách đó không xa, Đậu Nhỏ ghé vào bên cửa sổ, bàn tay nhỏ béo ị chống trên cửa kính xe, nhìn chăm chăm vào cặp đổi bên ngoài.

kìa."

"Ba, chú Tiêu xuống dưới tìm dì Tiểu Nhan rồi

Nghe vậy, ánh mắt của Dạ Mạc Thâm không có chút rung động nào liếc ra bên ngoài, anh đã biết Tiêu Túc là người nào, mà cô gái kia...

Hẳn là bạn tốt của Mộc Tử.

Về phần quan hệ của cô ấy và Tiêu Túc là như thế nào, cũng không cần biết.

Nghĩ tới đây, Dạ Mạc Thâm nhàn nhạt mở miệng nói: "Cái này có gì đáng xem? Không phải đói bụng sao? Đi ăn cơm trước."

Sau khi cho thằng nhóc này ăn no, anh liền trở về tìm Mộc Tử.

Đáng tiếc lòng hiếu kỳ của cậu bé mạnh, còn ghé vào trên cửa sổ nhìn chăm châm, dáng vẻ bát quái khiển Dạ Mạc Thâm cũng không có cách nào: "Còn nhìn?"

"Ba, ba nói xem có phải là nói chú Tiêu thích dì Tiểu Nhan không?"

Dạ Mạc Thâm: "

"Dì Tiểu Nhan có thích chú Tiêu không nhỉ?"

"Loại vấn đề nhàm chán này, con có thể tự mình đi hỏi dì Tiểu Nhan của con."

Đậu Nhỏ: ""

Sau khi cậu bé yên tĩnh một lát, bỗng nhiên nặng nề hừ một tiếng, sau đó quay đầu hung hãng trừng mắt với Dạ Mạc Thâm một chút, hung ác nói: "Ba đúng là một người không có tình thú gì cả, trách không được ba làm tổn thương trái tim của mẹ."

Nghe vậy, Dạ Mạc Thâm có chút đau đầu. Cái này...... Làm sao lại nhắc đến chuyện của anh và Mộc Tử rồi?

Hiện tại trong đầu anh đều liên quan tới việc làm sao để khôi phục ký ức, còn lại chính là Mộc Tử và thằng nhóc trước mặt này, nơi nào dư thừa tâm trạng và suy nghĩ đi quản cảm xúc của những

người khác chứ?

"Ba xấu lắm, con muốn chờ chủ Tiêu cùng đi

ăn cơm!"

Nói xong, Đậu Nhỏ liền muốn mở cửa xuống xe, kết quả lại bị động tác của Dạ Mạc Thâm cản

lại.

"Bây giờ con xuống dưới không phải là quấy rầy bọn họ sao?"

Đậu Nhỏ: "Á?"

"Một khi thật sự bị con nói trúng, con chắc chắn rằng bây giờ xuống dưới là chuyện tốt ư?"

Đậu Nhỏ nghiêng đầu, cẩn thận suy nghĩ một chút, đột nhiên cảm giác được Dạ Mạc Thâm nói

rất có lý.

Hù!

Lúc này cậu bé mới thu tay nhỏ lại, cong môi tỏ vẻ không thoải mái.

Vừa rồi dáng vẻ của dì Tiểu Nhạn trông rất

thương tâm.

Dưới tình huống bình thường dì Tiểu Nhan sẽ không khóc giống như vậy, đột nhiên cô ấy lại giống như một người thất hồn lạc phách đi ngoài đường rơi nước mắt, nhất định là đã gặp phải chuyện gì.

Thế nhưng bác Hàn Thanh của cậu bé lại không có ở nơi này.

Còn có chuyện gì có thể khiến dì Tiểu Nhan liều lĩnh rơi nước mắt như vậy?

Đậu Nhỏ không nghĩ ra, bây giờ có Dạ Mạc

Thâm ở bên cạnh nên không thể tìm hiểu, chỉ có thể đi theo anh đi ăn cơm trước.

Thời điểm xe rời đi, Đậu Nhỏ nhìn theo bóng dáng của hai người cho đến khi không nhìn thấy nữa.

"Tại sao anh lại ở nơi này?" Tiểu Nhan nhìn Tiêu Túc trước mặt hỏi.

Tiêu Túc nhìn cô ấy chăm chăm, không nói một lời.

Một lát sau, Tiểu Nhan buồn cười hỏi cậu ta: "Anh nhìn chằm chằm tôi làm cái gì? Bởi vì hiện tại tôi rất xấu đúng không? Dáng vẻ này của tôi, có phải sự rất đần hay không?"

Thích một người liền thích thành cái dạng này, đến chính cô ấy cũng cảm thấy có chút buồn cười.

Rõ ràng anh ta đã từng từ chối mình, nói sẽ không thích cô ấy, thế nhưng cô ấy vẫn ôm một tia hi vọng kiên trì, cảm thấy chỉ cần Hàn Thanh chứ kết hôn, cô ấy sẽ một mực thích anh ta, thích đến thiên hoang địa lão.

Tiêu Túc vẫn không nói như cũ, nhưng mà vẫn nhìn chăm chăm vào Tiểu Nhan.

Đại khái là bởi vì cậu ta thấy quá lâu, tâm lý của Tiểu Nhan không chịu nổi, c*n m** d*** hướng mắng cậu ta.

"Anh nhìn cái gì vậy? Anh đừng có nhìn, chưa nhìn thấy dáng vẻ chật vật của người khác bao giờ sao? Tôi cho anh biết nha Tiêu Túc, trước đó anh chất vấn tôi và Mộc Tử tại sao muốn trở về, anh coi nơi đó như địa bàn của mình, vậy bây giờ anh sẽ không coi nơi này như địa bàn của mình nữa đi? Tôi cho anh biết, nơi này không phải địa bàn của anh, anh đi đi!"

Tiểu Nhan thấy cậu ta đứng bất động, dứt khoát trực tiếp ra tay đẩy.

Kết quả tay còn chưa chạm đến Tiêu Túc đã bị cậu ta nằm lấy.

Tiểu Nhan giãy dụa nhưng lại không thể rút tay trở về, cô ấy sửng sốt một chút sau đó lại bắt đầu giận dữ la mắng: "Anh muốn làm gì? Thả tôi ra!"

Lúc này Tiêu Túc mới buông tay của cô ấy ra, sau đó từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay đưa cho cô ấy.

"Lau đi, trôi hết lớp trang điểm rồi."

Tiểu Nhan: "."

Câu nói này khiến cô ấy vừa tức vừa buồn bực, rõ ràng cô ấy đã thương tâm đến như vậy, thế mà cậu ta còn nhắc nhở lớp trang điểm của mình đã bị trôi, không lẽ hiện tại cô ấy khóc rất xấu sao?

Nghĩ đến vừa rồi vì cùng Hàn Thanh ra ngoài cho nên cô ấy ý nghiêm túc trang điểm, mặc dù thời gian cấp bách, nhưng cũng coi là hao tổn tâm tư của cô ấy.

Hiện tại... Trôi hết sạch.

Hàn Thanh đi, lớp trang điểm cũng trôi mất.

Áo khoác, cũng không có.

Tiểu Nhan chậm rãi đưa tay ra tiếp nhận chiếc khăn trong tay Tiêu Túc, động tác máy móc lau đi nước mắt trên mặt mình.

Không biết là bởi vì chịu lạnh quá lâu hay là cảm xúc của cô ấy quá mức kích động, ngược lại Tiểu Nhan không thể lau sạch sẽ khuôn mặt của mình mà càng lau càng lem nhem.

Tiêu Túc ở một bên bất đắc dĩ bắt lấy cổ tay của cô ấy, cầm lấy khăn tay: "Để tôi lau cho."

Tiểu Nhan không phản đối, để mặc cậu ta cầm khăn tay thay mình lau mặt.

Cậu ta lau rất tỉ mỉ, con mắt màu đen nhìn chăm chằm không bỏ qua điểm nào, khăn đưa trên mặt cô ấy mỗi góc đều lau qua.

Đột nhiên nước mắt của Tiểu Nhan rơi rất nhiều, giống như hạt đậu, một hạt lại một hát, tí ta tí tách rơi lên mu bàn tay của Tiêu Túc.

Động tác của Tiêu Túc dừng lại. Đến cùng là xảy ra chuyện gì?

Tại sao cô ấy lại một mình đi trên đường, lẻ loi trơ trọi khóc, còn mặc ít như vậy?

Đây là nghi hoặc trong lòng của Tiêu Túc.

Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì lớn sao?

Đột nhiên Tiểu Nhan rưng rưng nước mắt ngẩng đầu nhìn cậu ta, vừa nói vừa nức nở: "Tôi biết hiện tại tôi đưa ra yêu cầu này... Hu hu, không tốt lắm, thế nhưng... Hu hu... Tôi có thể mượn ngực của anh được không... Hu hu, một lát thôi?"

Tiêu Túc: "Đương..."

Lời còn chưa dứt, cơ thể lạnh buốt trước mắt kia đã nhào vào trong ngực của cậu ta.

Giống như băng bỗng nhiên đập tới, hơi lạnh

truyền vào người Tiêu Túc trong nháy mắt. So với trong tưởng tượng của cậu ta còn lạnh hơn một chút.

Rốt cuộc là cô gái này đã chịu lạnh bao lâu rồi vậy?

Tiểu Nhan nhào vào trong ngực của Tiêu Túc, sau đó liền bắt đầu lớn tiếng khóc, bôi hết nước mắt và nước mũi lên quần áo của Tiêu Túc, không có chút áp lực nào.

Mà khi Tiêu Túc bị tay của Tiểu Nhan tay ôm lấy, cả người cứng đờ, giống như con rối đã mất đi năng lực hành động.

Cũng không biết khóc bao lâu, Tiêu Túc cảm giác tay chân của mình đều cứng đờ, tiếng khóc trong ngực mới dần dần phai nhạt đi, sau đó kèm theo là từng đợt nức nở.

co-vo-danh-trao-945-0

Đọc full truyện Cô Vợ Đánh Tráo

1,507 từ

Xem đầy đủ truyện Cô Vợ Đánh Tráo

Danh sách chương

20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.

Truyện cùng thể loại

Cô Vợ Đánh Tráo
Đọc truyện Cô Vợ Đánh Tráo

Thẩm Kiều

1,739 chương · Đang ra

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

Đọc Đệ Nhất Kiếm Thần full online, cập nhật nhanh nhất với cốt truyện đặc sắc và nhiều tình tiết bất ngờ.

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Đọc Phong Thần Châu full online, cập nhật nhanh nhất với cốt truyện đặc sắc và nhiều tình tiết bất ngờ.

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

Thần Y Trở Lại là một trong những bộ truyện được nhiều người đọc quan tâm hiện nay.

6863 chương6.4
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạĐang ra
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ

Ss Tần

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ là một trong những bộ truyện được nhiều người đọc quan tâm hiện nay.

5405 chương7.3
Vạn Cổ Đệ Nhất ThầnĐang ra
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần

Phong Thanh Dương

Vạn Cổ Đệ Nhất Thần là bộ truyện hấp dẫn với nội dung lôi cuốn, thu hút người đọc từ những chương đầu tiên.

6037 chương8.4
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

Vô Thượng Thần Đế là một trong những bộ truyện được nhiều người đọc quan tâm hiện nay.

6340 chương7.4