Chồng Tôi Là Đại Ca Giang Hồ Nguy Hiểm - Chương 22
Chương 22
Bạn đang đọc truyện Chồng Tôi Là Đại Ca Giang Hồ Nguy Hiểm chương 22 tại Truyenvip. Nội dung chương được cập nhật liên tục, giúp bạn theo dõi câu chuyện một cách trọn vẹn và nhanh nhất.

Người đàn ông đối diện nghe vậy cười khẽ một cái, "Không có việc gì, hoàn cảnh bên này rất tốt, có ăn có uống, kiếm được cũng không ít tiền, em đừng nghĩ lung tung."
Giang Nhu không quá tin, "Thật hả?"
"Ừ."
Giang Nhu thấy không khuyên được, cũng chỉ đành nói: "Vậy anh một mình ở bên ngoài chú ý an toàn, không kiếm được tiền cũng không sao cả, người không có việc gì là tốt rồi, trở về sớm một chút."
Cũng không biết có phải đường dây điện thoại bị chậm, một hồi lâu người đối diện mới à trả lời một chữ, "Được."
"Vậy em cúp đây."
"Ừ."
—
Ánh sáng trong phòng mờ ảo.
Đợi đến khi không còn tiếng nữa, người đàn ông mới có chút không nỡ buông điện thoại xuống khỏi lỗ tai.
Gã đàn ông đen gầy bên cạnh thấy thế, nhe ra hàm răng vàng cười lấy lòng, "Anh, em không lừa anh nhỉ? Anh cùng làm việc với bọn em, chúng ta chính là người một nhà, về sau kiếm đồng tiền lớn, anh cũng có thể để chị dâu sống cuộc sống tốt hơn, có phải không?"
Lê Tiêu nghe xong lời này, trực tiếp cười khẽ ra tiếng, vểnh chân, thân thể ngã về sau, tư thái tùy ý bỏ t.h.u.ố.c lá cài trên lỗ tai vào trong miệng.
Người đàn ông bên cạnh rất có ánh mắt cầm lấy hộp diêm trên cái bàn trước mắt, chân chó châm thuốc cho anh. . Tiên Hiệp Hay
Lê Tiêu rít một ngụm, phun ra khói trắng trong miệng, không chút để ý nở nụ cười, "Người một nhà?"
Gã đàn ông đen gầy khẳng định đáp: "Người một nhà!"
Bộ dạng đẹp như vậy, lòng lại cứng, tẩy não anh hai ngày, anh không có phản ứng gì, ngược lại mình tâm phục khẩu phục làm đàn em, vậy nếu dối gạt người khác chắc chắn là một người lừa một người cho phép lừa.
Lê Tiêu kéo khóe miệng, vẻ mặt không sao cả, "Được."
Nói xong đá văng cái bàn trước người, cái bàn cũ nát không chịu nổi gánh nặng phát ra một tiếng "két", ly nước và chén đựng màn thầu đặt bên trên rung lắc. Anh nhấc chân bước đi, "Vậy để tao học làm người một nhà như thế nào thử xem."
Gả đàn ông đen gầy nghĩ rằng anh đồng ý, vội đi theo.
Trong phòng còn có hai mươi ba mươi người, bọn họ dán ở góc tường ngồi chồm hổm, trên người bẩn thỉu, một đám đang cầm một chén cháo loãng chỉ thấy nước cơm không thấy gạo trong tay, nhìn thấy hai người đi ra ngoài, cũng không ai dám ăn cắp màn thầu trên bàn.
Chu Cường ở một góc trông mong nhìn bóng dáng Lê Tiêu đi ra ngoài, lòng chua xót không thôi, rõ ràng đồng thời bị lừa vào, bây giờ Lê Tiêu đã lăn lộn thành đại ca, anh ta lại chỉ có thể uống cháo loãng.
- -
Giang Nhu buông điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy thím Vương ở đối diện cười tủm tỉm nhìn cô, trong tay còn cầm khăn đang lau chùi, "Trò chuyện xong rồi hả?"
"…"
Trên mặt Giang Nhu cũng lộ ra ý cười, "Phải, thím Vương, cháu trở về đây."
Cô cũng không biết người thời đại này nhận điện thoại có cần tiền hay không, dù sao để nhà người ta chạy một chuyến, lấy ra năm hào từ trong túi, "Hôm nay phiền thím rồi."
"Này, đây có gì đâu, nhận điện thoại không cần tiền."
Thím Vương vội nhét tiền giấy trên bàn lại cho Giang Nhu, Giang Nhu lôi kéo hai cái không cần, "Sau này có thể còn cần dùng điện thoại nhà thím, không thể luôn làm phiền thím, thím còn như vậy, sau này cháu cũng không dám đến nữa."
Thím Vương thấy nói không được, đành phải nhận, nhưng bảo cô chờ một chút, xoay người đi vào phòng bếp cầm một ít ruột heo ra, cười ha hả nói: "Trong nhà không có đồ ngon gì, chỉ có nội tạng heo người khác không ăn thì rất nhiều, là sáng nay chú cháu vào trong thôn mổ heo mang về đây, rất tươi mới, cháu cầm về nhà lại dùng ớt khô xào một chút, coi như có thể ăn."
Dù sao trong nhà làm ăn buôn bán, xưa nay hòa khí sinh tài, đương nhiên chủ yếu vẫn là Giang Nhu lễ phép hiểu chuyện, không thích chiếm hời của người ta, ở gần đấy người đến nhà bà ấy nhận điện thoại không ít, lại chỉ có Giang Nhu trả tiền.
Ruột heo được thím Vương dùng hai cọng rơm tiện tay cột lại, sau đó đưa cho Giang Nhu.
Người ta đã nói như vậy, Giang Nhu cũng không thể không biết xấu hổ khách sáo nữa, cười nhận lấy, "Cám ơn thím."
"Ừ."
Hàn huyên hai câu, Giang Nhu bèn đỡ bụng trở về, thím Vương đưa cô đến cổng lớn, dặn cô đi đường cẩn thận.
Giang Như phất tay, "Không cần tiễn, cháu không sao."
Mang theo ruột heo trở về nhà bên cạnh.
Đọc full truyện Chồng Tôi Là Đại Ca Giang Hồ Nguy Hiểm
916 từ
Xem đầy đủ truyện Chồng Tôi Là Đại Ca Giang Hồ Nguy Hiểm
Danh sách chương
20 chương đầu — xem toàn bộ trên trang truyện.
Truyện cùng thể loại
Truyện được đọc nhiều
Đang raThanh Phong
Đệ Nhất Kiếm Thần — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raOa Ngưu Cuồng Bôn
Phong Thần Châu — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raN-H
Chàng Rể Quyền Thế — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raĐỗ Liễu Liễu
Xuyên Nhanh: Nữ Phối, Bình Tĩnh Một Chút — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raTiểu Tinh
Thần Y Trở Lại — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
Đang raSs Tần
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên Hạ — đọc online miễn phí tại Truyenvip, cập nhật chương mới liên tục.
