TruyenVip

Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Chương 813

Mục lục

Chương 813:

 

Lâm Dương đứng sang một bên, không ngăn cản, chỉ lẳng lặng nhìn.

 

Đợi Lưu Mãn San xóa thông tin liên lạc của mình xong, Lâm Dương mới bình thản mở miệng: “Bà có biết tìm Lâm Dương ở đâu không?”

 

Vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều sửng sốt.

 

“Lâm thần y, cậu tìm tên súc vật đó làm gì?” Lưu Mãn San khó hiểu hỏi.

 

*Lẽ nào anh muốn đối phó hắn?”

 

“Anh nên ra tay từ lâu rồi mới phải, bằng không cái thứ mặt dày mày dạn đó ở nhà A. Quảng ăn uống, chúng tôi đều không có biện pháp gì cả.”

 

Người Tô gia hăng hái, nhao nhao nói.

 

Bọn họ không thể hiểu vì sao Lâm thần y lại luôn dung túng cho sự tồn tại của Lâm Dương. Anh ta muốn đưa Tô Nhan lên giường dễ như trở bàn tay mới phải.

 

Nhưng… lại thấy Lâm thần y lắc đầu nói.

 

“Tôi không muốn đối phó với anh ta, tôi cũng không muốn tìm anh ta, muốn tìm anh ta nên là các người. Bởi vì tôi không thể chữa bệnh được cho bệnh nhân này được, nhưng từ những cây ngân châm trên người bệnh nhân, nếu thật sự do Lâm Dương làm, thì người tên Lâm Dương đó nhát định có thể chữa trị cho bệnh nhân. Tôi tin rằng trên đời này chỉ có Lâm Dương mới có thể chữa trị được cho người bệnh! Những người khác… sợ là cũng phải bó tay!

 

Lâm thần y nói rất nghiêm túc.

 

Tát cả mọi người đều kiểu anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, ai nây đêu chêt lặng, môm há hôc, mắt trợn tròn.

 

Khung cảnh vô cùng yên tĩnh.

 

Dường như có thể nghe thấy tiếng tim đập của nhau….

 

“Chuyện… chuyện gì xảy ra vậy?”

 

“Lâm thần y, anh… anh đang đùa sao?”

 

“Tên rác rưởi đó… có thể cứu được A. Thái ư?”

 

“Không thể nào…”

 

Ai nấy đều há hốc mồm, vẻ mặt không thể nào lý giải nỏi.

 

Câu nói này giống như một trận kinh lôi, nhắm thẳng vào đại não, khiến đại não trở nên hoàn toàn trống rỗng…

 

“Không phải, Lâm thần y, những gì anh vừa nói… là nói đùa phải không? Làm sao Lâm Dương có thể cứu A. Thái được? Hắn ta là thứ phế vật bắt tài…” Chẳm Tề vội vàng bước tới, trợn tròn mắt nhìn Lâm Dương hỏi.

 

“Tôi nhắc lại lần nữa, tôi không nói đùa. Hơn nữa vị bác sĩ này có thể chứng minh rằng phương pháp mà Lâm Dương nói trước đó là hợp lý và hiệu quả. Nếu các vị không tin thì tôi không thể giúp gì được cả. Bệnh nhân này tôi không khám bệnh được. Các vị, tạm biệt!”

 

Lâm Dương nhàn nhạt nói rồi xoay người rời đi, cũng không buồn phản ứng với đám người Tô gia.

 

“Lâm thần y! Lâm thần y!”

 

“Con rẻ, đợi đã…”

 

Đám người Tô gia và Trương Tỉnh Vũ vội vàng la to.

 

Nhưng Lâm Dương đã đi thẳng ra khỏi cổng bệnh viện không buồn quay đầu nhìn lại Tắt cả đám người Tô gia mờ mịt đứng sững tại chỗ.

 

“Sao lại như thế này?”


Mục lục

552 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1