TruyenVip

Cái ghế trống

Cái ghế trống - Phần III - Chương 29

Mục lục

CHƯƠNG
HAI MƯƠI CHÍN

Chiếc thuyền bị lật úp trôi vào
một cây tuyết tùng bật gốc đổ xuống mặt sông, rồi mắc lại ở đó.

Mấy người cảnh sát đợi ít phút.
Không có chuyển động nào ngoài sự dập dềnh của chiếc thuyền đã vỡ toác. Mặt
nước hoe đỏ, nhưng Lucy không thể nói đấy là do máu loang ra hay đấy là do ánh
tà dương rực rỡ như lửa.

Jesse Corn, lo lắng và nhợt
nhạt, liếc nhìn Lucy. Cô gật đầu. Cả ba người còn lại đều lăm lăm chĩa súng vào
chiếc thuyền trong lúc Jesse lội ra bật ngửa nó.

Vài mảnh bình nước bị xé rách
tướp nổi bập bềnh và lờ lững trôi theo dòng. Không có ai ở phía dưới cả.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Jesse hỏi. “Tôi không hiểu.”

“Rõ khỉ,” Ned bực bội lầm bầm.
“Bọn họ đã bài binh bố trận gạt chúng ta. Một trò mai phục chết tiệt.”

Trước đó Lucy không tin rằng
nỗi tức giận còn có thể chi phối cô được hơn nữa. Nhưng bây giờ thì nó đang
chiếm lĩnh cô tựa dòng điện bỏng rát. Ned nói đúng. Amelia đã sử dụng chiếc
thuyền giống như những con chim mồi của Nathan Groomer và mai phục họ từ bờ bên
kia.

“Không,” Jesse phản đối, “Cô ta
không làm việc ấy đâu. Nếu cô ta có bắn cũng chỉ để dọa chúng ta thôi. Amelia
là tay thiện xạ. Cô ta đã có thể bắn trúng Ned nếu muốn.”

“Chết tiệt, Jesse, hãy mở mắt
ra, được không?” Lucy quát. “Bắn từ chỗ ẩn nấp um tùm như thế kia ư? Dù giỏi
mấy cô ta vẫ có thể bắn trượt. Còn chuyện bắn xuống nước? Biết đâu đạn chẳng
nẩy lên. Hoặc Ned có thể hoảng hốt mà bơi vào đúng chỗ một viên đạn.”

Jesse Corn không đáp lời. Anh
ta lấy hai lòng bàn tay chà mặt và đăm đăm nhìn sang bờ bên kia.

“Được, bây giờ chúng ta sẽ làm
như thế này,” Lucy hạ giọng nói. “Trời đang tối rồi. Chúng ta sẽ đi cho tới lúc
nào tắt hẳn ánh sáng. Sau đó chúng ta sẽ đề nghị Jim đem đến các vật dụng cần
thiết để nghỉ qua đêm. Chúng ta sẽ dựng lều ngoài trời. Chúng ta sẽ giả định
rằng bọn họ đang nhắm bắn vào chúng ta và chúng ta sẽ theo đó mà hành động. Bây
giờ, hãy vượt qua cầu, tìm kiếm dấu vết bọn họ. Tất cả đã nạp đạn và khóa chốt
an toàn chưa?”

Ned và Trey trả lời rồi. Jesse
Corn đăm đăm nhìn chiếc thuyền vỡ toác một lát, xong rồi mới chậm chạp gật đầu.

“Thế thì đi thôi.”

Bốn người cảnh sát bắt đầu vượt
qua cây cầu dài chừng năm mươi thước không có gì che chắn – nhưng họ không đi
cụm lại với nhau. Họ đi thành hàng dài để nếu Amelia Sachs tiếp tục bắn cô ta
cùng lắm sẽ chỉ bắn trúng một người, và những người kia có thể chạy tới ẩn nấp
đâu đó, bắn trả. Đây là ý tưởng của Trey, anh ta học được từ một bộ phim về
Chiến tranh thế giới thứ hai, và vì đây là ý tưởng của anh ta, anh ta cho rằng
mình sẽ giữ vị trí đi đầu. Nhưng Lucy Kerr khăng khăng giành vị trí này.

***

“Mày suýt nữa thì bắn trúng
nó.”

Harris Tomel nói: “Đời nào.”

Nhưng Culbeau vẫn một mực: “Tao
đã bảo, chỉ dọa chúng nó thôi. Mày mà bắn trúng thằng Ned, mày
biết bọn ta sẽ gặp rắc rối ra sao không?”

“Tao biết tao đang làm gì,
Rich. Tin tưởng tao một chút đi, được không?”

Đồ học trò chết giẫm, Culbeau
tự nhủ thầm.

Ba gã đàn ông đang ở bờ bắc
sông Paquo, lê bước dọc một lối mòn chạy song song con sông.

Thực ra, Culbeau mặc dù bực bội
vì Tomel suýt bắn trúng tay cảnh sát bơi ra chỗ chiếc thuyền, gã cũng chắc chắn
rằng những phát bắn tỉa đó đã có tác dụng. Lucy và lũ kia bây giờ gọi là run
như dẽ và sẽ biết điều di chuyển chậm chạp.

Vụ nổ súng cũng còn đem đến một
lợi ích khác nữa – nó khiến Sean O’Sarian kinh hoàng và thôi mở miệng.

Ba gã đi được hai mươi phút thì
Tomel hỏi Culbeau: “Mày biết cái thằng nhãi đang đi theo hướng này chứ?”

“Biết.”

“Nhưng mày hoàn toàn không biết
hắn sẽ đi đến đâu.”

“Tất nhiên không,” Culbeau nói.
“Nếu tao biết thì bọn ta đã có thể đi thẳng đến đó rồi, đúng không?”

Nào, đồ học trò. Hãy sử dụng
cái đầu chết giẫm của mày đi.

“Nhưng…”

“Yên tâm. Bọn ta sẽ tìm thấy
hắn.”

“Tao xin ít nước được không?”
O’Sarian rốt cuộc hỏi.

“Nước à? Mày muốn nước à?”

O’Sarian nói vẻ tự mãn: “Phải,
đó là thứ tao đang muốn.”

Culbeau ngờ vực liếc nhìn gã và
đưa cho gã một cái chai. Culbeau chưa từng biết gã thanh niên gầy nhẳng này
thực tế đã uống những gì khác ngoài bia, whisky và rượu lậu. Gã uống cạn, chùi
cái mồm xung quanh đầy tàn nhang và lẳng cái cái chai sang bên đường.

Culbeau thở dài. Gã nói với vẻ
châm biếm: “Này, Sean, mày chắc chắn muốn để lại dấu vân tay trên vật gì đó dọc
đường đi à?”

“Ồ, phải rồi.” Gã thanh niên
gầy giơ xương vội vã chạy vào bụi rậm nhặt cái chai. “Xin lỗi.”

Xin lỗi? Sean
O’Sarian xin lỗi à? Culbeau hoài nghi nhìn chằm chằm hồi lâu, rồi hất đầu ra
hiệu bảo cả lũ tiếp tục tiến bước.

Ba gã đến một khúc quanh của
con sông và đứng trên nền đất cao, ba gã có thể quan sát được hàng dặm mạn dưới
dòng.

Tomel nói: “Này, nhìn đằng kia
kìa. Có một ngôi nhà. Tao cuộc rằng thằng nhãi và cô ả tóc đỏ đã đi theo lối đó.”

Culbeau quan sát qua kính ngắm
của khẩu súng trường săn hươu. Cách đấy chừng hai dặm, dưới thung lũng, là một
ngôi nhà nghỉ kiến trúc theo kiểu chữ A, gần như ở ngay bên bờ sông. Một nơi ẩn
náu hợp lý cho thằng nhãi và cô ả cớm. Gã gật đầu. “Chắc chắn chúng nó ở đấy.
Đi thôi.”

***

Từ cầu Hobeth xuôi theo dòng,
sông Paquenoke đột ngột ngoặt về phía Bắc.

Đến đây nước nông, đã gần bờ,
và bãi cát ngầm lầy lội đầy củi rều, cây cối, rác rưởi… chất thành đống cao.

Giống như hai chiếc xuồng trôi
dạt, hai hình người bồng bềnh trong nước bỏ lỡ mất khúc quanh và được dòng nước
đánh vào cái đống rác rưởi ấy.

Amelia Sachs vứt bỏ bình nước
bằng nhựa – chiếc phao tự chế của cô – và vươn bàn tay nhăn nheo ra túm lấy một
cành cây. Rồi cô nhận ra đây là hành động không khôn ngoan, vì các túi quần của
cô nhét đầy đá làm đồ dằn và cô cảm thấy như bị giật mạnh xuống làn nước tối
thẫm. Nhưng cô duỗi thẳng chân và tìm thấy đáy sông chỉ ở độ sâu chừng bốn feet.
Cô đứng chới với rồi ì ạch lội về phía trước. Lát sau, Garrett xuất hiện bên
cạnh cô, giúp đỡ cô leo lên cái bãi lầy lội.

Họ bò lên theo bờ dốc thoai
thoải, qua đám cây bụi nhằng nhịt, và đổ vật xuống một bãi cỏ, nằm yên đó mấy
phút, thở hổn hển. Sachs rút chiếc túi nhựa ra khỏi áo. Nước hơi rò vào nhưng
không gây hậu quả gì nghiêm trọng. Cô trả cho Garrett cuốn sách về côn trùng và
mở ổ đạn khẩu súng của mình, phơi bên trên khóm cỏ khô giòn, vàng úa.

Sachs đã đoán sai về kế hoạch
của Garrett. Họ quả có nhét các vỏ bình nước vào phía dưới
chiếc thuyền được lật úp để giữ nó nổi, nhưng rồi gã đã đẩy nó ra giữa dòng mà
không chui vào phía dưới. Gã bảo cô bỏ đá đầy túi quần. Gã cũng làm giống như
vậy. Sau đấy, họ vội vã chạy xuôi theo dòng, vượt qua chiếc thuyền chừng năm
mươi feet, rồi nhoài xuống nước, mỗi người ôm một bình nước còn phân nửa làm
phao. Garrett bảo cô cách ngả đầu về phía sau. Với các hòn đá làm đồ dằn, chỉ
có mặt họ nổi bên trên mặt nước. Họ trôi xuôi theo dòng trước chiếc thuyền.

“Loài nhện nước vốn vẫn làm như
thế này,” Garrett bảo Sachs. “Tương tự thợ lặn sử dụng bình khí nén. Mang không
khí theo mình.” Gã đã làm như thế này vài lần để “chạy trốn,” tuy – y hệt lúc
trước – gã không nói tỉ mỉ lý do tại sao gã phải chạy trốn và chạy trốn ai. Gã giải
thích rằng nếu cảnh sát không có mặt tại cầu, họ sẽ bơi tới chỗ chiếc thuyền,
đưa nó vào bờ, dốc hết nước ra, và tiếp tục chèo đi. Còn nếu cảnh sát có mặt
tại cầu, cảnh sát sẽ tập trung sự chú ý vào chiếc thuyền chứ không chú ý đến
Garrett và Amelia trôi ở phía trước nó. Vượt qua cầu rồi, họ sẽ lội vào bờ và
tiếp tục cuộc hành trình bằng cách đi bộ.

Chà, Garrett đã tính toán đúng,
họ vượt qua cầu mà không bị phát hiện. Nhưng Sachs vẫn bàng hoàng vì chuyện xảy
ra tiếp theo – các cảnh sát đã vô cớ bắn chíu chít vào chiếc thuyền lật úp.

Những phát súng cũng khiến
Garrett run bần bật. “Bọn nó nghĩ chúng ta ở phía dưới đó,” gã thì thào. “Lũ
khốn kiếp cố giết chết chúng ta.”

Sachs im lặng.

Garrett nói thêm: “Tôi từng làm
những việc tồi tệ… nhưng tôi không phải loài phymata.”

“Là cái gì?”

“Một loài bọ chuyên phục kích.
Nằm yên chờ đợi và giết chết con mồi. Đó là điều bọn nó sẽ làm đối với chúng
ta. Đơn giản như bắn chúng ta chẳng hạn. Chẳng cho chúng ta bất cứ cơ hội nào.”

Ôi, Lincoln, Sachs tự nhủ thầm,
chuyện này mới rối ren làm sao chứ. Tại sao em lại hành động như thế? Bây giờ
em nên đầu hàng ngay thôi. Ở đây chờ đợi cảnh sát tới, từ bỏ mọi nỗ lực. Quay
lại Tanner’s Corner và cố gắng đền bù cho hành động của mình.

Nhưng Sachs nhìn sang Garrett
đang vòng hai tay ôm lấy người, run rẩy vì sợ hãi. Và cô biết rằng cô không thể
quay lại. Cô phải tiếp tục, chơi cái trò điên rồ này đến cùng.

Cuộc đấu tay đôi…

“Chúng ta đi đâu bây giờ?”

“Cô trông thấy ngôi nhà đằng
kia không?”

Một ngôi nhà kiến trúc theo
kiểu chữ A màu nâu.

“Mary Beth ở đó à?”

“Không, nhưng họ có chiếc
thuyền câu nhỏ, chúng ta có thể mượn tạm. Và chúng ta có thể hong khô quần áo,
kiếm ít thức ăn.”

Ờ, tội đột nhập thì có đáng kể
gì so với các tội hình sự mà cô đã phạm phải ngày hôm nay?

Garrett bất thình lình cầm khẩu
súng ngắn của Sachs lên. Cô sững người, nhìn khẩu súng màu đen ánh xanh trong
đôi bàn tay gã. Vẻ hiểu biết, gã nhìn vào ổ đạn và thấy nó đã được nạp đầy sáu
viên. Gã xoay ổ đạn và cầm khẩu súng trong tay với sự thành thạo khiến cô mất
hết nhuệ khí.

Dù em nghĩ về Garrett như thế
nào, cũng đừng tin tưởng hắn…

Gã liếc nhìn Sachs và nhe răng
cười. Rồi gã chĩa báng súng ra cho cô. “Chúng ta hãy đi lối này.” Gã hất đầu
chỉ một lối mòn.

Sachs cất lại khẩu súng vào
bao, cảm thấy trái tim loạn nhịp vì sợ.

“Bây giờ không có ai ở đó.”
Garrett dừng bước và ngoảnh nhìn đằng sau. Một lát, gã lẩm bẩm: “Bọn nó đang
tức tối đấy, đám cảnh sát ấy mà. Và bọn nó sẽ đuổi theo chúng ta. Với tất cả
súng ống và các phương tiện bọn nó có. Mẹ kiếp.” Gã quay lại và dẫn Sachs đi
dọc theo lối mòn về phía ngôi nhà kia. Gã im lặng vài phút. “Cô muốn biết điều
này không, Amelia?”

“Điều gì?”

“Tôi đang nghĩ về một loài bướm
đêm – loài bướm ma lớn ấy.”

“Thì sao?” Sachs lơ đãng hỏi,
trong tâm thức vẫn còn nghe thấy những tiếng súng nổ, nhằm vào cô và gã trai
này. Lucy Kerr đã cố giết chết cô, Trong đầu óc cô, âm thanh vang vọng của
những tiếng súng lấn át mọi cái khác.

“Màu sắc trên cánh nó ấy,”
Garrett bảo Sachs. “Nói chung, khi chúng mở ra, chúng trông giống hệt cặp mắt
một con vật. Ý tôi là, nó khá thú vị - thậm chí có cả một chấm trắng ở khóe y
như điểm phản chiếu ánh sáng trong đồng tử. Chim chóc trông thấy, cho rằng đó
là một con cáo hay một con mèo và sợ hãi bay mất.”

“Thế chim chóc không đánh hơi
được đó là một con bướm đêm chứ chẳng phải một con vật nào khác à?”

Garrett nhìn Sachs một lát xem
liệu có phải cô đang đùa không. Gã nói: “Chim chóc không biết ngửi.” Y như thể
cô vừa hỏi có đúng trái đất bẹt không. Gã ngoảnh nhìn đằng sau, ngược lên bên
trên sông lần nữa. “Chúng ta sẽ phải làm chậm bước bọn nó. Cô nghĩ bọn nó tới
gần chừng nào rồi?”

“Rất gần rồi,” Sachs nói.

Với tất cả súng ống và phương
tiện bọn họ có.

***

“Chúng nó đấy.”

Rich Culbeau nhìn những dấu
chân in trong bùn trên bờ sông. “Những dấu chân này mới mươi, mười lăm phút
trước thôi.”

“Và chúng nó đang nhằm hướng
ngôi nhà,” Tomel nói.

Ba gã thận trọng di chuyển theo
một lối mòn.

O’Sarian vẫn không có hành động
gì khác thường. Thực tế, đối với gã, chính điều này lại là khác thường. Và đáng
sợ. Gã chưa uống lén ngụm rượu lậu nào, chưa bày trò gì nghịch ngợm, thậm chí
chưa mở mồm – mà Sean vốn vẫn có cái mồm nói như máy khâu xếp hàng thứ nhất ở
Tanner’s Corner. Vụ nổ súng bên sông khiến gã thực sự bàng hoàng. Bây giờ, khi
ba gã đi bộ qua khu rừng, gã vung ngay họng khẩu súng trường màu đen lên trước
mỗi tiếng động phát ra từ các bụi rậm. “Chúng mày trông thấy thằng nhọ đó bắn
rồi chứ?” gã rốt cuộc bảo. “Trong chưa đầy một phút, nó nã phải tới mười viên
to tổ chảng vào chiếc thuyền.”

“Đạn chì thôi,” Harris Tomel
đính chính.

Thay cho việc nghi ngờ sự khẳng
định của Tomel và cố gắng gây ấn tượng với đồng bọn bằng những kiến thức gã có
được về súng ống (và hành động kiểu một tay biết tuốt đáng khó chịu như gã vốn
vẫn thế), O’Serian chỉ nói: “Ồ, đạn chì cỡ lớn. Phải. Tao đáng lẽ đã nên nghĩ
tới cái loại đạn ấy.” Và gã gật đầu y như đứa học trò nhỏ vừa tiếp thu được
điều gì đó mới mẻ, thú vị.

Ba gã đã đến gần ngôi nhà.
Trong có vẻ là một chốn ấm cúng, Culbeau tự nhủ thầm. Một ngôi nhà nghỉ, có lẽ
- của một tay luật sư hay bác sĩ nào đấy ở Raleigh hoặc Winston – Salem. Một
ngôi nhà nghỉ để đi săn, có quầy bar đầy ắp rượu, các phòng ngủ tươm tất, một
tủ đá trữ thịt hươu.

“Này, Harris,” O’Serian gọi.

Culbeau chưa từng biết gã dùng
đến tên riêng của ai bao giờ.

“Cái gì?”

“Thứ này bắn cao hay thấp?”
O’Sarian giơ khẩu Colt.

Tomel liếc nhìn Culbeau, có lẽ
cũng đang cố gắng xác định xem cái con người khác thường trong O’Sarian đã biến
đằng nào rồi.

“Phát đầu tiên thì chính xác
vào mục tiêu nhưng những phát sau hay bị giật lên cao hơn. Vì thế khi bắn những
phát sau hãy hạ họng súng xuống.”

“Vì báng súng bằng nhựa nên nó
nhẹ hơn loại bằng gỗ à?” O’Sarian hỏi.

“Phải rồi.”

Gã lại gật đầu, bộ mặt thậm chí
có vẻ nghiêm trọng hơn cả lúc nãy. “Cảm ơn.”

Cảm ơn?

Đã đi qua khu rừng và ba gã có
thể trông thấy một bãi đất lớn quang quẻ xung quanh ngôi nhà – thừa sức tới gần
năm mươi thước mỗi chiều mà thậm chí không có lấy cái cây con nào. Thật khó
khăn để đến gần ngôi nhà.

“Mày nghĩ chúng nó ở bên trong
à?” Tomel hỏi, vuốt ve khẩu súng săn đẹp đẽ.

“Tao không… Khoan, cúi xuống!”

Ba gã vội vàng khom mình.

“Tao trông thấy cái gì đó dưới
gác. Qua ô cửa sổ bên trái kia,” Culbeau quan sát qua kính ngắm của khẩu súng
trường săn hươu. “Ai đó đang đi lại. Dưới tầng trệt. Tao trông không rõ lắm,
vướng tấm mành. Nhưng dứt khoát có người.” Gã quan sát kỹ lưỡng các ô cửa sổ
khác. “Mẹ kiếp!” Gã thốt tiếng thì thào kinh hoàng, ngồi phịch xuống đất.

“Gì thế?” O’Sarian hỏi, hoảng
hốt, nắm chặt khẩu súng và xoay người một vòng.

“Chúi xuống! Một đứa trong
chúng nó có sứng trường lắp kính ngắm. Chúng nó đang nhắm thẳng vào ta. Cửa sổ
trên gác ấy. Chết tiệt.”

“Hẳn là cái cô ả kia,” Tomel
nói. “Chứ thằng nhãi õng ẹo quá, làm sao biết đạn ra theo đầu nào.”

“Đ.mẹ đồ chó cái,” Culbeau lầm
bầm. O’Sarian nép đằng sau một cái cây, áp khẩu súng gợi nhớ tới cuộc chiến
tranh Việt Nam sát má.

“Con ranh kia bao quát được
toàn bộ bãi đất từ vị trí của nó,” Culbeau nói.

“Chúng ta
đợi trời tối à?” Tomel hỏi.

“Ồ, với
cái cô em bé nhỏ bị cắt mất vú tiến đến đằng sau chúng ta? Tao không nghĩ như
thế thì có tác dụng gì đâu, công nhận chứ hả, Harris?”

“Thế, mày
có bắn trúng được cô ả kia từ đây không?” Tomel hất đầu về phía ô cửa sổ.

“Có lẽ,”
Culbeau vừa nói vừa thở dài. Gã đang định chọc ngoáy Tomel mấy câu thì O’Sarian
đã nói với giọng bình thường một cách đáng sợ: “Nhưng nếu Rich bắn, cô em Lucy
và đám cảnh sát sẽ nghe thấy. Tao cho rằng chúng ta phải kẹp lấy hai đứa. Đi
vòng qua hông ngôi nhà và cố gắng lọt vào bên trong. Tiếng súng nổ ở bên trong
nghe sẽ bé hơn.”

Chính là
Culbeau đang định nói điều ấy.

“Như thế
sẽ mất nửa tiếng đồng hồ,” Tomel quát, có lẽ bực bội vì không suy nghĩ được
bằng O’Sarian.

Gã này vẫn
giữ trạng thái tỉnh táo cao độ. Gã tháo chốt an toàn khẩu súng của gã và nheo
mắt nhìn về phía ngôi nhà. “Chà, theo tao thì chúng ta sẽ mất không đến nửa
tiếng đồng hồ đâu. Mày nghĩ thế nào, hả Rich?”


Mục lục

3,302 từ

Cái ghế trống
Cái ghế trống

Jeffery Deaver

48 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1