Cái ghế trống
Cái ghế trống - Phần II - Chương 20 - Phần 1
CHƯƠNG HAI MƯƠI
Cal
Predericks giới thiệu Sachs với Tiến sĩ Elliott Penny.
“Ồ, cô
đang làm việc cùng Lincoln Rhyme à?” ông bác sĩ hỏi, khiến Sachs ngạc nhiên.
“Vâng.”
“Cal cho
tôi biết là hầu như nhờ cô và anh ấy mà họ bắt được Garrett. Anh ấy có mặt tại
đây không? Lincoln ấy?”
“Ngay bây
giờ thì anh ấy đang ở trụ sở chính quyền quận. Có lẽ anh ấy chẳng còn ở lại đây
lâu nữa.”
“Chúng tôi
có một người bạn chung. Tôi muốn được chào anh ấy. Tôi sẽ ghé thăm nếu thuận
tiện.”
Sachs nói:
“Anh ấy còn lưu lại đây chừng một tiếng đồng hồ.” Cô quay
sang Cal Fredericks: “Tôi hỏi ông việc này được không?”
“Vâng, thưa cô.” Ông luật sư
bào chữa trả lời thận trọng. Về lý thuyết, Sachs đang làm việc cho phía đối
lập.
“Lúc nãy Mason Germain vừa nói
chuyện với Garrett tại đây. Anh ta có
nhắc tới Lancaster. Đó là nơi nào vậy?”
“Đó là
Trung tâm Tạm giam Tội phạm mang tính côn đồ. Cậu ta sẽ bị chuyển đến đấy sau
khi bên nguyên phát đơn kiện. Sẽ bị giữ ở đấy cho tới lúc tòa án xét xử.”
“Chỗ đó
dành cho trẻ vị thành niên à?”
“Không,
không. Dành cho người thành niên chứ.”
“Nhưng hắn
mới mười sáu,” Sachs nói.
“Ồ,
McGuire sẽ đưa cậu ta ra xét xử như xét xử một người thành niên - nếu chúng tôi
không thể đi đến một thỏa thuận điều đình nhận tội.”
“Chỗ đó
tồi tệ tới mức nào?”
“Cái gì,
Lancaster á?” Ông luật sư nhún đôi vai hẹp. “Cậu ta sẽ bị đánh đập. Đây là cái
thực tế phải chấp nhận. Tôi không biết nó tồi tệ tới mức nào. Nhưng cậu ta sẽ
bị đánh đập. Một thằng bé như cậu ta ở Trung tâm Tạm giam sẽ là một con tép
thuộc hàng bét gí, bị đủ thứ đầu gấu bắt nạt.”
“Hắn có
thể được đối xử đặc biệt không?”
“Không
phải ở đó. Họ nhốt chung tất cả. Về cơ bản, chỉ có độc một phòng giam lớn.
Nhiều nhất thì chúng tôi cũng chỉ hy vọng lính gác sẽ trông chừng cho cậu ta.”
“Thế còn
việc bảo lãnh tại ngoại?”
Fredericks
cười to: “Chẳng thẩm phán nào trên đời này lại cấp giấy tại ngoại cho một
trường hợp như trường hợp cậu ta đâu. Cậu ta luôn luôn chỉ chờ cơ hội chạy
trốn.”
“Chúng tôi
có thể làm gì để hắn được đưa tới nơi giam giữ khác không? Lincoln có bạn bè ở
New York.”
“New
York?” Fredericks mỉm cười một cách lịch sự nhưng châm biếm của người miền Nam.
“Tôi nghĩ nó không có trọng lượng lắm ở phía nam biên giới Mason-Dixon[33]. Có lẽ thậm chí cũng không có trọng lượng lắm ở phía tây
sông Hudson.” Ông ta hất đầu chỉ Tiến sĩ Penny. “Không, tốt nhất là chúng tôi
thuyết phục được cậu ta hợp tác, rồi vạch ra một thỏa thuận điều đình nhận
tội.”
[33] Biểu
tượng cho biên giới văn hóa giữa các bang miền Bắc và miền Nam nước Mỹ.
“Cha mẹ
nuôi hắn có nên đến đây không?”
“Có, nên
đến. Tôi gọi điện cho họ nhưng Hal bảo thằng bé hãy tự mình quyết định lấy mọi
việc. Ông ta thậm chí sẽ không để tôi nói chuyện với Maggie, mẹ của cậu ta.”
“Nhưng
Garrett chẳng thể tự quyết định được. Hắn vẫn còn là một đứa trẻ.”
“Ồ”
Fredericks giải thích. “Trước khi có lời buộc tội hoặc thương lượng về bào
chữa, tòa án sẽ chỉ định một người giám hộ hợp pháp. Yên tâm, cậu ta sẽ có
người chịu trách nhiệm.”
Sachs quay
sang ông bác sĩ: “Ông sẽ làm gì? Thực hiện bài trắc nghiệm chiếc ghế trống à?”
Tiên sĩ
Penny liếc nhìn ông luật sư, ông này gật đầu cho phép giải thích. “Nó không
phải một bài trắc nghiệm. Nó là một kiểu trị liệu Gestalt - một kỹ thuật được
biết có thể giúp người ta nhanh chóng hiểu những cách ứng xử nhất định. Tôi sẽ
để Garrett tưởng tượng rằng Mary Beth đang ngồi trên một chiếc ghế trước mặt
cậu ta và để cậu ta trò chuyện với cô gái. Trình bày với cô ấy lý do tại sao
cậu ta bắt cóc cô. Tôi hy vọng sẽ khiến cậu ta hiểu được rằng cô ấy đang lo
lắng, hoảng sợ và rằng việc cậu ta đã làm là sai trái. Rằng cô ấy sẽ vui hơn
nếu cậu ta nói với chúng tôi nơi đang giam giữ cô.”
“Và kỹ
thuật này sẽ có tác dụng?”
“Nó không
thực sự nhằm giải quyết các tình huống thuộc loại này, nhưng tôi nghĩ nó có thể
có tác dụng.”
Ông luật
sư liếc nhìn đồng hồ đeo tay. “Sẵn sàng chưa, tiến sĩ?”
Ông ta gật
đầu.
“Chúng ta
đi thôi. Ông bác sĩ và Fredericks bước vào phòng thẩm vấn.
Sachs do
dự, vặn lấy một cốc nước từ bình nước có bộ làm lạnh. Chậm rãi hớp từng ngụm.
Khi viên cảnh sát ở bàn tiếp khách lại chăm chú với tờ báo, Sachs vội vã bước
qua cánh cửa phòng quan sát, nơi đặt máy quay video ghi hình các đối tượng.
Phòng không có ai. Cô kéo cho cánh cửa đóng lại và ngồi xuống, nhìn sang phòng
thẩm vấn. Cô trông thấy Garrett ngồi trên một chiếc ghế đặt ở giữa phòng. Ông
bác sĩ ngồi bên bàn. Cal Fredericks ngồi trong góc, hai tay khoanh trước ngực,
bắt chéo chân, để lộ chiều cao của đôi gót giày vuông chằn chặn.
Một chiếc
ghế khác, không có ai ngồi, đặt đối diện với Garrett.
Trên bàn
bày những lon Coke. Nước ngưng đọng lại ở mặt ngoài lon.
Qua cái
loa rẻ tiền kêu rột roạt gắn bên trên tấm gương, Sachs nghe thấy giọng họ.
“Garrett,
tôi là Tiến sĩ Penny. Cậu khỏe chứ?”
Không có
câu trả lời.
“Trong này hơi ấm, nhỉ?”
Garrett vẫn chẳng nói gì. Hắn
nhìn xuống. Ngón cái và ngón trỏ búng móng vào nhau. Sachs không nghe được
tiếng búng. Cô phát hiện ra ngón cái của chính mình đang bấm vào chỗ thịt đầu
ngón trỏ. Cảm giác ươn ướt, trông thấy máu chảy. Dừng lại dừng lại dừng lại, cô
tự nhủ và ép mình buông bàn tay xuống hai bên sườn.
“Garrett, tôi ở đây để giúp đỡ
cậu. Tôi làm việc với luật sư của cậu, ông Fredericks đây và chúng tôi đang cố
gắng để giảm án cho những tội cậu đã phạm phải. Chúng tôi có thể giúp đỡ cậu
nhưng chúng tôi cần cậu hợp tác.”
Fredericks nói: “Ông bác sĩ sẽ
trò chuyện với cậu, Garrett. Chúng tôi sẽ cố gắng tìm hiểu một số điều. Tuy
nhiên, tất cả những gì cậu nói sẽ chỉ là giữa chúng ta mà thôi. Chúng tôi sẽ
không nói lại với bất cứ ai nếu không có sự đồng ý của cậu. Cậu hiểu chứ?”
Garrett gật đầu.
“Hãy nhớ nhé, Garrett,” ông bác
sĩ nói. “Chúng tôi là những người tử tế. Chúng tôi đứng về phía cậu… Bây giờ,
tôi muốn thử cái này.”
Ánh mắt Sachs chiếu vào gương
mặt gã trai. Gã gãi gãi một vết lằn đỏ. Gã bảo: “Tôi cũng nghĩ thế.”
“Cậu trông thấy chiếc ghế kia
không?”
Tiến sĩ Penny hất đầu chỉ chiếc
ghế và gã trai liếc nhìn nó. “Có.”
“Chúng ta sẽ chơi một trò chơi.
Cậu sẽ giả vờ là một người nào đó vô cùng quan trọng đang ngồi ở chiếc ghế ấy.”
“Như là tổng thống chẳng hạn
á?”
“Không, tôi muốn nói, một người
nào đó quan trọng đối với cậu. Một người nào đó cậu biết trong đời thực. Cậu sẽ
giả vờ như người đó đang ngồi trước mặt cậu. Tôi muốn cậu trò chuyện với họ. Và
tôi muốn cậu hết sức thành thật với họ. Cậu nói bất cứ điều gì mà cậu muốn nói.
Chia sẻ với họ những bí mật của cậu. Nếu cậu tức tối với họ, hãy nói ra. Nếu
cậu yêu mến họ, hãy nói ra. Nếu cậu thèm muốn họ - kiểu như cậu vốn vẫn thèm
muốn một cô gái - cũng hãy nói ra. Hãy nhớ, nói bất cứ điều gì đều được cả. Sẽ
chẳng ai bực bội với cậu đâu.”
“Cứ trò chuyện với chiếc ghế?”
Garrett hỏi ông bác sĩ. “Vì sao?”
“Vì một điều, nó sẽ khiến cậu
cảm thấy thoải mái hơn sau những chuyện tồi tệ đã xảy ra hôm nay.”
“Ông muốn nói ví dụ chuyện bị
bắt ấy à?”
Sachs mỉm cười.
Bản thân Tiến sĩ Penny xem
chừng cũng kìm nén một nụ cười và dịch chiếc ghế lại gần Garrett hơn chút ít.
“Bây giờ, hãy tưởng tượng rằng ai đấy quan trọng đang ngồi ngay kia. Mary Beth
McConnell chẳng hạn. Hãy tưởng tượng rằng cậu có chuyện muốn nói với cô ấy và
lúc này đây là cơ hội cho cậu. Chuyện gì đó cậu chưa từng nói bao giờ vì nó quá
khó nói. Chuyện gì đó thực sự quan trọng. Không phải những chuyện vớ vẩn.”
Garrett bối rối nhìn xung quanh
căn phòng, nhìn ông luật sư của gã, ông ta gật đầu động viên. Gã trai hít sâu
một hơi và thở ra từ từ. “Được rồi. Tôi nghĩ là tôi đã sẵn sàng.”
“Tốt. Bây giờ, hãy hình dung về
Mary Beth trong…”
“Nhưng tôi không muốn nói gì
với cô ấy cả,” Garrett ngắt lời.
“Cậu không muốn?”
Gã lắc đầu. “Tôi đã nói hết với
cô ấy mọi điều tôi muốn nói rồi.”
“Không còn điều gì nữa ư?”
Garrett lưỡng lự. “Tôi không biết.
Có lẽ. Chỉ có điều… tôi thích hình dung ra một người khác đang ngồi ở chiếc ghế
kia hơn. Chúng ta có thể, nói chung, làm như thế không?”
“Chà, bây giờ, chúng ta hãy cứ
làm với Mary Beth. Cậu nói có lẽ còn điều gì đó cậu muốn nói với cô ấy. Điều gì
vậy? Cậu muốn nói cô ấy đã bỏ rơi và làm tổn thương cậu như thế nào à? Hay muốn
nói cô ấy làm cậu giận? Cậu muốn trả thù cô ấy ra sao? Bất cứ điều gì, Garrett
ạ. Cậu có thể nói bất cứ điều gì. Không sao đâu.”
Garrett nhún vai. “Ừm, tại sao
không thể là một người khác?”
“Bây giờ, chúng ta hãy cứ bảo
rằng đây phải là Mary Beth đi.”
Gã trai bất chợt quay về phía
tấm gương một chiều và nhìn thẳng vào vị trí Sachs đang ngồi. Cô bất giác lùi
lại, y như thể gã biết là cô đang ngồi đấy, tuy gã thực ra không thể nào trông
thấy cô.
“Cố gắng lên,” ông bác sĩ
khuyến khích.
Gã trai quay lại với Tiến sĩ
Penny. “Được rồi. Tôi nghĩ là tôi sẽ nói rằng tôi mừng vì cô ấy đang an toàn.”
Ông bác sĩ cười tươi: “Tốt
Garrett. Chúng ta hãy bắt đầu ở đó nhé. Nói với cô ấy rằng cậu đã cứu cô ấy.
Nói với cô ấy lý do tại sao.” Ông ta hất đầu chỉ chiếc ghế.
Garrett băn khoăn nhìn chiếc
ghế trống. Gã bắt đầu: “Cô ấy đã đến Bến tàu kênh Nước đen và…
“Không, hãy nhớ rằng cậu đang
nói chuyện với Mary Beth. Hãy giả vờ như cô ấy đang ngồi trên chiếc ghế kia.”
Garrett hắng giọng. “Chị đã đến
Bến tàu kênh Nước đen. Chỗ đó, nói chung, rất rất nguy hiểm. Người ta bị làm
hại ở Bến tàu kênh Nước đen, người ta bị giết chết ở đó. Tôi lo lắng cho chị.
Tôi không muốn gã đàn ông mặc quần yếm làm hại cả chị nữa.”
“Gã đàn ông mặc quần yếm à?”
ông bác sĩ hỏi.
“Cái gã đã giết Billy.”
Ông bác sĩ nhìn qua Garrett tới
chỗ ông luật sư, ông này lắc đầu.
Tiến sĩ Penny nói: “Garrett,
cậu biết đấy, dù cậu đã cứu Mary Beth, cô ấy vẫn có thế nghĩ là cô ấy đã làm gì
đó khiến cậu nổi giận.”
“Nổi giận à? Cô ấy chẳng làm gì
khiến tôi nổi giận cả.”
“Chà, cậu đã đưa cô ấy đi khỏi
gia đình cô ấy đấy thôi.”
“Tôi đưa cô ấy đi để đảm bảo
cho cô ấy được an toàn.” Garrett nhớ ra luật chơi và lại nhìn chiếc ghế: “Tôi
đưa chị đi để đảm bảo cho chị được an toàn.”
Ông bác sĩ tiếp tục nói giọng
dịu dàng: “Tôi không thể không nghĩ rằng cậu còn muốn nói chuyện gì đó. Từ lúc
trước tôi đã cảm nhận được điều này - rằng còn có chuyện gì đó khá quan trọng
để nói mà cậu không muốn nói ra.”
Sachs cũng trông thấy điều này
trên bộ mặt gã trai. Ánh mắt gã bộc lộ vẻ lo lắng, nhưng gã bị trò chơi của ông
bác sĩ gây tò mò. Điều gì đang đi qua tâm trí gã? Cóchuyện gì đó gã
muốn nói. Chuyện gì?
Garrett nhìn xuống những móng
tay dài, đầy đất cát. “À, ờ, có lẽ là có chuyện
này.”
“Cố gắng
lên.”
“Đây là…
chuyện khó nói.”
Cal
Fredericks ngồi vươn người ra phía trước, bút giơ lăm lăm trên một tập giấy.
Tiến sĩ
Penny nói nhẹ nhàng: “Chúng ta hãy hình dung khung cảnh nào… Mary
Beth ở ngay kia. Cô ấy đang chờ đợi. Cô ấy muốn cậu nói ra.”
Garrett hỏi: “Cô ấy muốn? Ông
nghĩ thế à?”
“Tôi nghĩ thế, ông bác sĩ cam
đoan với Garrett. “Cậu muốn bảo cô ấy điều gì đó liên quan đến chỗ cô ấy đang ở
chăng? Chỗ cậu đã đưa cô ấy tới? Nó như thế nào? Có thể là lý do tại sao cậu
lại đưa cô ấy tới cái chỗ đó?”
“Không,” Garrett đáp. “Tôi
không muốn nói bất cứ điều gì về việc ấy.”
“Thế cậu muốn nói gì?”
“Tôi…” Giọng Garrett nhỏ đi.
Móng tay búng tanh tách.
“Tôi biết
là khó nói.”
Trên ghế
của mình, Sachs cũng ngồi vươn người ra phía trước. Nào, cô thấy mình tự nhủ,
nào, Garrett. Chúng tôi muốn giúp đỡ cậu. Hãy thỏa hiệp với chúng tôi đi.
Tiến sĩ
Penny tiếp tục, giọng như thôi miên: “Bắt đầu nào, Garrett. Mary Beth ngồi ngay
trên chiếc ghế kia. Cô ấy đang chờ đợi. Cô ấy băn khoăn không biết cậu sắp sửa
nói gì. Hãy trò chuyện với cô ấy.” Ông bác sĩ đẩy lon nước ngọt lại gần Garrett
và gã uống từng hơi dài, chiếc còng va lanh canh vào vỏ lon vì gã cầm bằng cả
hai tay. Sau chốc lát nghỉ giải lao này, ông bác sĩ tiếp tục. “Chuyện cậu thực
sự muốn nói với cô ấy là gì? Cái chuyện quan trọng đó? Tôi có thể thấy cậu muốn
nói ra. Tôi có thể thấy cậu cần nói ra. Và tôi nghĩ cô ấy cần được nghe.”
Ông bác sĩ
đẩy chiếc ghế trống lại gần hơn. “Cô ấy kia, Garrett, ngồi ngay kia, trước mặt
cậu, nhìn cậu. Chuyện cậu sẽ nói với cô ấy mà từ trước tới nay chưa thể nói là
gì? Bây giờ là cơ hội cho cậu. Bắt đầu đi.”
Một ngụm
Coke nữa. Sachs để ý thấy đôi bàn tay gã trai run run. Điều gì sẽ tới? Cô băn
khoăn tự hỏi. Gã sắp sửa nói gì?
Bỗng
nhiên, Garrett vươn mình ra phía trước, buột thốt lên với chiếc ghế khiến cả
hai người đàn ông trong căn phòng đều kinh ngạc. “Tôi thực sự, thực sự thích
chị, Mary Beth. Và… và tôi nghĩ là tôi yêu chị.” Gã hít sâu mấy hơi, búng móng
tay vài lần, rồi bối rối túm lấy tay vịn ghế và cúi đầu, mặt đỏ như gấc.
“Đó là
điều cậu muốn nói?” ông bác sĩ hỏi.
Garrett
gật đầu.
“Còn điều
gì nữa không?”
“Ừm,
không.”
Lần này
tới lượt ông bác sĩ liếc nhìn ông luật sư và lắc đầu.
“Ông,”
Garrett lên tiếng. “Bác sĩ… Tôi, nói chung, có câu hỏi này.”
“Cậu hỏi
đi, Garrett.”
“Được rồi…
tôi có cuốn sách ở nhà và tôi rất muốn nó được đem tới đây. Đó là cuốn Thế
giới thu nhỏ. Liệu có được không?”
“Chúng tôi
sẽ xem có thể thu xếp không,” ông bác sĩ nói. Ông ta nhìn qua Garrett tới chỗ
Fredericks, ông này đảo mắt thất vọng. Hai người đàn ông đứng dậy, mặc áo
khoác.
“Tạm thời
thế đã, Garrett.”
Gã trai
gật đầu.
Sachs vội
vã đứng dậy và bưóc trở ra văn phòng. Viên cảnh sát đang trực không để ý việc
cô nghe trộm.
Fredericks
và ông bác sĩ bước ra ngoài trong lúc Garrett bị dẫn quay lại phòng giam.
Jim Bell lao ào qua cửa.
Fredericks giới thiệu anh ta với ông bác sĩ, và viên cảnh sát trưởng hỏi: “Có
kết quả gì không?”
2,917 từ






