Cái Chết Trần Trụi
Cái Chết Trần Trụi - Chương 12
Chương
12
Cuộc
họp báo để lại vị đắng trong miệng Eve. Cô đứng trên bậc thềm Tòa thị chính,
trên sàn diễn được Simpson dàn dựng với chiếc cà vạt màu quốc kỳ và kim gài ve
áo “Tôi Yêu New York” bằng vàng của ông ta. Trong bộ cánh thời trang “Anh Cả
Thành Phố”, giọng ông ta lên bổng xuống trầm trong khi đọc bản báo cáo.
Một báo
cáo, Eve ghê tởm nghĩ, lỗ chỗ những dối trá, sự thật nửa vời và đầy ắp những
phóng đại bản thân. Theo Simpson thì ông ta sẽ không nghỉ ngơi chừng nào kẻ
giết chết Lola Starr trẻ trung chưa bị đem ra trước công lý.
Khi bị
chất vấn liệu có mối liên kết nào giữa vụ sát hại Starr và cái chết bí mật của
cháu gái Thượng nghị sĩ DeBlass không, Simpson đã thản nhiên bác bỏ chuyện đó.
Đó
không phải là sai lầm đầu tiên của ông ta và, Eve ủ rũ nghĩ ngợi, khó có thể là
sai lầm cuối cùng.
Lời lẽ
chỉ vừa thoát ra cửa miệng Simpson thì ông ta đã bị hỏi dồn bằng những câu la
toáng của Nadine Furst, phóng viên xuất chúng thuộc Kênh 75 Phát thanh.
“Sếp
Simpson, tôi có thông tin chứng tỏ vụ giết Starr có liên can đến vụ án DeBlass,
không chỉ vì cả hai người phụ nữ này dấn thân vào cùng một nghề.”
“Nadine
này,” Simpson nở nụ cười nhẫn nại, vẻ bề trên. “Tất cả chúng ta đều biết rằng
thông tin thường được chuyển cho cô và các đồng nghiệp, và nó thường không
chính xác. Đó là lý do tại sao tôi lập ra Trung tâm Xác minh Dữ liệu vào năm
đầu nhiệm kỳ cảnh sát trưởng của tôi. Cô chỉ cần kiểm tra với Trung tâm Xác
minh Dữ liệu để biết mức độ chính xác.”
Eve ghìm
được một tiếng khịt mũi nhưng Nadine, với cặp mắt mèo sắc bén và trí não nhanh
như chớp, thì không quan tâm. “Nguồn tin của tôi xác nhận cái chết của Sharon
DeBlass không phải là tai nạn - như Trung tâm Xác minh Dữ liệu tuyên bố - mà là
giết người. Rằng cả DeBlass lẫn Starr đều bị giết theo cùng một cách và bởi
cùng một người.”
Câu nói này
dấy lên một cơn náo động trong đám đông chật cứng các toán phóng viên, là một
phát súng vung vãi các yêu cầu và câu hỏi khiến Simpson đổ mồ hôi dưới chiếc áo
sơ mi có thêu tên trên cổ tay.
“Sở Cảnh
sát khẳng định không có mối liên hệ giữa những vụ việc này,” Simpson lớn tiếng,
nhưng Eve thấy những tia sáng hoảng hốt thoáng qua trong mắt ông ta. “Và văn
phòng chúng tôi đứng sau lưng các điều tra viên.”
Đôi mắt
hốt hoảng đó bắn sang Eve và, trong thoáng chốc, cô hiểu việc bị đích danh chọn
ra và ném cho bầy sói có nghĩa là gì.
“Trung úy
Dallas, một sĩ quan kỳ cựu với mười năm kinh nghiệm trong lực lượng đang phụ
trách án mạng giết Starr. Cô ấy sẽ vui lòng trả lời câu hỏi của quý vị.”
Bị mắc
bẫy, Eve bước lên phía trước trong khi Simpson cúi xuống để gã phụ tá có thể
liến thoắng thì thầm lời cố vấn vào tai ông ta.
Các câu
hỏi trút xuống Eve và cô chờ đợi, gạn lọc chúng đến khi tìm được một câu mà cô
có thể đối phó.
“Lola
Starr bị giết như thế nào?”
“Để bảo
vệ tính tin cậy của cuộc điều tra, tôi không được tự ý tiết lộ phương pháp.”
Eve vừa chịu đựng những tiếng la hét vừa nguyền rủa Simpson. “Tôi xác nhận là
Lola Starr, một bạn tình mười tám tuổi có giấy phép đã bị sát hại bằng bạo lực
và có mưu đồ. Chứng cớ cho thấy cô gái bị một khách hàng giết chết.”
Câu trả
lời đó thỏa mãn họ một lúc, Eve ghi nhận. Vài phóng viên kiểm tra kết nối của
họ với cơ sở.
“Đó là
một vụ án tình dục?” ai đó la to và Eve nhướng một bên lông mày.
“Tôi vừa
xác nhận rằng nạn nhân là một cô gái mại dâm, và cô ấy bị một khách hàng sát
hại. Anh hãy ráp nối dữ kiện với nhau.”
“Sharon
cũng bị một khách hàng giết chết phải không?” Nadine chất vấn.
Eve đón
nhận ánh mắt mèo láu cá đó một cách hiên ngang. “Sở không phát ra bất cứ thông
cáo chính thức nào nói rằng DeBlass bị giết.”
“Nguồn
tin của tôi nói cô có vai trò chính trong cả hai vụ án. Cô sẽ xác nhận chứ?”
Mặt đất
lầy lội. Eve bước lên trên nó. “Phải. Tôi là điều tra viên chính trong nhiều vụ
điều tra liên tục.”
“Tại sao
một cựu binh mười năm lại được phân công phụ trách một cái chết bất ngờ?”
Eve mỉm
cười. “Muốn tôi định nghĩa từ ‘quan liêu’ không?”
Câu nói
tạo ra một số tiếng cười khúc khích nhưng không kéo được Nadine ra khỏi cuộc
săn.
“Vụ
DeBlass vẫn còn đang diễn tiến chứ?”
Bất kỳ
câu trả lời nào cũng sẽ khuấy động cái tổ ong vò vẽ. Eve chọn nói sự thật.
“Phải. Và vụ việc sẽ tiếp tục diễn tiến đến khi, với tư cách là điều tra viên
chính, tôi hài lòng với sự sắp đặt bản thân vụ án. Tuy nhiên,” cô nói tiếp át
những tiếng la to, “không có ưu tiên nào dành cho cái chết của Sharon DeBlass hơn
bất cứ vụ nào khác. Bất cứ vụ án nào trên bàn giấy của tôi đều được xử lý bình
đẳng, bất kể dòng họ hay vị thế xã hội. Lola Starr là một cô gái trẻ xuất thân
từ một gia đình bình thường. Cô không có địa vị xã hội, không có thế lực ảnh
hưởng, không bạn bè quan trọng. Giờ đây, sau vài tháng ngắn ngủi ở New York, cô
ấy đã chết. Bị sát hại. Cô ấy xứng đáng nhận được những gì tốt nhất từ tôi, và
đấy là điều cô ấy sẽ có.”
Eve quét
ánh mắt nhìn đám đông, tập trung vào Nadine. “Cô Furst, cô muốn một bài báo.
Tôi muốn kẻ giết người. Tôi cho là ý muốn của tôi quan trọng hơn của cô, vậy đó
là tất cả những gì tôi phải nói.”
Eve quay
gót, ném cho Simpson một cái nhìn tóe lửa rồi sải bước bỏ đi. Cô có thể nghe
thấy tiếng ông ta đẩy lui những câu hỏi trong khi ra xe.
“Dallas.”
Nadine đuổi theo Eve trên đôi giày đế thấp được đóng để thể hiện phong cách và
xu hướng.
“Tôi đã
nói là xong rồi. Hãy nói với Simpson.”
“Này, nếu
muốn lội qua đống bầy nhầy, tôi có thể gọi Trung tâm Xác minh Dữ liệu. Cô đã
nói một cách đầy cảm xúc mạnh mẽ. Nghe không giống tay viết diễn văn của
Simpson.”
“Tôi
thích nói theo cách của tôi.” Eve đến bên xe và sắp mở cửa thì Nadine chạm vào
vai cô.
“Cô thích
chơi thẳng thắn. Tôi cũng thế. Nghe này, Dallas, chúng ta có những cách thức
khác nhau nhưng mục tiêu thì giống nhau.” Hài lòng vì đã thu hút được sự chú ý
của Eve, Nadine mỉm cười. Khi môi cô ta cong lên, khuôn mặt hóa thành một hình
tam giác gọn ghẽ, bị lấn át bởi đôi mắt xếch màu xanh. “Tôi sẽ không lấy quyền
công chúng cũ kỹ ra để được biết đâu.”
“Cô sẽ
phí thời gian thôi.”
“Điều tôi
sắp nói là chúng ta có hai phụ nữ chết trong một tuần. Thông tin và linh cảm
của tôi bảo rằng cả hai đều bị sát hại. Tôi không nghĩ cô sẽ xác nhận điều đó.”
“Cô nghĩ
đúng.”
“Điều tôi
muốn là một thỏa thuận. Cô cho tôi biết tôi đi đúng hướng không còn tôi sẽ kiềm
chế không tuôn ra bất cứ điều gì có hại cho cuộc điều tra. Khi có điều gì đó
chắc chắn và cô sẵn sàng để hành động, hãy gọi cho tôi. Tôi có độc quyền phát
sóng về cuộc bắt giữ - tại hiện trường.”
Gần như
phì cười, Dallas dựa người lên xe. “Cô sẽ cho tôi cái gì để đổi lấy điều đó,
Nadine? Một cái bắt tay và một nụ cười?”
“Để đổi
lấy điều đó, tôi sẽ cho cô biết tất cả mọi điều mà nguồn tin của tôi chuyển cho
tôi. Tất cả mọi thứ.”
Giờ thì
Eve thấy quan tâm. “Kể cả về nguồn tin?”
“Tôi
không thể làm điều đó dù có phải làm. Vấn đề ở chỗ tôi không biết. Những gì tôi
có, Dallas ạ, là một cái đĩa giao đến phòng thu cho tôi. Trên đĩa có những bản
sao các báo cáo của cảnh sát, kể cả phân tích khám nghiệm tử thi cả hai nạn nhân,
và một vài đoạn video ghê sợ về hai cô gái đã chết.”
“Dẹp cái
đó đi. Nếu cô có phân nửa những gì cô đang kể với tôi, hẳn là cô đã phát sóng
trong nháy mắt rồi.”
“Tôi đã
nghĩ về điều ấy,” Nadine thú nhận. “Nhưng chuyện này lớn hơn tỉ lệ người nghe
đài. Lớn hơn quá nhiều. Tôi muốn một câu chuyện, Dallas, một câu chuyện sẽ tóm
cho tôi giải Pulitzer, giải Tin Quốc tế và một vài giải thưởng lớn khác nữa.”
Ánh mắt
Nadine đổi sắc, tối sầm. Cô ta không cười nữa. “Nhưng tôi đã thấy điều kẻ nào
đó đã gây ra cho hai người phụ nữ kia. Có lẽ bài báo là quan trọng với tôi,
nhưng không chỉ thế. Hôm nay tôi dồn ép Simpson, và tôi dồn ép cô. Tôi thích
cách cô dồn ép lại. Cô có thể thỏa thuận với tôi, hoặc tôi tự làm. Tùy cô.”
Eve đợi.
Một đội taxi lướt qua và một xe “maxibus” với động cơ điện rầm rì. “Thỏa
thuận.” Trước khi mắt Nadine kịp sáng lên vẻ đắc thắng, Eve quay sang cô ta.
“Nadine, cô mà qua mặt tôi trong vụ này, qua mặt tôi dù chỉ một phân, tôi sẽ
chôn cô đấy.”
“Đủ sòng
phẳng rồi.”
“Quán Sóc
Xanh, hai mươi phút nữa.”
Đám đông
buổi chiều trong câu lạc bộ đã quá buồn chán, không làm gì hơn ngoài việc túm
tụm bên những ly rượu. Eve tìm một bàn trong góc, gọi một chai Pepsi Classic và
món mì pasta rau. Nadine lách vào ngồi đối diện. Cô ta chọn món gà với khoai
tây rán không dầu. Một dấu hiệu, Eve ảm đạm nghĩ, của sự khác biệt giữa lương
của cớm và lương phóng viên.
“Cô có gì
rồi?” Eve hỏi.
“Một tấm
ảnh đáng giá hàng trăm ngàn từ ngữ.” Nadine lấy máy tính cầm tay ra khỏi túi,
chiếc túi da thật màu đỏ mà Eve ghen tị ghi nhận. Cô vốn mê thích da thuộc và
các màu sắc chói lọi nhưng hiếm khi được thỏa mãn.
Nadine
nhét đĩa vào, đưa cái máy tính cầm tay cho Eve. Nguyền rủa chẳng ích gì mấy,
Eve nghĩ thế khi xem những báo cáo của chính mình chiếu trên màn hình. Vẻ trầm
tư, cô để cho đĩa quang chạy qua dữ kiện Mã 5 đến những báo cáo y khoa chính
thức, những phát hiện của bác sĩ pháp y. Eve dừng lại khi những đoạn video bắt
đầu. Không cần phải kiểm tra cái chết giữa khi ta đang ăn.
“Chính
xác không?” Nadine hỏi khi Eve trả lại máy tính.
“Chính
xác.”
“Vậy thủ
phạm là một tay say mê súng ống, một chuyên viên an ninh vốn là khách hàng
thường xuyên của các bạn tình.”
“Chứng cớ
cho thấy mô tả đó.”
“Cô đã
thu hẹp được bao xa rồi?”
“Rõ ràng
chưa đủ xa.”
Nadine
chờ đợi trong lúc món ăn được dọn lên. “Có rất nhiều áp lực chính trị lên cô -
từ phía DeBlass.”
“Tôi
không chơi chính trị.”
“Sếp cô
chơi.” Nadine cắn thịt gà. Eve cười tự mãn khi cô ta nhăn mặt. “Chúa ơi, món
này tệ thật.” Vẻ thản nhiên, Nadine chuyển sang món khoai tây rán. “Chuyện
DeBlass là ứng viên hàng đầu cho cuộc đề cử của Đảng Bảo thủ không có gì bí
mật. Hoặc là gã khốn kiếp Simpson đó đang nhắm đến chức Thống đốc. Xét buổi
trình diễn chiều nay thì có vẻ như là một sự che đậy.”
“Ở điểm
đó, về mặt công khai thì không có liên hệ nào giữa các vụ án. Nhưng những gì
tôi nói về sự bình đẳng là nói thật, Nadine ạ. Tôi không quan tâm ông nội của
Sharon là ai. Tôi sẽ tìm ra kẻ đã giết cô ấy.”
“Và khi
cô làm được, gã sẽ bị buộc tội vì cả hai vụ giết người, hay chỉ vì vụ Starr
thôi?”
“Điều đó
tùy thuộc Công tố viên, về mặt cá nhân thì tôi cóc cần, miễn là tôi treo cổ
được gã.”
“Đó là sự
khác biệt giữa cô và tôi, Dallas.” Nadine vung vẩy một lát khoai tây rồi cắn.
“Tôi muốn tất cả. Khi cô tóm được gã và tôi tung ra câu chuyện thì Công tố viên
sẽ không có cơ hội. Hậu quả sẽ khiến cho DeBlass bận rộn nhiều tháng.”
“Giờ thì
ai chơi trò chính trị đây?”
Nadine
nhún vai. “Này, tôi chỉ kể chuyện, tôi không sáng tác. Và chuyện này thì có đủ
cả. Tình dục, bạo lực, tiền bạc. Có một cái tên như Roarke liên can vào là báo
sẽ bán chạy hơn cả tôm tươi đấy.”
Rất chậm
rãi, Eve nuốt món mì pasta. “Không có bằng chứng liên kết Roarke với các vụ
án.”
“Anh ta
quen DeBlass - là bạn của gia đình. Chúa ơi, anh ta là chủ tòa nhà, nơi Sharon
bị giết. Anh ta có một trong những bộ sưu tập súng hàng đầu thế giới và đồn
rằng anh ta là tay thiện xạ.”
Eve cầm
ly lên. “Vũ khí giết người cũng không thể dẫn đến Roarke. Anh ta không có quan
hệ với Lola Starr.”
“Có thể
không. Nhưng thậm chí dù là người ngoài cuộc, Roarke vẫn bán tin tức. Và chuyện
anh ta cùng Thượng nghị sĩ chạm trán nhau trong quá khứ không phải là bí mật
quốc gia. Con người đó có máu lạnh,” Nadine nói thêm với một cái nhún vai. “Tôi
không tưởng tượng được Roarke mà lại gặp khó khăn gì để không làm nổi vài vụ giết
người không gớm tay. Nhưng...” Cô ta ngừng nói để nhấc ly của mình lên. “Anh ta
cũng là một kẻ ưa sự riêng tư. Khó mà hình dung cảnh Roarke ba hoa về những vụ
án mạng bằng cách gửi đĩa đến cho phóng viên. Ai đó làm thế, họ muốn được nổi
tiếng cũng bằng như được thoát khỏi vụ án.”
“Một lý
thuyết đáng quan tâm.” Eve đã có đủ. Cơn nhức đầu bắt đầu sôi lên sau mắt, món
mì pasta sẽ không chịu nằm yên. Eve đứng lên rồi nghiêng người qua bàn sát vào
Nadine. “Tôi sẽ cho cô một lý thuyết khác được xây dựng bởi một cảnh sát. Cô
muốn biết nguồn cung cấp tin của cô là ai không, Nadine?”
Ánh mắt
cô phóng viên lấp lánh. “Rất muốn.”
“Nguồn
tin của cô là tên sát nhân.” Eve ngừng lại, nhìn ánh sáng tắt lịm trong mắt
Nadine. “Nếu là cô, tôi sẽ đề phòng, cô bạn ạ.”
Eve sải
chân bước, đi vòng ra sau sân khấu. Cô hy vọng Mavis đang ở trong căn phòng hẹp
dùng làm phòng thay y phục. Lúc này đây, cô cần một người bạn.
Eve tìm
thấy cô ta đang rúc trong chăn và hắt hơi vào một mảnh khăn giấy tơi tả.
“Cơn cảm
lạnh chết tiệt,” Mavis nhìn trừng trừng qua cặp mắt sưng húp và hỉ mũi như một
cái loa phát bằng pin. “Hẳn là tôi bị điên mới không mặc gì ngoài lớp sơn khốn
kiếp trong mười hai giờ vào cái tháng Hai tệ hại trời đánh thế này.”
Eve thận
trọng giữ khoảng cách. “Cậu uống gì rồi?”
“Tôi uống
mọi thứ.” Mavis phác tay về phía một mặt bàn bừa bãi thuốc bán không theo toa
và mỹ phẩm dởm. “Thứ dược phẩm chết tiệt, Eve. Chúng ta đã quét sạch từng trận
dịch, bệnh tật và nhiễm trùng. Ồ, thỉnh thoảng chúng ta sản xuất ra một thứ mới
để cho các nhà nghiên cứu có việc mà làm. Nhưng không ai trong số những bác sĩ
tinh tường này, không một máy tính y khoa nào có thể nghĩ ra cách chữa bệnh cảm
thông thường chết tiệt. Cậu biết tại sao không?”
Eve không
nhịn được cười. Cô nhẫn nại chờ đến khi Mavis kết thúc một đợt hắt hơi ầm ĩ
nữa. “Tại sao?”
“Vì các
công ty dược phẩm cần bán thuốc. Cậu biết một viên xoang trời đánh giá bao
nhiêu không? Cậu tiêm ngừa ung thư còn rẻ hơn ấy chứ, tôi thề đấy.”
“Cậu có
thể đến chỗ bác sĩ, lấy toa thuốc để tận diệt các triệu chứng.”
“Tôi cũng
đã có cái đó. Thứ chết tiệt ấy chỉ có hiệu lực trong tám giờ, mà tối nay tôi
phải biểu diễn. Tôi phải chờ đến bảy giờ mới được uống.”
“Cậu nên
ở nhà nằm trên nghỉ.”
“Người ta
đang hủy diệt tòa nhà. Một gã láu cá nào đó bảo đã thấy một con gián.” Mavis
hắt hơi lần nữa rồi nhìn Eve như cú vọ từ cặp lông mi chưa sơn màu. “Cậu làm gì
ở đây?”
“Tôi có
công việc. Nghe này, nghỉ ngơi đi. Gặp lại cậu sau.”
“Không,
cứ ở lại đã. Tôi đang buồn chán muốn chết đây.” Cô nàng thò tay lấy ra một chai
chất lỏng màu hồng nhìn đã thấy ghê rợn rồi uống ừng ực. “Này, áo đẹp đấy. Cậu
được thưởng hay gì đó?”
“Hay gì
đó.”
“Vậy thì
ngồi xuống. Tôi đã định gọi cho cậu nhưng quá bận chuyện làm thông buồng phổi.
Đêm qua chính là Roarke đã vào cơ ngơi xinh đẹp của chúng ta, phải không?”
“Phải,
chính là Roarke.”
“Tôi gần
ngất đi khi anh ta bước đến bàn của cậu. Chuyện gì vậy? Cậu giúp hắn chuyện an
ninh hay gì đó?”
“Tôi ngủ
với anh ta,” Eve buột miệng thốt ra và Mavis phản ứng bằng một cơn nghẹt thở
kiểu bó tay chịu thua.
“Cậu -
Roarke.” Mắt trào nước, Mavis lấy thêm khăn giấy. “Chúa ơi, Eve. Lạy Chúa
Jesus, cậu chưa bao giờ ngủ với ai. Và giờ cậu bảo tôi là cậu ngủ với Roarke?”
“Nói thế
không thật chính xác. Chúng tôi đã không ngủ.”
Mavis
thốt ra một tiếng rên. “Cậu không ngủ. Bao lâu?”
Eve nhún
vai. “Không biết. Tôi ở qua đêm. Tám, chín tiếng gì đó, tôi đoán thế.”
“Nhiều
giờ đồng hồ.” Mavis vờ rùng mình. “Và cậu vẫn tiếp tục mây mưa.”
“Khá
nhiều.”
“Anh ta
giỏi không? Hỏi ngốc thật,” Mavis nói nhanh. “Nếu không thì cậu đâu có ở lại.
Ối chà, Eve, cái gì nhập vào cậu thế? Ngoài cái của quý sung mãn khó tin nổi
của hắn?”
“Tôi
không biết. Chuyện ngốc thật.” Eve luồn tay qua tóc. “Trước đây chưa bao giờ
tôi được như thế. Tôi không nghĩ chuyện ấy có thể - rằng tôi có thể. Chỉ là
chưa bao giờ quan trọng, rồi đột nhiên - thối thật.”
“Cưng
này.” Mavis thò một bàn tay từ dưới chăn ra nắm mấy ngón tay căng thẳng của
Eve. “Cả đời cậu đã ngăn chặn những nhu cầu bình thường vì những điều cậu nhớ
lờ mờ. Ai đó chỉ là tìm ra cách để vượt qua. Cậu nên vui sướng mới phải chứ.”
“Điều đó
đặt anh ta vào thế thượng phong, phải không?”
“Ôi, vớ
vẩn,” Mavis ngắt lời trước khi Eve kịp nói tiếp. “Tình dục không cần phải là
phô diễn quyền lực. Chắc chắn nó không cần phải là sự trừng phạt. Tình dục được
xem là niềm vui. Và thỉnh thoảng, nếu cậu may mắn, nó trở nên đặc biệt.”
“Có lẽ.”
Eve nhắm mắt lại. “Ôi lạy Chúa, Mavis, sự nghiệp của tôi đang dao động.”
“Cậu nói
gì?”
“Roarke
liên can đến một vụ án tôi đang điều tra.”
“Ôi tệ
thật.” Mavis phải ngừng nói và hỉ mũi lần nữa. “Cậu sẽ không phải bắt giữ hắn
vì chuyện gì đó chứ?”
“Không.”
Rồi nhấn mạnh hơn. “Không. Nhưng nếu không nhanh chóng thắt gút vụ việc bằng
một cái nơ chải chuốt đẹp đẽ thì tôi sẽ thua. Tôi sẽ tiêu. Kẻ nào đó đang lợi
dụng tôi, Mavis.” Ánh mắt Eve lại sắc bén. “Chúng đang dọn đường theo một
hướng, quăng chướng ngại vật vào hướng kia. Tôi không biết tại sao. Nếu không
tìm ra, tôi sẽ phải trả giá bằng mọi thứ tôi có.”
“Vậy thì
cậu phải tìm ra, đúng không?” Mavis siết những ngón tay của Eve.
Mình sẽ
tìm ra, Eve tự hứa. Khi cô vào hành lang tòa nhà thì đã mười giờ tối. Sẽ chẳng
phải là tội ác nếu không muốn suy nghĩ vào lúc ấy. Cô đã phải nuốt trọn lời
khiển trách từ văn phòng cảnh sát trưởng vì đã đi chệch hướng bản thông cáo
chính thức trong buổi họp báo.
Sự ủng hộ
không chính thức của chỉ huy không làm giảm nhẹ cơn đau nhói.
Khi đã
vào trong căn hộ, Eve kiểm tra thư điện tử. Cô biết hy vọng tìm thấy lời nhắn
của Roarke thế này thật là ngớ ngẩn.
Không có
một lời nào. Nhưng cái Eve tìm được đã làm cho da thịt cô toát lạnh.
Đoạn tin
nhắn video không có tên, được gửi đến từ một cổng truy cập công cộng. Cô gái
nhỏ. Ông bố đã chết của cô bé. Máu.
Eve nhận
ra những góc độ của bản ghi hình chính thức của sở, bản ghi lại hiện trường vụ
án và phần kết thúc đã được xác định vào hồ sơ.
Âm thanh
trùm lên đoạn video. Một đoạn phát lại phần ghi âm tự động của Eve thu tiếng
đứa trẻ la thét. Tiếng đập cửa của nó. Sự cảnh báo, và tất cả sự kinh hoàng
theo sau.
“Thằng
chó,” Eve thì thào. “Mày sẽ không hại được tao bằng chuyện này đâu. Mày sẽ
không lợi dụng đứa bé đó để hại tao được.”
Nhưng
ngón tay Eve run rẩy khi lấy đĩa ra. Và cô choáng váng khi máy liên lạc nội bộ
vang lên.
“Ai đấy?”
“Hennessy
ở căn hộ 2-D đây.” Khuôn mặt tái xanh, thành khẩn của người hàng xóm dưới nhà
lóe lên màn hình. “Xin lỗi Trung úy Dallas. Tôi không biết phải làm gì cho
đúng. Chúng tôi có rắc rối dưới đây trong căn hộ của Finestein.”
Eve thở
dài và để cho hình ảnh của cặp vợ chồng già vụt vào tâm trí cô. Những hàng xóm
nghiện tivi lặng lẽ, thân thiện. “Có vấn đề gì ạ?”
“Ồ.
Finestein chết rồi, Trung úy. Ngã vật trong bếp trong lúc vợ ông ấy ra ngoài
chơi mạt chược với bạn bè. Tôi nghĩ có lẽ cô có thể xuống dưới nhà.”
“Phải.”
Eve thở dài lần nữa. “Tôi sẽ có mặt ở đó. Đừng sờ vào bất cứ thứ gì, ông
Hennessy ạ. Và hãy cố giữ mọi người tránh xa.” Khác với thói quen, Eve gọi điện
cho bộ phận điều phối, báo cáo một cái chết không người chứng kiến và sự hiện
diện của cô tại hiện trường.
Eve thấy
căn hộ yên tĩnh, bà Finestein đang ngồi trên ghế nệm phòng khách, đôi bàn tay
trắng nhỏ gập lại để vào lòng. Tóc bà cũng trắng như trận mưa tuyết quanh một
khuôn mặt đã bắt đầu có nếp nhăn, bất chấp các loại kem và cách điều trị chống
lão hóa.
Người phụ
nữ già dịu dàng mỉm cười với Eve.
“Tôi rất
tiếc làm phiền cô, cưng ạ.”
“Không
sao. Bà ổn chứ?”
“Vâng,
tôi ổn.” Ánh mắt xanh mềm mại vẫn nhìn vào mắt Eve. “Đó là trò chơi hàng tuần
của các bà và tôi. Khi về đến nhà, tôi thấy ông ấy trong bếp. Ông ấy đang ăn
bánh nhân sữa trứng. Joe rất mê bánh ngọt.”
Bà ta nhìn
sang Hennessy, ông ta đang đứng và bối rối đổi chân này sang chân kia. “Tôi
không biết làm gì nên đi gõ cửa ông Hennessy đây.”
“Được
rồi. Phiền ông ở đây với bà ấy một lúc,” Eve bảo ông Hennessy.
Căn hộ
được bày biện tương tự với căn hộ của cô. Ngăn nắp một cách tỉ mỉ, dù đầy ắp
những món trang trí lặt vặt và kỷ vật.
Tại chiếc
bàn bếp với những bông hoa bằng sứ trang trí giữa bàn, Joe Finestein đã chết,
và mất phẩm giá đáng kể.
Đầu ông
ta sụm xuống, nửa trong nửa ngoài một cái bánh nhân sữa trứng xốp mịn. Eve tìm
mạch máu nhưng không thấy. Da ông ta đã lạnh đi nhiều. Eve đoán cái chết xảy ra
vào một giờ mười lăm phút, trước hoặc sau vài giờ.
“Joseph
Finestein,” cô kể lại theo bổn phận. “Nam, khoảng 115 tuổi. Không có dấu hiệu
phá cửa xâm nhập, không có dấu hiệu bạo lực. Không có dấu vết trên xác chết.”
Eve cúi
xuống gần hơn, nhìn vào đôi mắt trân trối và ngạc nhiên của Joe, ngửi ổ bánh.
Sau khi kết thúc những ghi chép sơ bộ, cô quay lại bảo Hennessy về và thẩm vấn
bà góa phụ của người chết.
Khi cô
trườn được lên giường thì đã nửa đêm. Tình trạng kiệt sức túm lấy cô như một
đứa trẻ cáu gắt và tham lam. Sự lãng quên là điều cô muốn, là điều cô cầu
nguyện.
Không nằm
mơ - Eve ra lệnh cho tiềm thức của mình. Một đêm trọn vẹn.
Ngay khi
vừa nhắm mắt, đường kết nối bên cạnh giường đã vang tiếng bíp.
“Chết
cháy dưới địa ngục đi, bất kể mày là ai,” Eve lầm bầm, rồi an phận khoác tấm
chăn quanh đôi vai trần và mở máy.
“Trung
úy.” Hình ảnh Roarke mỉm cười với Eve. “Anh có làm em thức giấc không?”
“Năm phút
nữa thì có.” Eve nhích người khi âm thanh rít lên vì bị một chút giao thoa
không gian. “Tôi đoán anh đã đến nơi yên ổn.”
“Quả thế.
Chỉ có hơi chậm trễ tại bến chuyên chở. Anh nghĩ có thể tóm được em trước khi
em lên giường.”
“Có lý do
nào đặc biệt không?”
“Vì anh
muốn nhìn em.” Nụ cười của Roarke biến mất khi anh ta nhìn Eve. “Có chuyện gì
không ổn, Eve?”
Anh muốn
tôi bắt đầu từ đâu? Eve nghĩ nhưng lại nhún vai. “Một ngày dài, kết thúc bằng
một trong những người thuê nhà khác của anh chết trong bữa ăn khuya. Ông ta đập
mặt vào một ổ bánh nhân sữa trứng.”
“Anh cho
là có nhiều cách tệ hại hơn để chết.” Roarke quay đầu, thì thầm với người nào
đó gần bên. Eve nhìn thấy một phụ nữ di chuyển nhanh nhẹn sau lưng Roarke và ra
khỏi tầm nhìn. “Anh vừa giải tán người phụ tá,” anh ta giải thích. “Anh muốn ở
một mình khi hỏi em có mặc gì dưới tấm chăn kia không.”
Eve liếc
nhìn xuống, nhướng một bên mày. “Không có vẻ như thế.”
“Sao em
không cởi chăn ra?”
“Không
đời nào tôi lại đi thỏa mãn những ham muốn tình dục thiếu lành mạnh của anh qua
đường truyền phát liên không gian đâu. Hãy sử dụng óc tưởng tượng của anh ấy.”
“Anh đang
làm thế. Anh đang tưởng tượng sẽ làm gì với em lần sau khi đặt được tay lên
người em. Anh khuyên em nghỉ đi, Trung úy.”
Eve muốn
cười nhưng không thể. “Roarke, chúng ta sẽ phải nói chuyện khi anh trở về.”
“Chúng ta
cũng có thể làm chuyện đó. Eve, anh luôn luôn thấy kích thích khi trò chuyện
với em. Ngủ đi.”
“Ừ, tôi
sẽ ngủ. Hẹn gặp lại, Roarke.”
“Hãy nghĩ
đến anh nhé, Eve.”
Roarke
kết thúc cuộc truyền phát, rồi ngồi một mình, suy tư trước màn hình trống. Đã
có gì đó trong đôi mắt Eve, Roarke nghĩ. Giờ đây anh biết những tâm tư ẩn giấu
trong mắt cô, có thể nhìn vượt qua vỏ bọc vào trong cảm xúc của cô.
Cái gì đó
là nỗi lo lắng.
Xoay ghế
lại, Roarke nhìn ra khoảng không gian vung vãi sao. Eve ở quá xa khiến anh
không thể làm gì hơn là tự hỏi về cô.
Và để tự
hỏi mình lần nữa tại sao cô quan trọng nhiều đến thế.
4,964 từ






