TruyenVip

Bố già trở lại

Bố già trở lại - Phần VIII - Chương 30 - Phần 1

Mục lục

Chương 30

Chưa đầy một năm sau khi cơ sở trên phần đất của Geraci được
xây dựng một đội thi công lại đến triệt hạ nó xuống. Geraci nói rằng anh ta có
những tay chuyện đập phá nhà có thể lãnh công việc với giá phải chăng, nhưng
“Điệp viên Ike Rosen” nói rằng họ phải làm theo một số quy cách nào đó. Vả
chăng còn có những vấn đề về an ninh. Những khóa sinh còn lại đã được cho về
nhà, sẽ được gọi trình diện khi cần, đến một trại thao diễn ở Bahamas. (một đảo quốc nhỏ - 13.900
km2, với khoảng 400.000 dân, nằm về phía đông nam bang Florida, trong vùng biển
Caribê).

Ba người Cuba lưu vong là những người đầu tiên được gửi đi,
hình như là theo lệnh của chính Giám đốc CIA Allen Soffet, trên cơ sở lí luận
rằng những người Cuba biết rõ địa hình địa vật, rành đường đi nước bước và nếu
có chuyện trục trặc họ có khả năng biến đi tốt hơn là người của Geraci. Nhưng
Geraci tức tối về chuyện này. Anh ta muốn một người Cuba
(vì nhu cầu ngôn ngữ và hiểu biết về nơi chốn) và hai tay Sicily tinh nhuệ (để công việc được thực
hiện ngay trong lần đầu tiên). Làm theo cách đó, theo ý anh ta, sẽ không có gì
chuệch choạc, mà công việc sẽ được giải quyết gọn nhẹ. Mấy người Cuba đổ bộ lên
một hòn đảo san hô không tên ngay ngoài vùng lãnh hải của Cuba, được một chiếc
xuồng cao tốc bị tịch thu từ tài sản của Ernest Hemingway, đón lên và rồi bị
giết trên đường vào bờ biển Cuba, khi chiếc thuyền nổ tung trong những tình
huống rất đáng ngờ. Người ta nghĩ rằng tay hoa tiêu là một điệp viên của chính
quyền Cuba,
nhưng mọi chuyện về vụ này mà Geraci nghe được đều không phải từ nguồn đầu
tiên. Geraci không muốn mất người mà chẳng được gì nhưng anh cũng không muốn bị
gạt ra trong những chiến dịch ám sát tên độc tài kia, và dường như không có
phương cách đáng tin cậy nào để phát hiện những gì đang diễn ra nơi những trại
quân khác. Tại sao huấn luyện người của anh, Geraci nói, nếu như sắp tới đây họ
chỉ gửi những người Cuba
đi làm việc đó?

Khoảng một tuần lễ sau, Rosen bảo Geraci rằng anh ta đã được
phép gửi ba người khác đi xâm nhập, lần này trên một thủy phi cơ bay thấp, dưới
tầm ra-đa, giao tận tay một điệp viên hành động đáng tin cậy - người này sẽ chờ
sẵn trên bãi biển. Geraci được cho biết là anh có thể gửi một người đi. Geraci
cố nài cho được hai người. Một và chỉ một mà thôi hoặc không có gì cả, tay phái
viên kia xác định. Geraci lấy Carmine. Tay chiến binh Sicily này bảo Geraci đừng lo ngại gì; một
mình anh ta cũng làm được việc ngon lành như hai người khác, bất kì hai người
nào.

Mấy ngày sau đó, Geraci đến văn phòng của anh phía sau hồ
nước, đọc lại bộ chiến sử La mã mà anh từng cầm lên đặt xuống trong bảy năm
trước đây, thì Charlotte
gõ cửa. “Có cuộc gọi.” Chỉ nói cộc lốc, vùng vằng. Càng sống chung với nhau lâu
nàng càng bực bội về chuyện nhận lời nhắn cho chồng, đặc biệt là từ những người
gọi không chịu cho biết mình là ai. “Chẳng biết là ai, hắn ta muốn tôi nói với
anh rằng họ đã đi vào. Chỉ có thế. Họ đã vào. Điều ấy có ý nghĩa gì với anh
không?”

“Có, anh hiểu.” Vào Cuba, tất nhiên rồi. Và từ chỗ anh
ngồi điều đó có nghĩa là mọi chuyện (Nguyên văn: and from where he sat
it meant everything.
Sở dĩ người dịch phải trích lại câu nguyên tác vì
cảm thấy ý nghĩa câu này sao có vẻ quá mông lung, mơ hồ nên người dịch muốn bạn
đọc thấy rằng do tác giả viết như vậy thì người dịch phải dịch theo như vậy,
chứ không hề có ý đánh đố, làm khó bạn đọc. Xin kính cáo!).

“Quyển sách anh đang đọc đến từ đâu vậy?” nàng tò mò hỏi.

Những quyển sách,” Geraci nói. “Hai quyển. Lần cuối
cùng em đọc bất kì cái gì mà lại không được chiếu trên màn hình ti vi? Và trên
thực tế, anh đang có tiến bộ.”

Bên ngoài trời hãy còn tối khi Tom Hagen rời Palmer House và
bắt một chiếc taxi để đi gặp Louie Russo. Theresa vẫn còn ngủ nơi phòng khách
sạn ở trên lầu. Lát nữa, trong buổi sáng này nàng sẽ có cuộc họp ở Viện Nghệ
thuật Chicago - với một tổ hợp bảo trợ bảo tàng quốc gia. Ngày mai họ sẽ lái xe
đến South Bend, để đi thăm không chỉ Andrew, con trai họ, mà còn cả Frankie
Corleone, con trai lớn của Sonny, đang chơi ở vị trí trung vệ cho đội Fighting
Irish và đã lấy vé cho họ cho cuộc đấu trong nhà lần cuối trong năm, với đội
của Đại học Syracuse, trường cũ của Theresa. Hagen đã rất mong đợi cuộc nghỉ cuối tuần này
từ lâu.

Lẽ ra Hagen
đã sử dụng một chiếc limo nhưng rồi anh không muốn có vẻ long trong quá, dụng
công quá. Tay tài xế taxi là dân Chicago
“kinh điển”, luôn mồm văng tục và tuôn ra những nhận định bôi bác về các đội
thể thao. Hagen
có quá nhiều ý tưởng trong đầu. Anh chỉ mới uống có hai li cà phê. Anh đang
xuất mồ hôi. Anh không cảm thấy căng thẳng, và trong xe cũng không nóng. Chắc
là do liên quan đến huyết áp, cao đến độ bác sĩ của anh có lẽ không đùa khi nói
rằng một ngày nào đó không chừng anh sẽ nổ tung như quả bóng quá căng. Tài xế
vẫn tiếp tục huyên thiên phét lác. Hagen
không làm gì để cho anh ta cụt hứng. Càng khua môi múa mép anh ta càng say sưa
với chất men mê hoặc trong lời nói của mình, đếch cần để ý đến ông khách nữa!

Russo có một câu lạc bộ riêng ở Wisconsin. Ngay cả đi trong dòng lưu thông
còn khá thông thoáng của buổi sáng sớm nhưng cuốc xe cũng mất hơn một giờ.
Dường như cũng lâu bằng như thế để đi từ cổng và vượt qua dải đất của bãi đậu
xe để đến chính câu lạc bộ - một nhà kho màu trắng được chuyển đổi công năng.
Mặc dầu chẳng giống nhau gì mấy, song nơi này cũng xoay xở để mời được những ca
sĩ tiếng tăm như Johnny Fontane, những danh hài hàng đầu, kể cả nhóm Ice
Capades. Một tấm bảng trên cửa chính ghi HECTOR SANTIAGO, VUA RUMBA! Các sô
diễn không cần quảng cáo mà vẫn luôn bán hết vé. Kế bên nhà kho là một hồ nước
hình vuông rộng bằng khoảng bốn dãy phố và được vây bọc bởi mấy hàng thông.
Nước hồ đen như mực, từ xa khó nhận ra. Bên kia hồ là một nhà kho ba tầng không
có vẻ gì đặc biệt, không cửa sổ nhưng bên trong đã được tái thiết kế và trang
trí nội thất để trở thành một casino đầy đủ tiện nghi. Ban đêm, những tay
chèo thuyền đưa khách qua lại trên hồ. Russo tự hào một cách thích đáng về nơi
chốn này; xét cho cùng, khó mà đến gặp lão ta ở đây để bàn công việc rồi ra đi
mà không dạo một tour quanh cái casino độc đáo này của lão. Dầu thế nào
Hagen cũng phải ngưỡng mộ kì công của Russo trong việc lo lót cho mọi quan chức
sở tại từ cảnh sát, tòa án đến các phương tiện truyền thông... để cho khách
hàng của lão có thể đến nơi cờ bạc bất hợp pháp này một cách ung dung trên
những chiếc ghe gondola lững lờ thong thả để đến nơi yên tâm lăn sả vào sát
phạt nhau mà không phải sợ ai cả!

Phía sau câu lạc bộ, một nông trại cũ đã được mở rộng và
chuyển đổi thành nhà khách. Ở đó Russo có một văn phòng rộng thênh thang trên
lầu. Muốn đến đó, Hagen
phải đi qua một thứ thiết bị phát hiện kim khí và rồi đi qua cánh cửa thép,
loại cửa dùng cho các hầm chứa tiền bạc, kim loại quý, các bảo vật... của
các ngân hàng. Như Hagen chờ đợi, hai vệ sĩ thân tín của Russo ngồi ở phòng bên
ngoài, tên nào cũng ôm súng tiểu liên trong lòng. Một tên đứng lên, lục soát
qua loa anh và ra hiệu cho anh vào “long đàm hổ huyệt” của Ông Chủ y.

“Chẳng phải là vị consigliere người Ái Nhĩ
Lan duy nhất trên thế giới này đấy sao!” Russo nói. Lão ta mang một bộ khuy
măng - sét bằng kim cương. “Thật là vinh hạnh.”

Hagen
cám ơn và ngồi vào chiếc ghế được mời. Russo vẫn còn đứng, một xác định hơi thô
thiển và nhỏ mọn về ý muốn kiểm soát.

“Michael Corleone,” Hagen nói,” đã sẵn sàng hậu thuẫn cho
ông làmcapo di tutti capi và nhường chỗ ngồi của anh ấy nơi Ủy ban
cho người mà anh ấy dự tính đề cử là Nick Geraci chừng nào mà ông và tôi có thể
đạt đến một thỏa thuận sơ bộ trên một số vấn đề nhỏ.”

“Này, bạn nghe anh chàng kia chứ?” Russo gọi xuống sảnh cho
mấy người cầm súng. “Nghe này, chàng Ái Nhĩ Lan. Theo truyền thống từ nơi tớ
đến, chúng tớ không làm tình với nhau mà không hôn nhau trước đã. Cậu hiểu ý tớ
chứ?”

Hagen
hiểu. “Tôi là dân Đức - Ái Nhĩ Lan,” anh điều chỉnh. “Và tôi không có ý bất
kính đâu, Don Russo. Tôi biết ông là người bận rộn, và tôi nghĩ ông sẽ đánh giá
đúng mức chuyện này nếu tôi đi thẳng vào điểm chính.”

“Cà phê? Thôi nào. ‘Gu’ của tôi đâu phải thứ đó. Một li cocktail
nhé, chàng Ái nị?”

“Gu của tôi là cà phê,” Hagen nói. Rót ra từ bình pha sẵn, thế
cũng tốt rồi. “Cám ơn.”

Russo cau mày. “Này anh bạn ổn chứ? Ở đây đâu có nóng.”

“Tôi ổn thôi.”

“Bà cụ tôi vẫn nói ổn là một quyết định hơn
là một trạng thái.”

“Cụ dạy chí phải.”

“Ờ, phải đấy, trông bạn có vẻ như hoặc là bạn bị lạc thần
hoặc nếu không phải thế thì bạn đang có cái gì lạ lạ... ở trong quần bệ
hạ vậy
! Sốt nhiệt đới chăng? Giống như trong rừng rậm. Này, người đâu? “lão
hét lên. “Anh bạn Ái nị của ta đây có lẽ cần một khăn lau. Đem đến mau!”

“Tôi chỉ cần cà phê thôi,” Hagen nói, uống hai hơi dài làm vơi hẳn cốc cà
phê.

“Chỉ có ai mang theo thiết bị nghe lén vào đây mới đổ mồ hôi
như anh thôi.”

“Thật thế sao?”

Russo gật đầu.

Hagen
giơ cả hai tay lên trời. “Khám tôi đi,” anh nói. “Tôi chẳng phiền gì đâu.”

Russo cũng chẳng khách khí gì - không quá tự tôn cũng không
quá thủ lễ - để làm chuyện đó. Lão tự tay lục soát anh. Tất nhiên là
không có. Vì Hagen cần gì phải thế. Russo lại ra hiệu cho Hagen ngồi xuống. Hagen dừng lại, đợi Russo
cùng ngồi.

“Một vài vấn đề nhỏ à?” Russo ngồi vào đằng sau bàn giấy của
mình. “Như cái gì, chẳng hạn”

Từ cái ban - công nhỏ ở tầng ba của một thư viện được bịt
kín bằng ván ở trung tâm thành phố Cienfuegos, Carmine Marino nạp đạn vào khẩu
tiểu liên Liên sô mà chàng ta đã được huấn luyện sử dụng thành thạo và chờ đoàn
xe của nhà lãnh tụ tiến đến con đường của mình. Chàng ta đã lạc mất hai người Cuba theo mình
trong cái đêm họ đổ bộ. Tiếng Tây ban Nha duy nhất mà chàng ta nói là tiếng Ý
trại ra nhưng chàng ta đã xoay xở để tìm đường đi qua hai trăm dặm của một
xứ sở sống dưới chế độ độc tài để đến hai nữ điệp viên và nhận những chỉ dẫn
cần thiết. Hẳn nhiên là chàng Carmine có hơi thất vọng khi không được khoản đãi
một chầu sex nóng với hai nàng trong đêm Cuba nồng nàn đầy nhục cảm. Ai từng
nghe một nữ điệp viên lại không khoái làm tình với một tay thích khách can
trường và bảnh bao như chàng? Mà ở đây đến hai nàng cũng đều không. Sao lại thế
nhỉ? Hay là hai nàng này là dân đồng tính chỉ khoái nhau, không khoái đàn ông.
Đáng ngờ lắm! Hay có thể là chàng không phải là một hảo nam tử quá ư ngon lành
như chàng tự nghĩ về mình. Nếu hoàn thành điệp vụ này mà còn sống sót để trở
về, chàng nghĩ thầm, nhất định ta sẽ đến anh chàng Do Thái một mắt kia và bảo
với chàng ta nếu nhà ngươi biết cái gì là tốt cho ta thì hãy tìm cho Carmine
Marino này một nàng nở nang săn chắc, cực kì dâm đãng và ngay tức thì! Nói thế
chứ Carmine đâu có ngông cuồng rồ dại về chuyện đó. Chàng ta biết rằng
những em như thế vẫn đầy ngoài kia nhưng còn đang mang sứ mệnh trọng đại trên
vai, đâu có thể vì ba cái chuyện linh tinh mà làm hỏng việc lớn.

Đường phố đầy lính và dân sắp hàng chào đón lãnh tụ. Khi
đoàn xe tiến đến gần, âm thanh của dân chúng tạo ra nghe có phần giả tạo, như
là tiếng kim khí, như là sự ghi âm sẵn từ một đám đông hoan hô được vặn lên quá
to và hơi quá nhanh. Khi còn là đứa bé mới biết đi chập chững, ở Sicily,
Carmine đã nghe một nhà độc tài khác, Mussolini, được hoan hô theo lối này.

Bây giờ đoàn xe quẹo ở góc phố, qua nhà thờ lớn và chạy về
phía anh, một dàn toàn xe Hoa Kỳ. Chuyện này cũng hơi buồn cười đấy nhỉ, vì
những kẻ đang ngồi trên những chiếc xe kia vốn ghét Mỹ mà sao vẫn khoái đi xe
của thằng Mỹ chứ không chịu đi xe của ông Liên sô. Carmine đưa súng lên vai,
nhắm.

Trong chiếc xe thứ tư - một chiếc ô-tô màu xanh nước biển,
loại có mui gấp lại được (convertible; tiếng Pháp là décapotable), như
đã được chỉ điểm - là “đích nhắm” với bộ râu đặc biệt, mặc quân phục, oai
phuông lẫm liệt, đang cười hả hê và vẫy tay chào đám thần dân bị đè nén đến co
rúm lại dưới bộ máy chuyên chế của mình.

Marino hít vào nhẹ và siết cò.

Đầu của lão râu ria kia giật ngược ra sau. Một dòng máu tươi
vọt bắn ra thành vòng cung qua thân xe. Tài xế nhấn mạnh ga cho xe vọt lên như
tên bắn.

Những tiếng la hét tràn đầy trong không khí. Cảnh sát vẫy
cho phần còn lại của đoàn xe - kể cả chiếc Sedan màu đen, cách sau chiếc xe mui
gấp kia hai xe, trong đó nhà lãnh tụ thực sự của Cuba đang thung dung ngồi,
bình an vô sự, vững như bàn thạch - qua một đường rẽ và phóng ra khỏi thành
phố.

Còn người đàn ông trong chiếc ô-tô màu xanh nước biển, mui
gập kia - kẻ song trùng, hình nhân thế mạng được ưu ái của nhà độc tài - đã
ngoẽo trước khi đến bệnh viện.

Bao nhiêu công khó của đám điệp viên CIA trở thành công cốc.
Vì... Số Trời đã định là nhà đại lãnh tụ này sẽ đày ải đám dân kia trong một
kiếp nạn kéo dài khoảng nửa thế kì để cho họ sám hối đủ về tội lỗi của mình?!

Đây không phải là lần đầu, cũng chưa phải là lần cuối - vì
còn rất nhiều lần nữa - mà CIA lên kế hoạch mưu sát và lật đổ vị thủ lĩnh vĩ
đại của một dân tộc không muốn mình vĩ đại mà chỉ muốn được hạnh phúc nhưng bị
ép uổng phải trở thành vĩ đại (Bi kịch là ở chỗ đấy). Nhưng... người tính sao
bằng Trời tính nên bao nhiêu mưu đồ của CIA đều đổ sông đổ biển và nhà lãnh
tụ, vị cha già kính yêu của dân tộc Cuba, vẫn cứ sống phây
phây phẻ phắn chờ chết êm ái vì tuổi cao sức yếu! Và chuyện này thì chưa thể
khẳng định là phúc hay họa cho dân Cuba. Thế thì ta hãy... để
cho lịch sử phán xét
vậy!

Còn thích khách Carmine Marino thì bị bắt trên đường đến Guantánamo Bay, cải trang thành đàn bà, nhưng đâu
qua mắt được mạng lưới tình báo nhân dân, so với Gestapo, CIA hay KGB vẫn hữu
hiệu hơn nhiều!

Louie Russo đồng ý mọi chuyện. Nhà Corleones có thể - mà
không có sự can thiệp từ Chicago - kinh doanh khách sạn và casino tại Nevada. Cả ở Thành phố
Atlantic nữa, nếu, như được chờ đợi, những ngành này sẽ mở ra ở đó. Hagen thừa
nhận rằng chiến dịch mưu sát của Geraci cuối cùng được kiểm soát bởi nhà
Corleones, và Russo thừa nhận rằng lão ta kiểm soát những chiến dịch do
Tramonti và Drago tiến hành. Những Gia đình này có thể đối địch nhau,
nhưng vẫn có nhiều điểm chung với nhau hơn là những kẻ cơ hội chủ nghĩa khinh
bạc (cynical opportunists) ở CIA hay trong Nhà Trắng.

Sau một bàn luận ngắn về những chi tiết đặc thù, Russo đồng
ý rằng nếu người của lão ta làm việc ở Cuba trước, thì nhà Corleones có thể
thâu tóm việc kiểm soát Capri và Sevilla Biltmore và hoạt động trong vòng hợp
pháp mà không có sự can thiệp từ Russo hay từ bất kì tổ chức nào khác. Quyền
lực Russo chắc sẽ có được một khi Michael hậu thuẫn việc tôn phong lão ta
làm thống lĩnh chính thức đầu tiên kể từ cái chết của Vito
Corleone bảy năm trước đây.

Đích thân Hagen sẽ xem xét tổ chức những người nằm trên bảng
lương của nhà Corleones. Một vài trong số công cuộc này sẽ được bàn giao dần
dần cho Nick Geraci nhưng cũng để cho Louie Russo sử dụng lúc cần và tùy theo
nhận định về sự giúp đỡ của lão để Michael Corleone trở thành một doanh nhân
hoàn toàn hợp pháp.

Russo tỏ ra sốt sắng hợp tác đến mức càng lúc càng trở nên
rõ ràng với Hagen là Mặt Đéo không có ý định để anh còn sống khi ra khỏi nơi
đây. Chuyện này thì anh và Michael cũng đã nghĩ là có thể xảy ra. Biết rằng một
chuyện như thế có thể xảy ra là một thế giới tách biệt với cảm nhận nó tiến gần
hơn đến chỗ xảy ra. Việc đổ mồ hôi nơi Hagen không hề chậm bớt lại. Anh sẵn
sàng tốn cả ngàn đô nếu có cơ hội, ngay vào lúc đó, tắm một phát và ném đi bộ
quần áo nhớp nháp mồ hôi để thay vào bộ đồ mới, khô ráo, dễ chịu.

“Hôm nay quả là một ngày trọng đại, chàng Ái nị à,” Russo
nói. “Chúng ta nên ăn mừng. Tớ cũng sẽ chung vui cùng với bạn, chỉ có điều là
trước đây tớ đùa về chuyện uống cocktail đấy thôi. Ở đây tớ không có thứ gì
mạnh hơn là món cà phê đó và hơi thở nặng mùi của các quý ông ở ngoài sảnh, đằng
kia. Quán bar của câu lạc bộ ở đó cũng được, nhưng những món thực sự hàng
“top”, loại tinh tuyển của cả bang Illinois thì ở bên kia Hồ Louie kìa.”

Còn chưa đến chín giờ sáng.

“Tôi xin ghi nhận thịnh tình,” Hagen nói. “Lời mời chào của
bạn quá ư là hấp dẫn nhưng rất tiếc, tôi có việc khẩn cấp phải về ngay.”

“Nào, nào, chàng Ái nị, dẫu sao bạn cũng nên nhìn qua lần
cuối cơ ngơi của tớ ở đây, và mặc dầu e rằng không được khiêm tốn, tớ cũng phải
nói là tớ hơi bị tự hào về nó. Chỉ mới khai trương gần đây thôi, nhưng” Russo
gỡ đôi kính đen ra. Đôi mắt lão ta đỏ ngầu với một vòng xanh lè ở giữa. Lão
cười, một cái cười bí hiểm, ghê rợn.

Cơn ớn lạnh chạy qua người Hagen không phải là hậu quả của
việc xuất mồ hôi và của máy lạnh, mặc dầu anh tự nhủ như thế.

“ - Tớ biết một số người,” Russo nói. “Chưa từng ngao du
trên chiếc gondola?”

“Không thể nói là tôi từng,” Hagen lửng lơ.

Russo xua anh ra khỏi cửa. Những người với súng tiểu liên
đứng lên. “Tiếp quản cái này,” Russo nói. “Chàng Ái nị đây chưa từng được
thưởng thức một cuộc viễn du không hẹn ngày về trên du thuyền
Gondola năm sao của chúng ta. Đấy chẳng phải là một trong những điều mà người
ta phải làm trước khi xa rời cuộc đời hay sao. Rất mong Ngài Consigliere đây,
khi sang đến cõi u minh, sẽ điện về cho tớ biết cao kiến!”

Joe Lucadello đi đến cửa trước của nhà Geraci, ngay vào lúc
nửa đêm và bấm chuông. Geraci đã ngủ gục trên ghế trong “hổ trướng” của anh ta
ở nhà sau. Charlotte đã uống một viên thuốc ngủ và không còn biết chi đến cái
sự đời nữa. Barb đang ở trường cao đẳng. Sau nhiều hồi chuông reo, Bev Geraci
trả lời nhưng chỉ thông qua intercom.

“Nói với Bố cháu là chú Mike Rosen đến.”

“Liệu Bố cháu có biết chuyện gì không?”

“Biết chứ, tại sao không?”

“Chuyện gì xảy ra với mắt của ông vậy?” cô bé hỏi. “Có thật
như thế không?”

“Thật đấy. Một vết thương từ thời chiến tranh.”

“Tôi không tin ông,” Bev nói.

Lucadello đẩy miếng che mắt lên. Mặc dầu chỉ nhìn qua lỗ
cửa, nhưng sự thiếu một tròng mắt trông cũng đủ ghê sợ khiến cô gái hét lên và
chạy đi. Lucadello thở dài, ngồi xuống trên bậc cửa và chờ cảnh sát đến.
Đó là một chuyện xuất sắc khác mà những người này đã phát minh ra. Cảnh sát vận
hành như lực lượng an ninh riêng của họ, và những người khác - những người dân
sự - sẽ triệu tập họ khi cần.

Hai xe chở quân xuất hiện. Cảnh sát ùa ra, súng rút khỏi
bao. Lucadello đưa hai tay lên. Anh xuất trình cho họ xem bằng lái xe mang
tên Ike Rosen và nói với họ mình có công việc về xuất nhập khẩu cần trao đổi
với Ông Geraci. Sở dĩ anh đến đây vào cái giờ rất bất tiện, phiền phức thế này
chỉ vì một sự cố không may trong thủ tục hải quan. Vào lúc đó, sự chấn động ầm
ĩ đã đánh thức Nick Geraci. Anh cám ơn những người cảnh sát và trấn an con gái
mình. Rồi anh và tay điệp viên ra lại phía sau, vào “hổ trướng” của mình để mật
nghị.

Lucadello ngồi xuống và cho Geraci biết tin tức về Carmine.

“Hãy yên tâm,” Geraci nói, “dầu chúng có làm gì đi nữa, cậu
ta cũng không hé răng đâu. Tay này bản lĩnh kiên cường lắm.”

“Dầu cậu ta có nói gì đi nữa cũng chỉ có thể là vấn đề của
các bạn.”

“Thế à?” Geraci không chắc lắm là tay điệp viên đang nói về
chuyện gì, nhưng cách chọn đại từ của anh ta - vấn đề của các bạn chứ
không phải làvấn đề của chúng ta - rõ ràng không báo hiệu điềm lành.

“Chính quyền Cuba có điên mới đi tra tấn cậu ta. Họ có điên
mới đi làm bất kì chuyện gì ngoại trừ làm ồn lên trên các phương tiện truyền
thông và trên các diễn đàn ngoại giao quốc tế về tay người nước ngoài này đã âm
mưu sát hại “cục cưng” cách mạng yêu quý, đầy râu ria của họ (their bearded,
beloved revolutionnary sweetheart). Bọn Nga sẽ đứng về phía họ. Liên hiệp quốc
sẽ bị lôi kéo vào. Khi họ trục xuất cậu ta, chúng ta sẽ không còn cách nào khác
là phải bỏ tù cậu ta, có thể phải khử cậu ta.”

“Đừng lo lắng về chuyện đó,” Geraci nói. “Carmine Marino vẫn
còn là công dân Ý. Nếu họ trả cậu ta về lại nơi đó, cậu ta có một nghĩa phụ khá
thế lực sẽ che chở cho cậu.”

Lucadello lắc đầu. “Bạn không hiểu. Chúng tôi cần
khử cậu ta từ lâu trước khi bất kì chuyện gì đó xảy ra. Nhưng tôi e rằng đó
chính là chỗ mà vấn đề của bạn bắt đầu.”

Geraci sẽ là tên ngốc biết mấy nếu anh ta để cho tên con
hoang một mắt này giết mình ngay chính trong sân sau nhà mình. “Đứng
lên!”Geraci nói. “Tôi cần lục soát bạn.”

“Thích thì chiều thôi. Có điều nếu mà mình muốn giết bạn thì
bạn đã ăn đất từ lâu rồi. Và nếu bạn phí thời giờ quý báu về những chuyện như
thế này, e rằng bạn sẽ kết thúc theo cách đó.”

Geraci vẫn cứ lục soát anh ta và lấy ra một khẩu súng và hai
con dao.

“Hãy giữ chúng với lời khen tặng của tôi,” Lucadello nói.
“Mình ở về phía bạn mà, bạn nhớ chứ?”

Geraci ra hiệu cho anh ta ngồi xuống lại. “Khuya rồi. Mình
đang ngủ. Xin thứ lỗi nếu mình lẫn lộn về chuyện tại sao đây lại là vấn đề của
mình mà không phải là của bạn.”

“Ồ cũng là vấn đề của mình đấy. Xem nào, mình có nghe một
nhân vật hàng top - không phải chủ của mình mà là chủ của ông ấy - rằng FBI
biết về trại quân của Tramonti đang hoạt động ở Jacksonville. Họ đã tiến hành
điều tra. Tôi có nghe lời đồn trôi nổi đây đó rằng FBI cũng đã được báo trước
về chiến dịch của chúng ta, nhưng không có vẻ đáng tin. Nhưng sau sự cố này,
thì nó cũng không thành vấn đề. Nguy cơ một ai đó ở Cục nối kết mọi chuyện là
khá cao.”

“Và bạn không thể bảo vệ tôi từ đó? Bạn không làm gì được
sao?”

“Rất ít trong những tình huống này,” anh ta nói. “Tôi muốn
khử những tên đó.”

“Vậy thì, cứ làm đi,” Geraci nói. “Tôi không cản bạn đâu.”

“Không may là,” Lucadello nói,” đấy không phải là một lựa
chọn. Dẫu thế nào nó cũng sẽ không giải quyết mọi chuyện cho bạn. Chúng tôi có
nguồn tin tình báo đáng tin cậy cho biết rằng cố nhân của bạn, Michael Corleone
từng nhiều lần định giết bạn. Điều duy nhất trước nay anh ta chờ đợi là để cho
bạn làm xong chuyện này. Bây giờ vì bạn chẳng làm được việc gì cả, chúng tôi
tin rằng sinh mệnh của bạn đang đối diện nguy cơ trước mắt đấy. Thêm nữa là,
chúng tôi còn có nguồn tình báo, kém tin cậy hơn một tí, nhưng cũng đáng nên
lưu ý, đó là Louie Russo cũng dự định thủ tiêu bạn, hình như bởi vì, rằng thì
là... , ờ, tôi không biết mọi chuyện diễn ra như thế nào trong nội bộ của các
bạn, nhưng dường như có một cái gọi là... Ủy ban?”


Mục lục

4,803 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1