TruyenVip

Bí Mật Của Ta Bị Hoàng Huynh Phát Hiện

Chương 24

Mục lục

"Nhưng ngươi phải biết, Khương Lăng sớm muộn gì cũng sẽ c.h.ế.t dưới tay trẫm."

Hắn ta v**t v* cổ ta, ngón tay chậm rãi, như đang v**t v* một món đồ sứ mỏng manh: "Khương Lăng đã chạm vào ngươi chưa?"

Ta cắn răng, ngoại trừ rơi lệ ra ta không thốt nổi thành lời.

"Nhìn phản ứng của ngươi chắc là chưa rồi. Run rẩy như thế kia."

Hắn ta suy nghĩ một chút, lại nở ra nụ cười ác ý: "Cũng đúng. Trẫm ngại ngươi bẩn, là đồ ta không cần thì y cũng ngại ngươi bẩn thôi."

15

Cảm giác đau đớn nhất cũng chỉ đến thế này thôi.

Từng chút tình cảm năm xưa, từng chút ngưỡng mộ, cuối cùng đều hóa thành chất độc c.h.ế.t người.

Chất độc đến muộn, ăn mòn từng chút nội tạng, đau đớn đến mức toàn thân ta run rẩy.

"Kỷ Chiêu, ta ghét ngươi."

Những ngón tay buông thõng khẽ động, một cái tát giáng xuống mặt hắn ta.

Sau tiếng "bốp", Kỷ Chiêu như bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn ta.

"Ta ghét ca ca nhất!"

Đây là lần cuối cùng ta gọi hắn ta là ca ca.

"Vĩnh Hòa..." Hắn ta luống cuống, còn muốn nói gì đó.

Bên ngoài doanh trại truyền đến giọng nói lạnh lùng, đè nén cơn giận của Khương Lăng: "Hoàng thượng, xin hãy trả lại thê tử của thần."

"Thái phó đại nhân không được vào."

Kỷ Chiêu buông tay, lùi lại một khoảng rồi day trán: "Đi thôi."

Giọng nói của hắn ta rét lạnh: "Kỷ Vĩnh Hòa, nếu ngươi không muốn chết, không muốn trẫm làm ra chuyện không nên làm thì sau này đừng xuất hiện trước mặt trẫm nữa."

Ngày đó, Khương Lăng ôm ta trở về nhà.

Ta ở trong thùng nước tắm rất lâu.

Lâu đến nỗi Khương Lăng nhịn không được mà đẩy cửa xông vào, vớt ta từ thùng nước tắm lên.

Ta đỏ mắt, nhìn đôi mắt âm trầm của y: "Ninh Chỉ, ta rất dơ, ta rất dơ!"

Y không để ý cả người ta đều là nước, chỉ dùng sức ôm ta vào lòng: "Vĩnh Hòa không bẩn, Vĩnh Hòa luôn là khối ngọc Quỳnh Hoa của ta."

Ta còn muốn nói thêm.

Khương Lăng đã cúi đầu xuống, giống như đang cố gắn làm gì đó, lại có chút tức giận mà che miệng ta lại.

Đó là do dấu ngón tay do Kỷ Chiêu lưu lại trên cổ ta.

Khương Lăng thả ta xuống giường nhỏ, nhẹ nhè hôn lên chỗ bị ứ máu: "Là ta không bảo vệ nàng thật tốt."

Động tác của y rất chậm, như thương tiếc vô cùng: "Vĩnh Hòa không sợ. Mọi thứ đều đã qua, bây giờ ta đang ở đây."

Sáng sớm tỉnh lại, Khương Lăng dịu dàng hôn mi tâm ta: "Thời gian còn sớm, tối hôm qua ta không khống chế. Nàng ngủ thêm chút đi."

Y đứng dậy rời đi, tự mình xuống bếp làm thịt thỏ cho ta ăn.


Mục lục

483 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Vô Thượng Thần ĐếĐang ra
Vô Thượng Thần Đế

Oa Ngưu Cuồng Bôn

6340 chương7.4
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1