TruyenVip

Bảy năm sau

Bảy năm sau - Phần 02 Chương 30-32

Mục lục

30

Giao thông thuận lợi.

Ngồi trước vô lăng chiếc
xe thể thao, Constance Lagrange lao về phía Montmartre.

Cô vừa nói chuyện với
Botsaris qua điện thoại. Viên trung úy không đợi cô mà đã bắt đầu luôn cuộc
điều tra. Theo thông tin anh ta thu thập được, có người đã sử dụng thẻ tín dụng
của Sebastian Larabee vào đầu giờ chiều tại một máy rút tiền tự động trên quảng
trường Pecqueur.

Constance biết chỗ đó:
một quảng trường rợp bóng cây nằm giữa đại lô Junot và quán Chú thỏ lanh lợi.
Ngay gần khu Montmartre vốn tập trung nhiều khách du lịch.

Thật kỳ cục khi chọn nơi
này để lẩn trốn, cô nghĩ bụng trong lúc vượt lên một chiếc mô tô.

Gã người Mỹ đó và vợ cũ
của hắn đã trốn ở đâu nhỉ? Một căn hầm? Một ngôi nhà hoang? Một khách sạn, có
lẽ nhiều khả năng hơn…

Cô gọi lại cho Botsaris
để chắc chắn là anh ta đã phát lệnh truy nã tới các hãng taxi và công ty cho
thuê ô tô. Mọi việc đều đã hoàn thành, nhưng các phản hồi thì vẫn đến nhỏ giọt.

- Tôi cũng đang chờ hình
ảnh từ các camera giám sát ở sân bay Roissy.

Constance ngắt máy rồi
nhập tọa độ của quảng trường Pecqueur vào GPS trên chiếc iPhone để lấy danh
sách các khách sạn quanh đó. Có quá nhiều khách sạn nên khó lòng mà kiểm tra
từng chỗ được.

Tuy nhiên, cô vẫn quyết
định thử kiểm tra một khách sạn nào đó. Và đó là Le Relais Montmartre, trên phố
Constance.

Giống tên cô…

Cô tin vào các dấu hiệu,
vào sự trùng hợp, sự tương đồng và sự ngẫu nhiên của các tình tiết.

Chỗ này dù sao cũng rất
đẹp… cô nghĩ ngợi trong lúc đỗ xe hàng hai trước một tòa nhà.

Quả thật, đừng nên mơ
mộng làm gì: mười phút sau cô bước ra khỏi khách sạn với hai bàn tay trắng.
Chen chúc giữa dòng người, cô đi tới tận Timhotel trên quảng trường Goudeau. Cô
có cảm giác nơi này sẽ khiến người Mỹ thích thú. Lại xôi hỏng bỏng không. Quá
rõ ràng.

Trong khi đang chuẩn bị
đi tiếp thì cô nhận được điện thoại từ Botsaris.

- Chị nghe nhé! Một lái
xe của LuxuryCab khẳng định đã đón vợ chồng Larabee ở sân bay rồi đưa họ tới
Grand Hôtel de la Butte. Ở ngay cạnh quảng trường Pecqueur. Quá hợp lý luôn!

- Đừng vội mừng quá sớm,
Botsaris.

- Tôi sẽ cử một đội đến
ngay hiện trường, được chứ đại úy?

- Không, cứ để tôi làm.
Tôi sẽ đi xác minh. Tôi sẽ báo tin cho cậu.

Constance quay lại phố
Durantin rồi rẽ vào phố Lepic tiếp đến là đại lộ Junot. Cô tiến vào ngõ cụt dẫn
đến khách sạn đó. Cánh cổng bằng sắt rèn để mở: cánh thợ làm vườn đang đi ra.
Constance tranh thủ tiến vào trong dinh thự mà không thông báo sự hiện diện của
mình. Chiếc xe thể thao RCZ men theo con đường băng qua khu vườn rồi đỗ xịch
trước tòa nhà màu trắng đồ sộ.

Khi leo lên bậc thang,
Constance lục tìm trong túi áo khoác để cầm trong tay chiếc thẻ ngành. Chính là
thần chú của cô.

- Đại úy Lagrange, Đội
cảnh sát truy nã quốc gia, cô giới thiệu ở bàn lễ tân.

Bà chủ khách sạn không
phải là người hay chuyện. Rốt cuộc phải đe dọa bà ta mới có được vài thông tin.
Đúng, Sebastian Larabee và vợ hắn đúng là đang lưu trú tại đây, nhưng họ đã rời
khách sạn một tiếng trước.

- Bà nói là họ đã đặt
phòng này từ cách đây một tuần ư?

- Đúng thế, thông qua
website của khách sạn.

Constance yêu cầu được
xem phòng họ. Trong khi được dẫn lên phòng, cô tự nhủ chi tiết này có vẻ không
khớp với những gì cô đọc được trong hồ sơ. Việc đặt phòng trước cho thấy đã có
dự tính, thế mà các tình tiết trong cuộc điều tra của cảnh sát Mỹ lại khiến cô
hiểu rằng vợ chồng Larabee đã rời New York trong cảnh hết sức vội vã.

Khi bước vào căn phòng
áp mái rộng rãi, Constance thấy thích thú trước lối bài trí lộng lẫy và kiểu
cách. Chưa một người đàn ông nào từng tặng cô một chuyến đi nghỉ cuối tuần tại
một nơi giống chốn này…

Nhưng nữ cảnh sát điều
tra nhanh chóng bước lên trước người chủ khách sạn. Trong phòng tắm, cô phát
hiện một chiếc áo sơ mi rồi một áo vest dính máu và, trong phòng khách, một túi
hành lý cũng như mấy túi giấy mua hàng của các thương hiệu nổi tiếng nhất.

Càng lúc càng kỳ lạ.

Như thể vợ chồng Larabee
này đang đi nghỉ trăng mật chứ không phải bỏ trốn ấy.

- Khi đi khỏi đây họ ăn
mặc thế nào?

- Tôi không nhớ rõ nữa,
bà chủ khách sạn đáp.

- Bà đùa tôi ấy à?

- Họ mặc đồ dạ hội.

- Và bà không hay biết
gì về nơi họ có thể đến chứ?

- Tôi hoàn toàn không
biết.

Constance dụi mắt. Người
phụ nữ này nói dối, cô chắc chắn điều đó. Để bắt bà ta phải mở miệng, có lẽ cần
thêm thời gian; thế nhưng đó lại chính là thứ cô đang thiếu.

Chỉ còn lại phương pháp
Dirty Harry… Chẳng phải lúc nào cô cũng thầm mơ ước sẽ có một ngày được áp dụng
nó sao? Bây giờ hoặc không bao giờ.

Cô đột ngột rút khẩu
Sig-Sauer từ bao súng, túm lấy cổ người phụ nữ rồi gí nòng súng vào thái dương
bà ta.

- Họ đã đi đâu? Cô hét
lên.

Hoảng loạn, bà chủ khách
sạn nhắm mắt lại. Hàm bà ta run bần bật.

- Họ nói với tôi là… họ
đã hỏi đường tôi, bà ta nấc lên.

- Để đi đâu?

- Tới Ga Bắc… Rồi sau đó
tới cầu Alma, tôi nghĩ thế.

- Tại sao lại là cầu
Alma?

- Tôi không chắc… Họ có
nói về một bữa tối trên tàu. Tôi nghĩ họ đã đặt trước bữa tối ở đó.

Constance buông tay rồi
rời khỏi phòng. Ra đến cầu thang, cô gọi cho Botsaris. Cái chuyện tàu bè và ăn
tối trên du thuyền sông Seine này khiến cô thấy bối rối. Nhưng nhất định phải
ngăn không cho vợ chồng Larabee lên tàu hỏa. Từ Ga Bắc có thể dễ dàng bắt tàu
đi Anh, Bỉ và Hà Lan.

Cô gặp phải hộp thư
thoại của viên thuộc cấp nên để lại tin nhắn cho anh ta:

- Cậu gọi cho mấy tay ở
Bắc Paris. Báo với họ dấu hiệu nhận dạng vợ chồng Larabee rồi phát lệnh để họ
tăng cường kiểm tra các chuyến tàu khởi hành đi nước ngoài. Anh cũng tìm cho
tôi xem công ty du thuyền nào có bến ở cầu Alma rồi xác minh xem họ có khách
hàng đặt chỗ nào tương ứng với hai người Mỹ đó không. Khẩn trương nhé!

Trên đường ra xe, cô
nhận ra bà chủ khách sạn đang đứng bên cửa sổ nhìn theo cô. Bà ta đã hoàn hồn
và nói với cô giọng giận dữ:

- Đừng tưởng mọi chuyện
đến đây là hết nhé! Tôi sẽ báo cấp trên của cô rồi khởi kiện cô. Đây sẽ là cuộc
điều tra cuối cùng của cô, đại úy ạ!

Chuyện đó thì tôi biết
rồi… Constance ngẫm nghĩ trong lúc ngồi vào trước tay lái.

Normal
0

false
false
false

EN-US
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:"Table Normal";
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:"";
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin:0cm;
mso-para-margin-bottom:.0001pt;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:10.0pt;
font-family:"Calibri","sans-serif";
mso-bidi-font-family:"Times New Roman";}

31

Phải vận động, liên tục.

Đặc biệt không được để
bế tắc, không do dự, không dừng lại.

Cao lênh khênh trên đôi
giày cao gót, mặc đầm dạ hội, Nikki trông thật lạc lõng giữa không gian xô bồ ở
Ga Bắc.

Ngay khi bước vào sân
ga, mật độ người qua lại dày đặc đã tác động đến họ. Đột nhiên, họ có cảm tưởng
bị một làn sóng người cuốn đi. Có thể cảm nhận được nhịp đập của ga tàu. Trở
thành một phần của một dòng chảy. Bị nuốt vào rồi bị tiêu hóa trong cái bụng
khổng lồ đang sôi ùng ục.

Cầm mảnh bìa ghi mã mở
tủ gửi đồ trên tay, Sebastian khó khăn lắm mới xác định được vị trí. SNCF,
RATP, Eurostar, Thalys… Nhà ga này là điểm đến từ đó có nhiều nhánh tỏa ra,
đang nhào trộn một đám người hỗn tạp: người lao động trở về ngoại ô, khách du
lịch lạc đường, doanh nhân bận rộn, những nhóm “thanh niên” choán chỗ trước các
ô kính, người vô gia cư, cảnh sát tuần tra…

Họ đã tốn khá nhiều thời
gian mới tìm được phòng giữ hành lý ở tầng ngầm thứ nhất, thu mình giữa một bến
tàu và một hiệu cho thuê ô tô. Đó là một căn phòng màu lục nhạt, không có cửa
sổ, chiếu sáng tù mù. Một căn phòng giống như mê cung dài dằng dặc bốc ra thứ
mùi quần áo ẩm mốc. Trong lúc đi giữa các tủ gửi đồ màu xám, họ chăm chú tìm ba
con số ghi trên mảnh bìa. Số đầu tiên chỉ vị trí cột, số thứ hai là số ngăn và
số cuối cùng là mật mã để mở ngăn tủ thép.

- Nó kìa! Nikki kêu lên.

Sebastian bấm năm chữ số
lên bàn phím kim loại. Anh kéo cánh cửa ngăn tủ rồi nhìn vào bên trong, lòng
đầy sợ hãi.

Trong ngăn tủ là một
chiếc ba lô bằng vải dù màu xanh lơ nhạt, gắn logo “Chuck Taylor”.

- Là ba lô của Jeremy!
Tôi nhận ra nó! Nikki kêu lên.

Cô mở ba lô: nó rỗng
không. Cô lật đi lật lại chiếc ba lô, không ăn thua.

- Nó có một cái túi chìm
kìa, phải không?

Cô xác nhận. Trong lúc
luống cuống, cô không để ý thấy một lớp lót bằng ni lông được may ép vào lưng
ba lô. Cơ hội chót. Tay run rẩy, cô kéo dải khóa để xem bên trong…

- Một chiếc chìa khóa à?

Cô xem xét vật sáng lấp
lánh đó rồi chìa cho Sebastian. Đó đúng là một chiếc chìa khóa kim loại thân
khoan. Nhưng nó mở cái gì chứ?

Họ thoáng thấy nản chí.
Cảm giác mệt mỏi khi cứ bị lôi đi thế này. Một lần nữa và một lần nữa. Mỗi lần
nghĩ đã nắm được một khả năng, họ lại bị hụt. Mỗi lần hy vọng chạm được tới
đích, dường như họ lại càng xa đích hơn.

Nhưng cảm giác mệt mỏi
ấy qua rất nhanh.

Nikki là người đứng dậy trước.

- Không nên lãng phí
thời gian ở đây nữa, cô vừa nhìn chiếc đồng hồ treo tường vừa nói. Nếu chúng ta
đến cầu Alma muộn, thuyền sẽ không đợi chúng ta đâu.

32

Suốt bốn mươi lăm phút
qua Constance Lagrange chạy khắp các bến đỗ ở Ga Bắc cùng một nhóm nhân viên
của Đội an ninh đường sắt.

Việc giám sát nhà ga đã
được tăng cường, nhưng vẫn không thể tìm ra vợ chồng Larabee. Có lẽ đơn giản là
họ đã từ bỏ chuyến du lịch vì sự xuất hiện của cảnh sát.

Trừ phi họ chưa bao giờ
có ý định bắt tàu đi đâu đó.

Điện thoại của Constance
rung lên. Là Botsaris.

- Tôi biết họ đi đâu
rồi, viên thuộc cấp khẳng định. Họ đặt bữa tối lúc tám rưỡi trên một chiếc
thuyền của Công ty du thuyền Paris.

- Cậu đùa tôi đấy à?

- Tôi không dám, thưa
đại úy.

- Thế điều đó không
khiến cậu thấy ngạc nhiên à? Nếu đang lẩn trốn ở Paris, chẳng lẽ cậu không có
mối bận tâm nào khác ngoài việc ăn uống ngủ nghỉ và đi ăn tối trên một chiếc du
thuyền sao?

- Chuyện này là chắc
chắn đấy.

- Cứ giữ máy nhé.

Constance cáo lui với
mấy cảnh sát bên an ninh đường sắt đồng thời yêu cầu họ vẫn giữ cảnh giác rồi
đi về phía bãi đỗ xe.

- Botsaris? Cô gọi anh
ta để tiếp tục cuộc nói chuyện.

- Vâng, thưa đại úy.

- Cậu đến gặp tôi tại
bến tàu ở cầu Alma nhé.

- Tôi đi cùng một đội
chứ?

- Không, chúng ta sẽ đón
tiếp họ nhẹ nhàng thôi. Chỉ có tôi và cậu.

Constance vừa cài dây an
toàn vừa liếc mắt nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển.

- Cũng hơi muộn để tóm
họ trước khi tàu rời bến, không phải sao?

- Tôi có thể yêu cầu bên
du thuyền hoãn giờ khởi hành.

- Không, nếu hai kẻ tình
nghi nhận ra bên du thuyền chậm giờ, có nguy cơ họ sẽ hoảng sợ và sẽ lại vuột
khỏi tay chúng ta trong gang tấc mất.

- Để phòng xa, tôi báo
luôn cho đội đường sông nhé?

- Cậu không thông báo
cho ai hết và đợi tôi thôi, hiểu chưa?


Mục lục

2,285 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1