Bảy năm sau
Bảy năm sau - Phần 01 Chương 01-03
1024x768
Normal
0
false
false
false
EN-US
X-NONE
X-NONE
1024x768
Normal
0
false
false
false
EN-US
X-NONE
X-NONE
1
Nằm cuộn tròn trong
chăn, Camille quan sát con chim hét đang đậu trên gờ cửa sổ phía cuối giường.
Gió heo may xào xạc qua ô cửa kính, mặt trời lấp lóa giữa những vòm lá, rọi
những giọt nắng màu mật ong lên vách kính ghép màu. Hôm qua trời mưa suốt đêm
nhưng lúc này, bầu trời sáng rỡ một màu xanh trong vắt báo hiệu sẽ là một ngày
tháng Mười tuyệt đẹp.
Nằm dưới chân giường,
một chú chó giống Golden Retriever lông màu kem ngóc đầu dậy, mũi hếch lên đánh
hơi.
- Lại đây, Buck của chị,
lại đây nào, cún xinh! Camille vỗ vỗ lên gối mời mọc con chó.
Con chó không để chủ
phải nhắc lại. Bằng một cú nhảy, nó lại chỗ cô chủ để nhận những cái vuốt ve
dành cho nó mỗi sáng. Cô bé mơn trớn nó, vuốt ve cái đầu tròn trịa và đôi tai
cụp của nó rồi dặn lòng:
Phấn chấn lên cưng!
Cô bé tiếc nuối chui ra
khỏi chiếc ổ ấm áp trên giường. Trong nháy mắt, cô bé đã mặc xong bộ đồ thể
thao, xỏ đôi giày basket, cuộn mái tóc vàng thành một búi lỏng lẻo trên đầu.
- Đi nào, Buck, nhúc
nhích thôi nào, cún cưng, chúng ta đi chạy thôi! Vừa gọi cô bé vừa lao nhanh ra
cầu thang dẫn xuống phòng khách.
Được thiết kế vây quanh
một sân trời rộng rãi, ba tầng lầu của ngôi nhà tắm mình trong ánh sáng tự
nhiên. Ngôi nhà phố thanh lịch xây bằng đá nâu thuộc sở hữu của gia đình
Larabee đã ba đời nay.
Đó là một ngôi nhà ba
tầng có nội thất hiện đại và trang nhã, các phòng thoáng đãng, các bức tường
được trang trí bằng nhiều bức tranh từ những năm 1920 của Marc Chagall, Tamara
de Lempicka và Georges Braque. Trái ngược với mấy bức tranh, phong cách tối
giản trong lối trang trí gợi người ta nhớ đến các dinh thự ở Soho hay TriBeCa
hơn là tư dinh của những người theo phái bảo thủ ở Thượng Đông Manhattan.
-Ba ơi? Ba có đó không?
Camille hỏi khi bước vào bếp.
Cô bé vừa uống một cốc
nước mát vừa nhìn ngó xung quanh. Bố cô đã dùng xong bữa sáng. Trên quầy bar,
tách cà phê chỉ còn một nửa đặt cạnh phần thừa của chiếc bánh vòng cùng tờ Nhật
báo phố Wall, tờ báo mà Sebastian Larabee thường đọc mỗi sáng trong lúc uống cà
phê, và tạp chí Strad[1].
[1]. Tạp chí chuyên về
đàn dây. (Mọi chú thích không có lưu ý thêm đều của nguyên bản tiếng Pháp.)
Dỏng tai lên nghe ngóng,
Camille nhận ra tiếng nước vòi sen từ trên tầng. Có vẻ bố cô vẫn đang tắm.
- Này!
Cô bé vỗ nhẹ Buck rồi
sập cửa tủ lạnh để xua chú chó không ngoạm vào phần gà rô ti còn thừa.
- Lát nữa mày sẽ được
ăn, đồ háu đói!
Cài tai nghe vào tai, cô
bé ra khỏi nhà rồi cất bước chạy lên phố.
Dinh thự của gia đình
Larabee nằm giữa đại lộ Madison và đại lộ Công viên, ở phố 74, trong một con
ngõ xinh xắn rợp bóng cây. Dù mới là sáng sớm, khu phố này đã rất nhộn nhịp.
Taxi và xe limousin nối đuôi nhau trước các dinh thự và những tòa nhà sang
trọng. Nai nịt gọn gàng trong bộ chế phục, đám nhân viên giữ cửa hăng hái đi đi
lại lại trong màn vũ kịch chóng mặt, gọi taxi, mở cửa, xếp hành lý vào cốp xe.
Camille chạy vào đại lộ
5 rồi lên Millionaire’s Mile, con đường triệu phú mà khi chạy dọc theo Công
viên Trung tâm, người ta sẽ thấy nối tiếp nhau những bảo tàng danh giá nhất
thành phố: Bảo tàng Nghệ thuật thành phố, Bảo tàng Nghệ thuật hiện đại Solomon
R. Guggenheim, Triển lãm Neue...
- Đi nào, cún xinh, làm
trước thưởng sau chứ! Cô bé vừa nói với chú chó Buck vừa tăng tốc chạy vào
đường dành cho người chạy bộ.
Vừa nhận thấy con gái đã
rời nhà, Sebastian Larabee liền ra khỏi phòng tắm. Anh vào phòng Camille để
thực hiện cuộc kiểm tra hàng tuần. Anh bắt đầu làm như thế từ khi con gái bước
vào tuổi dậy thì.
Đôi mắt u ám và cặp lông
mày nhíu lại, anh có vẻ khó chịu vì mấy tuần nay, anh cảm thấy Camille có vẻ bí
ẩn hơn, lại chểnh mảng chuyện học hành và tập luyện violon.
Sebastian lướt mắt khắp
phòng: một căn phòng thiếu nữ rộng rãi sơn màu phấn toát ra không khí dịu nhẹ
và mơ mộng. Bên cửa sổ, tấm rèm mỏng ánh lên dưới những tia nắng. Trên chiếc
giường lớn, đống gối màu sắc và một tấm chăn lông vũ cuộn tròn lại thành một đống.
Sebastian máy móc đẩy tấm chăn ra rồi ngồi lên đệm.
Anh cầm lấy chiếc
smartphone đang nằm trên mặt bàn ngủ. Vẻ dửng dưng, anh nhập bốn con số mật
khẩu mà anh đã lén thấy được vào hôm cô bé lơ đãng gọi điện thoại ngay trước
mặt anh. Mở khóa thành công, Sebastian cảm thấy một luồng kích thích dâng lên
trong máu.
Mỗi lần đánh liều xâm
nhập chốn riêng tư của Camille, anh lại thấy sợ những điều có thể phát hiện ra.
Cho tới giờ vẫn chẳng có
gì nhưng anh vẫn tiếp tục...
Anh xem kỹ những cuộc
gọi đến và đi gần đây. Anh biết tất cả mấy số điện thoại này: số của đám bạn
gái cùng trường St. Jean Baptiste, số của cô giáo dạy violon, số của bạn chơi
tennis với con gái anh...
Không có con trai. Không
có số lạ. Không có mối đe dọa nào. Thở phào nhẹ nhõm!
Anh lướt qua những bức
ảnh mới chụp. Chẳng có gì là quá trớn. Mấy bức ảnh được chụp dịp sinh nhật cô
bé McKenzie, con gái ngài thị trưởng, bạn cùng trường của Camille. Phòng trường
hợp bỏ sót điều gì, anh zoom vào mấy vỏ chai để yên tâm là trong đó không chứa
rượu. Toàn Coca và nước trái cây.
Anh tiếp tục công cuộc
kiểm tra hòm thư điện tử, tin nhắn điện thoại cũng như lịch sử duyệt web và tin
nhắn chat. Lại một lần nữa anh thấy tất cả các liên hệ và nội dung các cuộc trò
chuyện cũng không có gì nghiêm trọng.
Nỗi lo lắng của anh đã
tụt xuống một nấc.
Anh đặt điện thoại xuống
rồi kiểm tra đống đồ và giấy tờ để trên bàn học. Chiếc máy tính xách tay nằm
chình ình ở đó, nhưng Sebastian không buồn để tâm.
Sáu tháng trước, anh đã
cài đặt phần mềm keylogger vào máy tính của con gái. Một phần mềm do thám cho
phép nhận báo cáo đầy đủ về các trang web thường xuyên truy cập của Camille
cũng như bản sao các thư điện tử và các cuộc “chat chít” của cô bé. Lẽ dĩ nhiên
là không ai biết việc này. Những người khắt khe chắc chắn sẽ quy kết anh, coi
anh là một ông bố lạm quyền. Nhưng Sebastian không quan tâm chuyện đó. Vai trò
người bố đối với anh là phải biết tiên liệu để đẩy lùi những mối nguy hiểm tiềm
tàng có thể xảy đến với con gái. Và trong trường hợp đó, mục đích có thể biện
minh cho cách thức thực hiện.
Sợ Camille có thể về
sớm, anh liếc nhìn qua cửa sổ rồi mới tiếp tục tìm kiếm. Anh đi vòng lên đầu
giường được thiết kế để ngăn cách căn phòng với khu thay đồ. Tại đó, anh mở lần
lượt từng ngăn tủ tường, nhấc từng chồng quần áo lên, bĩu môi trước giá treo
quần áo bằng gỗ bên trên có vắt chiếc váy cúp ngực mà anh thấy là hơi quá quyến
rũ đối với một cô bé ở tuổi con gái anh.
Anh kéo ngăn tủ đựng
giày ra thì phát hiện có giày mới: một đôi cao gót hiệu Stuart Weitzman da
bóng. Anh âu sầu nhìn đôi giày cao gót, đối với anh chúng là dấu hiệu đau xót
cho thấy mong muốn bay khỏi tổ quá sớm ở con gái.
Trong lòng bực tức, anh
đặt chúng xuống sàn thì nhìn thấy một túi giấy trang nhã màu hồng pha đen,
trang trí logo của một nhãn hiệu đồ lót nổi tiếng. Anh lo sợ mở túi ra thì thấy
một đồ xa tanh gồm một áo lót nâng ngực và một quần ren.
Lần này thì thật quá
thể! Anh đùng đùng quăng chiếc túi vào sâu trong ngăn tủ. Vẻ cáu kỉnh, anh sập
cửa tủ quần áo lại, sẵn sàng gặp Camille để nói chuyện về hành động của cô bé.
Rồi, chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào anh lại đẩy cánh cửa phòng tắm. Tìm
trong túi đồ vệ sinh cá nhân, anh lôi ra được một vỉ thuốc. Một dãy số hướng
dẫn thứ tự dùng mỗi viên. Một trong hai hàng thuốc đã được mở. Sebastian cảm
thấy tay mình run rẩy. Cơn giận dữ dần chuyển thành nỗi hoảng loạn khi sự thật
cứ dần hiển hiện trước mặt anh: cô con gái mười lăm tuổi của anh đang dùng
thuốc tránh thai.
Phần một: Căn gác mái ở
Brooklyn
“Hãy đi một mình nếu bạn
muốn lãng du. Khi có bạn đồng hành, chúng ta thường sẽ tới một nơi nào đó.”
Alfred HITCHCOCK,
Vertigo
2
- Đi nào Buck, chúng ta
về nhà thôi!
Sau hai vòng chạy quanh
đường bao, chú chó Golden Retriever bắt đầu thè cả lưỡi ra. Nó thèm khát được
vẫy vùng trong mặt nước mênh mông sau hàng rào lưới thép kia. Camille tăng tốc
rồi chạy nước rút những bước cuối cùng. Mỗi tuần ba sáng, để giữ dáng, cô bé
tới chạy tại đây, chính giữa Công viên Trung tâm, trên đường bao dài hai cây số
rưỡi quanh hồ Jacqueline Kennedy Onassis.
Khi đã hoàn thành cuốc
chạy, cô bé dừng lại lấy hơi, hai tay chống hông, rồi ngược trở về phía đại lộ
Madison hòa lẫn giữa những người đi xe đạp, trượt patin và đẩy xe nôi trên một
lối đi.
- Có ai không? Cô bé vừa
hỏi vừa mở cánh cửa bước vào nhà.
Không chờ câu trả lời,
cô bé leo ba bậc một lên phòng mình.
Phải nhanh lên mới được,
nếu không mình sẽ bị muộn mất! Cô lẩm bẩm lúc đứng dưới vòi sen. Sau khi đã tắm
táp, lau người khô, xức nước hoa, cô dừng lại trước phòng thay đồ để chọn một
bộ cánh.
Thời điểm quan trọng
nhất trong ngày...
Trường của cô, trường
trung học St. Jean Baptiste, là một trường Công giáo dành cho nữ sinh. Một ngôi
trường ưu tú nơi dạy dỗ đám trẻ con nhà giàu của New York. Một ngôi trường duy
trì những quy tắc khắt khe áp đặt học sinh phải mặc đồng phục: váy xếp ly, áo
khoác có phù hiệu trường, sơ mi trắng, băng đô cài đầu.
May mắn thay chế độ khắc
nghiệt nhưng thanh lịch ấy lại cho phép học sinh được chọn lựa vài thứ phụ kiện
táo bạo hơn. Camille thắt thêm một chiếc cà vạt màu lá úa, dùng ngón tay thoa
một lớp son màu hồng dâu lên môi.
Cô bé chăm chút cho
phong cách nữ sinh preppy ấy bằng cách đeo thêm chiếc túi it bag màu hồng tươi
được tặng vào dịp sinh nhật.
- Con chào ba! Cô bé cất
lời chào trong lúc ngồi xuống bên bàn bếp ở giữa phòng.
Bố cô không đáp lời.
Camille nhìn bố chăm chú. Bố cô trông khá bảnh trong bộ vest màu tối may kiểu
Ý. Vả lại, chính Camille đã khuyên bố chọn kiểu này: chiếc áo vest xuôi vai và
ôm sát buông xuống không chê vào đâu được. Vẻ mặt lo âu, đôi mắt lơ đãng, bố cô
đang đứng bất động trước ô cửa kính.
- Mọi chuyện ổn chứ ba?
Camille lo lắng hỏi. Ba có muốn con pha một tách cà phê khác không?
-Không.
-Kệ ba vậy... Cô bé kết
luận với giọng nhẹ nhõm.
Mùi thơm của bánh mì
nướng phảng phất trong phòng. Camille uống cốc nước cam, giở chiếc khăn ăn của
mình ra, từ đó rơi xuống... vỉ thuốc tránh thai.
- Ba... ba có thể giải
thích cho con chứ? Cô bé run rẩy hỏi.
- Chính con mới phải
giải thích cho ba! Bố cô gầm lên.
- Ba đã lục soát đồ của
con! Cô bé giận dữ.
- Đừng có chuyển chủ đề,
đồng ý chứ! Vỉ thuốc tránh thai nằm trong túi đồ vệ sinh của con là thế nào?
- Đó là việc riêng của
con! Cô bé cự nự.
- Chẳng đứa trẻ nào có
việc riêng khi mới mười lăm tuổi cả.
- Ba không có quyền theo
dõi con!
Sebastian vừa tiến đến
vừa dứ ngón trỏ đầy đe dọa về phía con gái.
- Ta là ba của con: ta
có quyền làm mọi thứ!
- Nhưng xin ba hãy nới
lỏng một chút cho con! Ba kiểm soát mọi thứ: bạn bè con, các cuộc đi chơi của
con, thư từ của con, những phim con sẽ xem, những cuốn sách con sẽ đọc…
- Con nghe đây, bảy năm
nay ba một mình nuôi dạy con và…
- Đấy là vì ba muốn thế!
Qúa tức giận, anh đấm
tay xuống bàn.
- Trả lời câu hỏi của ba
đi: con ngủ với đứa nào?
- Chuyện đó không liên
quan đến ba! Con không việc gì phải xin phép ba! Đó không phải là cuộc đời ba!
Con không còn là trẻ con nữa!
- Con còn quá trẻ để có
thể quan hệ tình dục. Như thế là vô ý thức! Con muốn làm gì chứ! Phá hỏng đời
mình chỉ vài ngày trước cuộc thi Tchaikovski ư?
- Con chán ngấy violon
rồi! Con cũng chán ngấy cuộc thi đó! Con sẽ không bao giờ biểu diễn ở đó! Đó là
tất cả những gì ba giành được đấy!
- Thôi ngay! Làm thế thì
quá dễ dàng! Bây giờ điều con nên làm là tập luyện mỗi ngày mười tiếng để có
được chút ít cơ hội tỏa sáng. Thay vì thế, con lại đi mua đồ lót khêu gợi và
giày dép trị giá bằng cả GDP của Burundi.
- Ba đừng có làm phiền
con nữa đi! Cô bé hét lên.
- Còn con, thôi ngay cái
trò ăn mặc như con điếm ấy đi! Không khác gì... không khác gì mẹ mày! Đã mất
hết bình tĩnh, anh gầm lên.
Sững sờ vì câu nói phũ
phàng của bố, cô bé phản công:
- Còn ba là một kẻ gàn
dở!
Đó chính là giọt nước
làm tràn ly. Giận điên người, anh vung tay tát cho con gái một cái trời giáng
khiến cô bé chao đảo. Chiếc ghế đẩu cô bé đang tựa vào chòng chành rồi đổ xuống
sàn.
Sững sờ, Camille đứng
hẳn dậy rồi ngây người bất động một lúc, vẫn choáng váng vì những gì vừa diễn
ra. Rồi cô bé bình tĩnh lại, lấy túi xách, quyết tâm sẽ không xuất hiện một
giây phút nào trước mặt bố nữa. Sebastian cố giữ con lại nhưng cô bé đẩy anh ra
rồi bỏ đi, thậm chí còn không thèm đóng cửa.
3
Chiếc xe hai cửa với các
ô kính nhuộm màu lao đi trên đại lộ Lexington rồi rẽ vào phố 73. Sebastian hạ
tấm chắn nắng xuống cho đỡ chói mắt. Mùa thu năm 2012 này trời đẹp đến nao
lòng. Vẫn còn choáng sau vụ cãi cọ với Camille, anh cảm thấy vô cùng chán nản.
Đây là lần đầu tiên anh xuống tay với con gái. Thấu hiểu nỗi tủi hổ mà con bé
hẳn đã cảm thấy, anh thực sự hối tiếc vì cái tát đó, nhưng mức độ bạo lực trong
hành vi của Sebastian tỉ lệ thuận với nỗi thất vọng trong anh.
Việc con gái anh có khả
năng đã quan hệ tình dục khiến anh sầu não. Như thế là quá sớm! Điều đó khiến
kế hoạch chi tiết anh đã vạch ra cho con gái bị đảo lộn. Violon, việc học hành,
vô số nghề nghiệp anh muốn định hướng cho con: tất cả đều đã được lập kế hoạch,
sắp xếp đâu vào đấy như trên bản nhạc phổ, không thừa chỗ cho thứ gì khác
nữa...
Gắng nguôi giận, anh hít
một hơi thật sâu rồi nhìn qua cửa kính, tìm lại niềm an ủi từ khung cảnh mùa
thu. Vào buổi sáng lộng gió này, vỉa hè các con phố ở khu Thượng Đông Manhattan
được trải tấm thảm dệt nên từ đám lá khô rực rỡ. Sebastian rất thích khu phố
sang trọng không có tuổi này, nơi sinh sống của tầng lóp thượng lưu New York. Ở
khu dân cư biệt lập tiện nghi êm đềm này, tất cả đều nhã nhặn và đem lại cảm
giác an lòng. Như có một bong bóng bao bọc nó khỏi mọi ồn ào và biến động.
Anh rẽ sang đại lộ 5 rồi
đi dọc Công viên Trung tâm về phía Nam, vẫn mải miết theo dòng suy nghĩ. Rõ là
anh có phần áp đặt, nhưng chẳng phải đó cũng là một cách – đúng là hơi vụng –
để thể hiện tình yêu của anh đối với con gái hay sao? Liệu anh có thể cố giữ
cân bằng giữa trách nhiệm bảo vệ con gái với khát khao được tự chủ mà con bé
đang thể hiện không? Trong một lúc anh đã muốn nghĩ rằng mọi chuyện cũng đơn
giản thôi và rằng anh sẽ thay đổi. Rồi anh lại nghĩ tới vỉ thuốc tránh thai và
mọi giải pháp tốt đẹp đều bốc hơi sạch.
Từ khi ly hôn, anh một
mình nuôi dạy Camille. Anh tự cảm thấy hãnh diện vì mình đã dành cho con tất cả
những gì cần thiết: tình yêu thương, sự quan tâm, chuyện học hành. Anh luôn
dành cho con ánh mắt ân cần và khích lệ. Luôn bên con, anh đã thực hiện vai trò
của mình rất chỉn chu, không lơ là một ngày nào, từ việc theo dõi bài tập về
nhà đến các giờ học violon hay các buổi học cưỡi ngựa.
Chắc chắn anh cũng bỏ
sót một vài điều, đôi lúc còn vụng về, song anh đã làm điều tốt nhất trong khả
năng của mình. Ở cái thời buổi suy đồi này, anh đã cố gắng hết sức dạy cho con
hiểu các giá trị. Anh tránh cho con những mối giao du không tốt, thái độ kẻ cả,
vô liêm sỉ và sự tầm thường. Suốt nhiều năm, mối quan hệ giữa cha con anh luôn
bền chặt và thông hiểu nhau. Camille kể cho anh nghe mọi chuyện, thường xuyên
hỏi ý kiến anh và luôn nghe theo lời khuyên của anh. Con bé là niềm tự hào của
cuộc đời anh: một cô bé thông minh, tinh tế và chăm chỉ luôn tỏa sáng ở trường
và có thể sẽ là một nghệ sĩ violon lớn trong tương lai. Tuy nhiên, từ vài tháng
nay, những xích mích ngày càng nhiều và anh buộc phải công nhận rằng càng lúc
anh càng cảm thấy bất lực trong việc kèm cặp con gái vượt qua quãng đường hiểm
nguy từ thế giới trẻ con bước vào thế giới người lớn như lúc này.
Một chiếc taxi bấm còi
inh ỏi nhắc anh đèn đã chuyển xanh. Sebastian thở dài. Anh không còn hiểu nổi
con người nữa, anh không còn hiểu nổi thế hệ trẻ nữa, anh không còn hiểu nổi
thời đại anh đang sống nữa. Tất cả đều khiến anh thấy tuyệt vọng và hoảng sợ.
Thế giới đang nhảy nhót bên rìa vực thẳm, còn hiểm họa thì trùng trùng.
Đúng là cần phải sống
với thời đại của mình, phải đối mặt với nó, không được buông tay, nhưng không
ai còn tin vào bất cứ điều gì nữa. Những giá trị cứ mờ nhạt dần, còn lý tưởng
thì tàn phai. Khủng hoảng kinh tế, khủng hoảng sinh thái, khủng hoảng xã hội.
Cả hệ thống này đang suy tàn còn các thành phần chủ chốt của chúng: chính trị
gia, phụ huynh, giáo viên đều đã buông vũ khí.
Sự việc xảy ra với
Camille đã khiến anh phải kiểm điểm lại các nguyên tắc của mình và chỉ làm bản
tính hay lo của anh thêm trầm trọng.
Sebastian thu mình lại,
tự tạo ra một thế giới riêng theo tiêu chuẩn của anh. Giờ anh hiếm khi rời khỏi
khu nhà mình càng chẳng mấy khi ra khỏi Manhattan.
Vì thích cô độc nên nghệ
nhân làm đàn nổi tiếng này ngày càng thường xuyên giam mình trong xưởng. Suốt
bao ngày trường, với âm nhạc là người bạn đồng hành duy nhất, anh đẽo tạc và
chạm trổ các nhạc cụ, hiệu chỉnh âm sắc và độ vang để biến chúng trở thành
những món đồ độc nhất vô nhị, vốn là niềm hãnh diện to lớn của anh. Xưởng chế
tạo nhạc cụ của anh hiện diện ở cả Châu u và châu Á nhưng anh chưa từng đặt
chân tới những nơi đó. Những cuộc thăm viếng của anh chỉ hạn chế trong phạm vi
một số mối thân quen, chủ yếu là những người trong giới âm nhạc cổ điển, hoặc
những người xuất thân từ các gia đình giàu có định cư ở Thượng Đông Manhattan
đã nhiều thập kỷ.
Sebastian nhìn đồng hồ
đeo tay rồi tăng tốc. Anh chạy xe ngang qua Grand Army Plaza, lướt qua mặt tiền
màu xám nhạt của khách sạn cổ kính Savoy, luồn lách giữa đám ô tô con và xe
ngựa chở khách du lịch để tới Carnegie Hall. Anh đậu xe trong bãi đỗ ngầm đối
diện phòng hòa nhạc huyền thoại rồi đi thang máy lên xưởng đàn.
Công ty Larabee &
Con trai được ông nội anh, Andrew Larabee, sáng lập vào cuối thập niên hai mươi
thế kỷ trước. Qua bao năm tháng, hiệu làm đàn thủ công khiêm nhường ban đầu đã
nổi tiếng trên khắp thế giới, trở thành một địa chỉ không thể bỏ qua trong lĩnh
vực sản xuất và phục chế nhạc cụ cổ.
Vừa bước vào xưởng là
Sebastian cảm thấy thư thái ngay tức khắc. Nơi đây luôn tĩnh mịch và khiến
người ta yên lòng. Thời gian như ngừng đọng. Mùi hương dễ chịu của gỗ thích,
liễu và vân sam hòa quyện với mùi hương nồng hơn của véc ni và các loại dung môi.
Anh yêu không khí đặc
biệt của cái nghề thủ công mỹ nghệ xa xưa này. Vào thế kỷ XVIII, trường phái
Crémone đã đưa nghệ thuật làm đàn lên đỉnh cao hoàn mỹ. Từ thời kỳ ấy, các kỹ
thuật hầu như không phát triển thêm. Trong một thế giới biến động không ngừng,
sự ổn định ấy đem lại cảm giác gì đó như là an tâm.
Sau mỗi bàn làm việc,
các nghệ nhân làm đàn và thợ học việc miệt mài thao tác trên nhiều nhạc cụ khác
nhau. Sebastian chào Joseph, viên quản lý xưởng, ông đang chỉnh trục cho cây
alto.
- Người bên Farasio đã
gọi hỏi về chiếc Bergonzi. Phiên bán đấu giá được đẩy sớm lên hai ngày, ông vừa
giải thích vừa phủi đám vỏ bào bám trên chiếc tạp dề da đang đeo.
- Họ thật quá thể! Như
thế chúng ta sẽ rất khó mà giao hàng đúng hạn được, Sebastian lo lắng.
- Nhân tiện, họ cũng
muốn có bản xác thực của cậu trong ngày hôm nay. Cậu nghĩ chuyện đó có thể chứ?
Sebastian không chỉ là
một thợ làm đàn tài ba mà còn là một chuyên gia đã được công nhận.
Anh bĩu môi nhún nhường.
Đây là thương vụ quan trọng nhất trong năm. Không thể từ bỏ nó được.
- Tôi phải viết nốt nhận
xét và cũng phải viết báo cáo, nhưng nếu tôi bắt tay ngay vào việc thì họ sẽ có
tờ xác thực trước tối nay.
- Nhất trí. Tôi sẽ báo
trước với họ.
Sebastian đi vào căn
phòng tiếp khách rộng thênh thang với những bức tường phủ nhung màu tía. Với
khoảng năm mươi chiếc đàn violon và alto treo trên trần, căn phòng mang một vẻ
đẹp rất riêng. Được thiết kế với chất lượng âm hưởng tuyệt vời, căn phòng này
đã đón tiếp rất nhiều nghệ sĩ diễn tấu danh tiếng đến từ khắp nơi trên thế giới
tới mua hay sửa sang nhạc cụ.
Sebastian ngồi vào bàn
làm việc và đeo đôi kính gọng mảnh lên rồi cầm lấy nhạc cụ anh phải giám định.
Đó là một món đồ khá hiếm: nó từng thuộc về Carlo Bergonzi, học trò tài năng
nhất của Stradivari. Được làm ra từ năm 1720, nó còn được bảo quản tốt đến mức
đáng kinh ngạc và nhà đấu giá danh tiếng Farasio quyết tâm phải thu về hơn một
triệu đô la trong vụ đấu giá mùa thu hoành tráng sắp tới.
Là chuyên gia nổi tiếng
toàn cầu, Sebastian không thể cho phép mình mắc bất kỳ sai sót dù là nhỏ nhất
nào khi giám định một đồ vật có mặt trong sự kiện tầm cỡ như vậy. Cũng như một
chuyên gia rượu hay một nghệ nhân nước hoa, anh lưu lại trong trí nhớ hàng
nghìn đặc trưng của mỗi trường phái làm đàn: Crémone, Venise, Milan, Paris,
Mirecourt... Nhưng, cho dù kinh nghiệm dày dạn như vậy, anh vẫn thấy gian nan
khi cần chứng nhận chính xác tính xác thực của một nhạc cụ và, trong mỗi cuộc
giám định, Sebastian lại đánh liều danh tiếng của mình.
Rất cẩn thận, anh kẹp
nhạc cụ giữa xương đòn và cằm, nhấc cây vĩ lên rồi chơi những khuôn nhịp đầu
tiên trong một bản partita của Bach. m thanh thật tuyệt hảo. Chí ít là cho đến
khi một dây đàn bất ngờ đứt phựt rồi, như một sợi dây cao su, nó quất mạnh vào
mặt anh. Sững sờ, anh đặt cây đàn xuống. Toàn bộ sự kích động và căng thẳng của
anh đều bộc lộ qua vài phút chơi đàn vừa rồi! Anh không thể tập trung nổi. Sự
cố lúc sáng đã làm vẩn đục tinh thần anh. Những lời trách cứ của Camille lại
vang vọng và ong ong trong đầu anh. Anh buộc lòng phải thừa nhận rằng có một
phần sự thật trong những điều con gái nói. Lần này, anh đã làm hơi quá. Hoảng
sợ trước ý nghĩ sẽ mất con, anh biết mình phải bắt chuyện lại với con gái càng
sớm càng tốt, nhưng anh đồ rằng chuyện đó sẽ chẳng dễ dàng gì. Anh nhìn đồng
hồ, rồi rút di động ra. May ra giờ học vẫn chưa bắt đầu... Anh cố gắng gọi cho
con, nhưng lần nào cũng phải nghe hộp thư thoại.
Mơ mộng hão huyền...
Lúc này, anh nhận ra
rằng chiến lược đối đầu trực diện đã khiến anh thất bại thảm hại. Anh phải nới
lỏng vòng kiểm tỏa, chí ít là vẻ bề ngoài. Và để làm được điều đó, anh cần có
một đồng minh. Một ai đó giúp anh lấy lại niềm tin nơi Camille. Khi đã gây dựng
lại được mối quan hệ mật thiết trước đây, anh sẽ thu xếp để làm rõ sự việc và
đưa con gái trở lại con đường đúng đắn. Nhưng anh phải yêu cầu ai giúp đỡ đây?
Anh lướt qua trong đầu
một loạt các phương án. Bạn bè ư? Đúng là anh có một số “mối quan hệ” nhưng
không ai trong số họ đủ thân thiết và tin cậy để anh đề cập một chuyện tế nhị
như vậy. Bố anh đã qua đời từ năm ngoái; còn mẹ anh, đó thực sự không phải là
một mẫu người cấp tiến. Còn Natalie, bạn gái anh? Cô ấy đã chuyển tới Los
Angeles với Đoàn ba lê New York rồi còn đâu.
Chỉ còn lại Nikki, mẹ
của Camille...
4,892 từ






