TruyenVip

Ba vụ bí ẩn

Ba vụ bí ẩn - Chương 06

Mục lục

- III -

VỤ BÍ ẨN NGƯỜI ĐÀN ÔNG BỐC HƠI (3)

Tuần
tiếp theo sau đại hội, Jeff không có thời gian đọc sách. Ngoài học hành, Jeff
còn lo việc bán buôn hằng năm của Hội Thể Thao. Cuộc bán buôn này, dùng để gây
quỹ cho Hội, luôn luôn diễn ra ngoài thành phố, trong một kho thóc. Hàng ngàn
người đến đó để mua bất cứ một cái gì, từ cái tủ lạnh cũ cho đến đôi giày trẻ
con. Nhưng cần phải nhắc mọi người chuẩn bị đồ cho, rồi sau đó ghé lấy, tất cả
phải làm trước mấy tuần lễ.

Jeff
đã thăm dò xong khu vực được giao. Người ta hứa sẽ cho quần áo, sách, dụng cụ
cũ, đài radio, bàn ghế hư, hai tủ lạnh và thậm chí ba bó rơm. Các tài xế xe tải
sẽ lo chở những món đồ nặng nhất, nhưng thầy Matthews có hứa với Jeff là ngày
thứ bảy thầy sẽ lái xe đến giúp chở những thứ còn lại.

Phía
sau xe và cốp xe được chất thùng carton chứa quần áo, giày dép đủ số chân và đủ
hình dáng, vật dụng và sách vở. Rồi hai thầy trò lên đường đi đến nông trang
của Tony Higgins. Tony sở hữu kho thóc rộng và trống duy nhất gần thành phố,
nên cuộc bán buôn luôn diễn ra tại nhà ông.

Lúc
xe rẽ vào con dường dẫn lên kho thóc, Jeff nhớ đến nhà văn được giới thiệu.
Harley Newcomb, sống trong ngôi nhà nhỏ do Tonny xây.

-
Không hiểu ông Newcomb viết xong quyển sách chưa? Jeff nói.

-
Có lẽ xong rồi - thầy Matthews trả lời. Ông đã nói cuối tháng sẽ viết xong và
hôm nay là ngày ba mươi rồi. Ông có mời chúng ta ghé thăm. Ta có thể sang nhà
ông khi dỡ hàng khỏi xe xong, nếu ông viết xong quyển sách, thì chắc có nhiều
chuyện hay để kể lắm. Ông ta từng quen với Conan Doyle, “cha đẻ” của Sherlock
Holmes.

Sau
khi chạy vòng qua bụi cây, xe dừng lại trong sân nông trang nơi Tony Higgins
sống với vợ. Sân đầy bụi; nhà cửa như sắp sập đổ. Hai con dê cột ở góc kêu be
be khi thấy khách đến. Còn chủ nông trang, một người đàn ông vạm vỡ, ngoài tứ
tuần, mặc bộ áo liền quần cũ sờn và có mái tóc không biết đến thợ hớt tóc từ
lâu, ngước mắt lên, ra hiệu chào.

Tony
Higgins đang cưa một phiến gỗ, mà dường như ông sẽ dùng để nâng mái một nhà
chái, che chiếc xe tải thời tiền sử của ông. Hiện tại, góc mái đang tựa trên
một khúc gỗ quá ngắn, còn chính khúc gỗ tựa trên cái kích chiếc xe tải, mà cái
kích không đạt được đủ chiều cao cần thiết nếu không có cái đế gồm vài viên
gạch.

Nếu
suy nghĩ kỹ, tất cả cho thấy nguyên nhân tại sao kho thóc của ông Higgins luôn
trống rỗng và sẵn sàng cho cuộc bán buôn hàng năm của hội. Thật vậy, Tony không
thích cực nhọc. Nên từ lâu ông không còn chăm lo đất đai nghiêm túc nữa. Do đó,
ông không có gì để cất vào kho thóc cả.

-
Chào - ông nói và từ từ đứng thẳng người dậy. Hôm nay trời đẹp…

-
Rất đẹp - thầy Matthews thừa nhận. Jeff và tôi chất hàng vào kho thóc được
không?

-
Cứ tự nhiên - Tony đáp. Nếu không có việc quan trọng cần làm, tôi đã giúp hai
người rồi.

Thầy
Matthews nháy mắt với Jeff.

-
Tụi này thấy rồi, anh Tony à!

Thầy
giáo và Jeff bắt đầu khiêng thùng carton vào kho thóc, trong đó vẫn còn mùi rơm
và mùi bụi bặm. Những người đi gom góp đồ đã ghé qua trước hai thầy trò rồi,
nên trong kho đã có một núi đồ đạc linh tinh sẽ phải chọn lọc lại để chuẩn bị
cho cuộc buôn bán.

-
Năm nay, Tony sẽ lãi to! Thầy Matthews cười nhận xét.

Thay
vì trả tiền thuê kho thóc cho ông Higgins, Hội Thể Thao bỏ lại cho ông tất cả
những gì không bán được. Luôn còn lại một số quần áo cũ, dụng cụ, đài radio cũ,
đôi khi cái máy giặt còn sửa được, giường, bàn ghế, v.v.

-
Không hiểu ông Tony làm gì với đồng đồ phế thải còn lại - Jeff vừa nói vừa đi
lấy cái thùng khác trong xe. Thầy có nghĩ chú ấy bán lại được không?

-
Tất nhiên - thầy Matthews nói. Tony thích ngồi một chỗ sửa một cái máy cũ hơn
là làm ruộng. Vợ ông ta vá quần áo cũ và họ cũng bán lại được. Có lúc họ may
mắn và trúng mánh! Đôi khi có người cho quần áo đẹp, cũ xưa. Không ai chịu mua.
Khi đó, Tony cất bỏ trên tầng nóc. Mà mọi giám đốc đoàn kịch nói đều biết rằng,
nếu cần tìm y phục, thì có nhiều cơ may tìm thấy ở đây. Tony đòi một giá cũng
khá. Những khoản thu nhập nhỏ nhỏ này giúp ông sống. Ông ta coi vậy chứ không
ngờ, nhưng hàng xóm đều biết ông đánh hơi được một đồng đô la cách xa hai
kilômét!

Khi
chất đồ xuống xe xong, ông Higgins vẫy tay tạm biệt hai thầy trò.

-
Nếu không bận tôi đã giúp một tay rồi - ông nói.

-
Chúng tôi sẽ còn trở lại! Thầy Matthews vừa nói vừa rồ máy xe. Còn bây giờ -
thầy quay sang nói với Jeff - ta hãy vòng qua bụi cây này ghé thăm ông Harley
Newcomb.

Theo
đường bộ, ngôi biệt thự nhỏ nằm cách xa bốn trăm mét. Nhà nằm cách biệt, có cây
cối xung quanh; cách ly trong rừng như vậy bảo đảm sự cô độc cần thiết cho nhà
văn.

-
Thầy Matthews ơi - Jeff kêu, khi xe chạy trên lối đi - thầy xem kìa! Thùng thơ
ông ấy đầy tràn!

-
Hừm! Đúng.

Hai
thầy trò xuống xe và thầy giáo quay lại nhìn thùng thư đầy nhóc báo và tạp chí
đến nỗi nắp thùng hé mở.

-
Sữa nữa! Ông ấy cũng không lấy - Jeff nhận xét.

Thầy
Matthews thấy ba chai sữa đầy đặt trước cửa.

-
Có lẽ ông ấy đi vắng - thầy giáo nói. Ta cứ đến gõ cửa thử.

Thầy
bước trên đường mòn rải sỏi dẫn đến cửa vào ngôi nhà, là một kiến trúc nhỏ bằng
đá kiên cố. Thầy gõ cửa.

Không
có trả lời. Thầy gõ thêm lần nữa.

-
Jeff ơi, em thử nhìn qua cửa sổ xem sao! Thầy nói.

Jeff
tiến lại gần một cửa sổ và cố nhìn vào bên trong. Jeff kêu lên ngạc nhiên,
khiến thầy Matthews chạy đến.

-
Có ai đã đóng đinh những tấm ván trên cửa sổ, từ bên trong, mỗi tấm ván cách
nhau khoảng hai centimét. Khi nhìn qua khe hở, chỉ thấy có bóng tối và không có
dấu hiệu gì của ông Newcomb hết.

Thầy
Matthews và Jeff đi vòng qua nhà, nhà chỉ có một tầng trệt. Tất cả các cửa sổ
đều bị bít kín từ bên trong. Cửa chính và cửa sau đều bị khóa.

-
Jeff - thầy Matthews ra lệnh - em chạy đi tìm ông Tony Higgins đi! Em dặn ông
ta lấy chìa khóa và cái rìu theo. Có thể ta sẽ phải phá cửa. Thầy sợ có chuyện
xảy ra.

Thầy
giáo chưa nói xong, Jeff đã chạy rồi. Cậu chạy qua cái gara. Xe của ông Newcomb
đang đậu trong đó, vậy là nhà văn chưa đi khỏi đây.

Jeff
lần theo đường mòn. Cậu băng qua khu rừng nhỏ, bước dọc theo cái hồ, vượt qua
con suối nhỏ rồi chạy vào sân sau nông trang của Tony. Bầy gà kêu cục tác bỏ
chạy.

-
Chú Higgins ơi! Jeff la lên. Nhanh lên! Nhanh lên! Ông Newcomb biến mất rồi.

Tony
Higgins đứng thẳng người dậy, nhanh nhẹn đáng kinh ngạc.

-
Biến mất? Không trả tiền nhà à? Ông ta không có quyền làm thế.

-
Chú có thể lấy chìa khóa và rìu theo được không? Xin chú đi nhanh ạ.

Ông
chủ nông trang cũng hoảng sợ lây, cầm vội cây rìu và đi ngay.

-
Tôi có chìa khóa trong xâu rồi - ông ta vừa nói vừa khoe một xâu chìa khóa vĩ
đại, đủ mọi hình dáng và đủ mọi kích thước. Tên viết lách bị gì vậy?

-
Chúng tôi không biết. Toàn bộ ngôi nhà bị đóng ván kín mít từ bên trong.

Cả
hai cùng chạy - thật ra ông chủ nông trại chạy không được nhanh lắm - đến ngôi
biệt thự nhỏ.

Thầy
Matthews đang cố nhìn qua một cửa sổ.

-
Vẫn không thấy ông ấy - thầy thông báo. Tony à, anh hãy cố mở cửa ra.

-
Khỏi cần nói, tôi sẽ làm ngay - ông Higgins nói. Trong hợp đồng có ghi là không
được bỏ đi mà không trả tiền thuê nhà trước.

Ông
lục trong xâu chìa khóa to tướng và cuối cùng tìm ra một chìa khóa đút vào ổ
khóa cửa. Ông kéo tay cầm thật mạnh, nhưng cửa không mở ra.

-
Không bình thường! Ông chủ nông trại càu nhàu. Cửa không nhúc nhích. Xem này:
có đinh lòi ra.

Ông
chỉ mấy mũi đinh. Đến lượt Jeff nhìn thấy mũi đinh nhọn hoắt lòi ra khỏi cánh
cửa.

-
Có lẽ ông ấy đóng đinh cả cánh cửa - Jeff giả thiết.

-
Nói cách khác, phải đập phá cửa - thầy Matthews nói.

- Ê!
Khoan đã! Higgins phản đối. Cửa tốn nhiều tiền lắm.

-
Ta phải vào chứ. Có chuyện xảy ra với Harley Newcomb. Rõ ràng thế. Tony à, anh
gặp ông ta lần cuối cùng là lúc nào?

-
Lần cuối cùng hả?

Ông
chủ nông trang gãi cằm và nhíu mày cố gắng nhớ lại.

-
Chắc là tháng rồi... Cách đây khoảng sáu tuần. Ông ấy điện thoại báo rằng ống
nước bị rò rỉ. Vì ông không thích bị quấy rầy, nên tôi không bao giờ ghé ông
nếu ông không gọi điện yêu cầu.

-
Sáu tuần à? Còn chúng tôi đã gặp ông ấy ở thành phố, cách đây mười ngày. Dường
như ông ấy không lấy thư, lấy sữa từ một tuần lễ rồi.

-
Khoan đã... Ba chai sữa. Ông ấy uống hai ngày một chai. Vậy là sáu ngày. Đúng,
gần một tuần, ông Matthews à.

-
Vậy là dường như có chuyện xảy ra với ông, ba ngày sau khi ông về. Có thể ông
ấy ở bên trong, bị bệnh hay là… Dù sao cũng phải vào. Tony, anh hãy đập một ô
kính cửa sổ. nếu không muốn đập phá cửa.

-
Thôi được. Một tấm kính vẫn rẻ hơn một cánh cửa. Ông Higgins nói.

Ông
bước lại gần cửa sổ đầu tiên và dùng cán rìu đập vỡ một ô kính. Rồi ông nện vào
mấy tấm ván gỗ dày nằm ở phía sau. Sau khoảng một chục cú đập, ván bắt đầu vỡ.

-
Ván đóng chặt quá - ông nhận xét giữa hai lần đập. Nhưng sắp nứt rồi. Có một
đầu đã sút đinh. Bây giờ, nếu đẩy, là có thể vào được bên trong. Mời ông
Matthews vào trước.

-
Được - thầy giáo nói - anh hãy đẩy mấy tấm ván ra.

Trong
khi ông chủ nông trang đẩy mấy tấm ván và giữ chúng, thầy Matthews chui vào bên
trong. Rồi thầy kéo mấy tấm ván về phía mình, để cho lỗ hở rộng ra, sao cho
Jeff và Tony cũng có thể vào được.

Bên
trong tối om, bởi vì tất cả các cửa sổ đều có ván gỗ đóng đinh kín mít. Jeff
chớp mắt để làm quen với bóng tối. Thầy Matthews gọi thật lớn:

-
Harley!... Ôi! Harley ơi!

Không
có tiếng trả lời.

-
Ta hãy bật đèn lên cho sáng! Thầy giáo đề nghị.

Thầy
bấm công tắc đèn. Không có gì xảy ra cả. Vẫn tối om. Nhưng do mắt quen rồi,
Jeff nhìn thấy một bộ sưu tập mặt nạ quỷ quái Châu Phi treo trên tường. Giống
như có những con quỷ giận dữ nhìn Jeff. Toàn bộ một bức tường phủ đầy sách.
Chính giữa của một kệ trống không có ba đầu lâu người, một lớn, một trung bình
và một nhỏ đang mỉm cười trên đó một cách rùng rợn.

-
Tôi không thích chuyện này tí nào - Tony Higgins hạ giọng nói. Thật đấy, tôi
không thích tí nào.

-
Đi! Có thể ông ấy ở trong phòng ngủ - Thầy Matthews nói.

Thầy
bước vào phòng. Ngoài nhà bếp nhỏ và nhà tắm, không còn căn phòng nào khác.
Tony Higgins bước theo. Jeff nhìn thấy hai cây đèn cầy và bật quẹt lửa trên
bàn. Jeff châm hai đèn cầy và đưa lên cao để nhìn cho rõ.

Ngọn
lửa chập chờn làm cho những hình bóng kỳ lạ chạy trên tường nhà. Phía trên hai
cây lao đặt chéo nhau, các mặt nạ trên tường như đang nhăn nhó cười.

Vẫn
cầm hai đèn cầy cao, Jeff đến gần một cái bàn viết lớn, trên đó có máy đánh
chữ. Gần máy là một quyển sách to đang mở. Rõ ràng đó là một quyển xuất bản rất
xưa, và nội dung bằng tiếng la-tinh. Jeff không hiểu tiếng la-tinh, nhưng đọc
được những gì đánh máy trên tờ giấy nằm trong máy đánh chữ.

Vỏn
vẹn chỉ có một dòng như sau:

“Cứu
với! Cứu với! Tôi bị thu nhỏ...”

Chỉ
có thế thôi. Nhưng làm Jeff nổi da gà.

-
Thầy Matthews ơi! Jeff kêu bằng một giọng yếu ớt.

Thầy
giáo và Tony Higgins bước ra khỏi phòng ngủ.

-
Không có ai hết - thầy Matthews nói - và các cửa sổ đều bị đóng đinh giống mấy
chỗ kia.

-
Tôi nghĩ - ông chủ nông trang nói - rằng chắc chắn kẻ đóng đinh mấy tấm ván này
trên cửa sổ và cửa vẫn còn bên trong. Thậm chí con mèo cũng không ra được.

-
Nhưng Harley Newcomb đã ra rồi! Thầy giáo nói lại. Jeff, cám ơn em chiếu sáng
cho chúng ta. Nhưng sao em xanh quá vậy...

-
Có có bức thông điệp trên máy - Jeff nói cà lăm. Và… và quyển sách nữa. Sách cổ
bằng tiếng la tinh…

Thầy
Matthews đọc mấy từ đánh máy, rồi xem quyển sách.

-
Phải, đây là tiếng la-tinh - thầy nói. Quyển sách này ít nhất cũng bốn trăm năm
tuổi. Thầy không hiểu hết mọi từ, nhưng sách nói về… nói về phép, về công thức
thần bí làm cho người biến mất.

Jeff
nuốt nước miếng khó khăn. Đúng như Jeff sợ.

-
Thầy sẽ gọi cảnh sát - Thầy Matthews nói.

Thầy
bước đến máy điện thoại, cầm ống nghe lên rồi quay số. Thầy chờ một chút rồi
nhìn dây điện.

Dây
bị cắt.

-
Có kẻ đã cắt dây điện thoại và tháo cầu chì! Thầy Matthews buồn rầu nhận xét.

Đột
nhiên, thầy nhìn xuống đất, phía sau cái ghế nơi đáng lẽ nhà văn đang ngồi đánh
máy, Jeff cũng nhìn theo. Dưới đất có một vết to màu đỏ hình thù không đều đặn.

-
Máu... - Jeff hổn hển nói.

-
Không phải - thầy Matthews nói. Mực đó. Chai bị đổ đây này. Mực khô rồi, chứng
tỏ chuyện này xảy ra cách đây mấy ngày, có lẽ là một tuần. Nhưng em hãy nhìn ở
đây vết đế giày... Như thể ông Harley đứng dậy khỏi ghế, rồi bỏ chạy.

-
Vết khác đây nữa này - Tony nói sau khi lấy đèn cầy của Jeff và cúi xuống đất
xa cách đó hai mét. Thêm một vết khác nữa. Và một vết nữa. Thêm hai vết nữa.
Tất cả có sáu vết. Ông Matthews, ông hãy nhìn thử và nói tôi có bị ảo giác
không.

Jeff
và thầy Matthews cũng cúi xuống nhìn những vết màu đỏ, do một người đã giẫm vào
mực đỏ ướt để lại.

Đột
nhiên, Jeff cảm thấy tóc như dựng đứng trên đầu…

Vết
chân đầu tiên là của một người bình thường. Vết thứ nhì không có gót chân: chỉ
phần trước đế giày in dưới đất, như thể người đó đang chạy. Nhưng nó đã nhỏ hơn
so với vết thứ nhất.

Còn
những dấu chân còn lại, thì giảm dần, dấu chân dường như của em bé.

-
Ông ta chạy trốn! Tony Higgins nói, giọng đã trở nên trầm và khàn. Ông ta chạy
về phòng trốn và càng nhỏ dần trong khi chạy. Và sau đó… ông đã biến mất. Bốc
hơi!

Ba
người nhìn nhau và Jeff phải hết sức cố gắng để giọng nói không bị run.

-
Thầy Matthews ơi - Jeff nói. Thầy còn nhớ câu chuyện mà ông Newcomb đã kể ở đại
hội không? Có một người bị nhốt trong nhà và bị biến mất trong khi làm ảo
thuật. Câu chuyện... câu chuyện đã thành sự thật!

ALFRED
HITCHCOCK: Tôi có làm phiền các bạn không? Tôi nghĩ mình phải báo cho
các bạn biết rằng một chỉ dẫn có ý nghĩa về vụ bí ẩn Người đàn ông bốc hơi đã
được cung cấp cho các bạn. Đúng là những chĩ dẫn tinh tế thật. Nếu các bạn
không hề biết làm cách nào một người có thể ra khỏi một căn nhà đóng từ bên
trong hay về một công thức làm phép cổ xưa có thể làm cho một người nhỏ dần cho
đến khi biến mất hẳn, thì các bạn đừng nản lòng! Cảnh sát cũng không tài giỏi
gì hơn các bạn.

Đúng
là cảnh sát hiếm khi có cơ hội điều tra về loại bí ẩn như thế này.

 

- IV -

VỤ BÍ ẨN NGƯỜI ĐÀN ÔNG BỐC HƠI (4)

Thầy
Matthews ra nông trang để gọi điện thoại cho cảnh sát, trong khi Tony và Jeff ở
lại canh gác trước ngôi nhà trống không. Không ai muốn ở lại bên trong. Tony
lầm bầm vài câu về sự vô lương thiện của ông Newcomb, biến mất không chịu trả
tiền nhà, nhưng cũng không nỡ thật sự nổi giận. Nhiều lần, ông đi vòng vòng
nhìn chằm chằm ngôi nhà và lắc đầu như thể sẽ tìm ra được một cánh cửa mà trước
đây chưa bao giờ thấy. Jeff đi theo ông, nhưng nhìn cũng vô ích. Ngôi nhà vẫn y
như xưa: bằng đá kiên cố, có mái che, và không hề có dấu vết cạy cửa.

Chẳng
bao lâu, thầy Matthews quay về cùng xe cảnh sát. Ngay khi hiểu ra vấn đề, cảnh
sát gọi về đồn bằng điện đài trên xe và ít lâu sau, năm chiếc xe cảnh sát chạy
đến cùng lúc và cảnh sát mặc quân phục xâm chiếm ngôi nhà.

Cảnh
sát tháo những tấm ván mà Tony đã làm tróc đinh, nhưng để y nguyên phần còn lại
để chụp hình và xem xét thỏa thích. Thế là Jeff có dịp theo dõi một cuộc điều
tra của cảnh sát thật cho đến tối.

Cảnh
sát gõ tường bằng búa, để tìm cửa mật, kéo các tấm ván phủ cửa sổ, bò trên mái
nhà để kiểm tra xem gạch ngói có bị xê dịch hay không.

Cánh
sát biết được rằng các tấm ván bị đóng đinh trên cửa vào và cửa số xuất xứ từ
ván nằm phía sau gara mà Tony chưa xây xong. Đinh cũng được lấy từ một cái hộp
bỏ gần đống ván. Búa cũng được lượm tại đó: Tony bỏ đó phòng trường hợp có ngày
ông lại muốn làm gara cho xong. Vậy là bất kỳ một ai cũng có thể sử dụng dụng
cụ và vật tư đó. Phía này cũng không có dấu vết gì.

Cuộc
điều tra vẫn không tiến triển. Rõ ràng là không ai có thể ra khỏi một ngôi nhà
đã trở nên kín mít, kể cả một con mèo. Nhưng Harley Newcomb đã biến mất. Cảnh
sát rất mong tìm ra một cánh cửa mật hay một cửa sập trên mái nhà, nhưng không
có. Tony Higgins liên tục kêu rên:

-
Tôi đã nói với các anh là không có cửa mật hay cái gì như thế. Tôi biết mà, vì
chính tôi đã tự tay xây dựng cái nhà này, cùng với Gioe Caruso, công nhân của
tôi, cách đây năm sáu năm. Tường thì bằng đá tốt, vữa xi-măng tốt, nền đất bằng
bê tông tốt, mái nhà tốt chưa bao giờ bị dột. Và ngay khi nhà xây xong, là ông
Newcomb đến ở cho đến nay. Tôi chưa bao giờ bị rắc rối với ông ta. Chưa lần
nào. Vậy mà bây giờ ông ta bốc hơi mất, mà không chịu trả tiền nhà! Đáng nhẽ
phải cấm mấy trò phù phép ảo thuật.

Cảnh
sát không hài lòng với giải thích này, nhưng không tài nào tìm ra dấu vết nào
của Harley Newcomb. Nếu nhà văn lừng danh không bốc hơi mất, như Higgins khẳng
định, thì sự mất tích của ông ấy càng bí ẩn thêm…

Cuối
cùng cánh sát thừa nhận rằng Harley Newcomb đã cố tình biến mất, để tự quảng
cáo cho mình, nhưng không ai tin. Nhất là thầy Matthews.

-
Họ nói bậy, Jeff à - thầy tuyên bố khi đưa cậu bé về nhà. Harley rất ghét quảng
cáo. Ông cố gắng tránh quảng cáo phô trương.

-
Vậy thầy nghĩ rằng… công thức ma thuật đã thật sự có tác dụng à?

-
Chắc chắn là không có chuyện đó đâu! Thầy giáo trả lời bằng một giọng không tự
tin lắm. Nói thật, thầy cũng không biết nghĩ sao nữa. Chúng ta biết được rất
nhiều nếu có ý nào về cách ông ấy đã ra khỏi được ngôi nhà hay về cách mà thi
thể của ông - thầy không thích nói về ông Newcomb tội nghiệp thế này chút nào -
đã được mang ra.

-
Thầy nghĩ…

-
Thầy không biết. Thầy hy vọng là không. Nhưng có thể. Dù sao, thầy biết chắc
một điều, người chịu trách nhiệm về chuyện này không phải Harley mà là một kẻ
khác. Tuy nhiên, theo thầy biết ông ấy không hề có kẻ thù.

-
Có thể ông ấy thử ứng dụng cái ý mà ông đã nói - Jeff giả thiết. Ông ấy muốn
kiểm tra cho chắc là làm được và ông ấy bị thương.

-
Nếu vậy, chúng ta đã tìm thấy một dấu vết gì đó, một chỉ dẫn nào đó rồi. Thầy
cảm thấy chóng mặt quá. Ta hãy về ngủ, qua một đêm đầu óc sẽ sáng suốt hơn. Em
biết là cảnh sát không tìm ra được quyển tiểu thuyết mà ông ấy đang viết. Cảnh
sát có gọi về New York,
và nhà xuất bản nói là chưa nhận được gì. Em có hiểu như vậy nghĩa là thế nào
không?

-
Dạ... dạ không - Jeff trả lời. Dường như em không hiểu.

-
Có nghĩa là bản thảo đã bị đánh cắp. Mà đánh cắp bản thảo truyện trinh thám chưa
viết xong có thể giúp ích được gì?

-
Dạ phải, em không thấy có lợi gì.

-
Thầy cũng không thấy. Trừ phi bản thảo đó có chứa bí mật về sự mất tích của
Harley Newcomb… Tới nhà em rồi đó Jeff. Ngày mai, thứ hai, thầy sẽ gặp lại em ở
trường. Có thể cảnh sát sẽ phát hiện điều gì đó.


Mục lục

4,063 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1