Án Mạng Trong Vô Thức
Án Mạng Trong Vô Thức - CHƯƠNG 01
Haley thở hổn hển, cố gắng hít không khí vào lồng ngực giống như một người vừa trồi được lên khỏi mặt nước sau khi bị chìm dưới đó quá lâu. Không khí đã được lưu thông, ý thức đã trở lại với một luồng cảm giác ập lên da cô và khiến cô thấy ngứa râm ran. Khi mở mắt ra, cô thấy đầu mình đau khủng khiếp. Mọi thứ trước mắt đều nhòe đi. Mắt cô hoa lên, nên cô vội vàng nhắm mắt lại.
Chuyện gì đã xảy ra nhỉ?
Những ánh đèn sáng lờ mờ và âm nhạc ầm ĩ lóe lên trong đầu cô. Đó là sinh nhật của Piper, và Piper mời Haley đi nhảy để ăn mừng, mặc dù Haley thích được mặc đồ ngủ, ăn pizza và chơi điện tử hơn. Haley tình cờ gặp Noah và vài người bạn của anh. Cô và Noah đã gọi đồ uống và bánh nachos. Sau đó họ cùng nhảy.
Rồi sao nữa?
Cô chớp mắt. Trước mắt cô là một chiếc quạt trần lờ mờ và lạ lẫm. Cái giường cô đang nằm không phải là giường của cô. Tim cô đập loạn nhịp, cô đưa mắt nhìn xuống cái gối bên cạnh. Hoàn toàn trống trải. Cô đang nằm trên giường của ai? Cảm giác hối hận theo sau cơn đau đầu như búa bổ. Cô nhắm chặt mắt lại và thu chân, nằm co quắp nghiêng về một bên.
Đây là lý do cô không ham uống rượu.
Đây là lý do cô thích chơi điện tử hơn so với việc tụ tập chơi bời.
Cô đã về nhà cùng Noah phải không nhỉ? Điều cuối cùng cô có thể nhớ ra là anh đã nói chuyện với cô, và anh mang cho cô ly cosmo thứ hai. Mặc dù cô không uống nổi những thứ có cồn nhưng hai ly chắc chắn không đủ để làm cho cô mất đi sự tỉnh táo. Cô chưa từng say xỉn kể từ khi học đại học. Cô đã thấm cảm giác say khướt trong suốt buổi Đại hội tiệc rượu năm nhất đại học.
Nhưng đó là trước khi cô bị ốm. Giờ cô hiếm khi uống rượu, và cô không bao giờ để mình uống quá đà.
Cơn đau đầu khiến cô choáng váng. Chết tiệt! Cô không hề say rượu. Cô cần phải uống thuốc, và để lấy thuốc, cô cần tìm cái ví của cô. Căn bệnh Addison ngu ngốc của cô chính là nguồn cơn của cơn đau đầu. Cô uống thuốc, sau đó gọi Uber và trở về nhà. Mọi thứ còn lại, cô sẽ xử lý sau. Mặc dù cô không định thả thính bất cứ ai, cô luôn mang thuốc dự phòng bên mình để dùng trong những trường hợp khẩn cấp.
Nhưng tối qua không phải là một trường hợp khẩn cấp. Cô đã trở về nhà cùng với một người nào đó. Nỗi xấu hổ ập đến, để mặc cô trong lạnh lẽo và trống rỗng.
Cầu trời cho người đó chính là Noah.
Chắc là anh ấy. Piper hẳn sẽ không bỏ mặc Haley ở lại với một người lạ, cho dù Haley không phải là người bạn thân nhất ở cùng cô ấy tối qua. Cô nhíu mày, cố gắng nhớ lại để xác định cô đã ở cùng Noah trong bao lâu trong suốt một đêm lang thang bên ngoài của một cô gái. Cô và cô bạn của mình luôn quan tâm chăm sóc lẫn nhau. Luôn luôn như vậy. Piper sẽ không để điều gì đó ngu ngốc như sự ghen tị nhỏ mọn phá vỡ những nguyên tắc liên quan đến sự an toàn của họ.
Phải không nhỉ?
Dù sao cô vẫn cảm thấy có điều gì đó không bình thường, nhưng cô ghìm giọng cằn nhằn đó lại. Sau khi uống thuốc, đầu óc cô sẽ tỉnh táo và mọi thứ sẽ bắt đầu trở nên rõ ràng hơn.
Cô mở mắt và chớp liên tục mấy lần. Nhưng mọi thứ vẫn mờ mờ ảo ảo. Ánh sáng len lỏi qua những tấm rèm cho cô biết rằng giờ đang là ban ngày. Mất nước là triệu chứng điển hình của căn bệnh của cô. Chiếc ví của cô đang nằm trên cái bàn đầu giường, bên cạnh một chai nước đã uống một nửa. Cô đưa tay với cái ví và tìm điện thoại. Cô không thấy nó đâu cả, nhưng cô nhìn thấy cái lọ có dán đơn thuốc của mình. Cô nuốt một viên thuốc và uống cạn chai nước.
Một cái phong bì trên bàn đầu giường khiến cô chú ý. Cô đưa tay với lấy nó. Qua khung cửa sổ trong suốt, cô thấy một nhãn dán ghi Noah Carter phía trên một địa chỉ ở Grey’s Hollow.
Cô thở phào nhẹ nhõm. Mặc dù họ mới chỉ gặp nhau vài lần nhưng phản ứng hóa học giữa họ xảy ra rất rõ ràng. Anh là một nhân viên thiết kế website rất dễ thương, từng tư vấn cho ngân hàng nơi cô làm điều phối viên truyền thông xã hội.
Haley hoàn toàn mù tịt về máy tính.
Sự tập trung của cô chuyển sang một chất gì đó khô cứng trên tay. Haley xòe bàn tay lên trước mặt. Thứ gì đó tối màu, khô cứng và trông giống như gỉ sét dính trên những ngón tay của cô. Vài giây sau điều có thắc mắc trở nên rõ ràng.
Máu?
Sự hoài nghi thoáng qua trong đầu cô. Cô đứng bật dậy, chuyển động đột ngột này khiến bụng dạ cô nôn nao. Cô đưa mắt nhìn khắp cái giường. Những vết màu gỉ sét cũng có ở trên giường, mặc dù màu đỏ thẫm rất khó nhìn rõ trên ga trải giường màu ghi xám. Không thể khác được, đó chắc chắn là máu. Nỗi sợ hãi ập đến. Tim cô đập dồn dập với tốc độ gấp đôi. Cô lật bàn tay của mình lại nhưng không thấy có vết cứa nào trên da, cũng không cảm thấy đau do bị vật gì đó sắc nhọn cứa vào cơ thể.
Cô nuốt khan và cảm thấy vị chua ở cổ họng. Sao chuyện này có thể xảy ra chứ? Chắc cô đang trong cơn ác mộng.
Nỗi hoảng sợ tăng dần, Haley tránh xa khỏi thành giường, khỏi những vệt máu càng xa càng tốt. Nhưng không có cách nào để trốn tránh khỏi chúng cả. Trong tâm trạng sợ hãi, cô nhìn khắp người mình một lượt. Cô không mặc gì trên người cả, bàn tay, cánh tay và chân cô đều có nhiều vệt máu đã khô. Sự hoảng sợ tăng lên gấp bội khi cô cố gắng tìm kiếm vùng da bị thương của mình. Cô phát hiện một vết thương trên cánh tay, nhưng vết thương đó không thể chảy nhiều máu đến nỗi dính lên giường thế kia được.
Nếu đó không phải máu của cô thì là của ai?
Của Noah ư?
Cảm giác ớn lạnh lan xuống tận chân. Cô run rẩy bò đến bên thành giường.
Chiếc giường đôi đối diện tủ quần áo và cái ghế. Trên bức tường phía bên trái cô, hai cánh cửa đang mở toang. Một cánh cửa dẫn vào hành lang. Qua cánh cửa còn lại, cô thấy tủ quần áo, những chiếc áo sơ-mi nam được treo thành một hàng ngay ngắn bên trong, một số cái vẫn còn đựng trong túi nhựa trong suốt của tiệm giặt khô.
Cô bò ra khỏi giường, chân cô run lẩy bẩy và bước đi yếu ớt, miệng cô thì khô khốc do sợ hãi và mất nước. Không khí lạnh giá ùa vào theo đường cửa chính. Cánh tay cô nổi da gà. Điện thoại của cô ở đâu nhỉ? Cô quỳ gối trên tấm thảm và cúi xuống tìm dưới gầm giường. Bụi. Một chiếc tất.
Và nhiều máu hơn nữa.
Những giọt máu màu gỉ sét nhỏ thành vệt dài từ tấm thảm màu xám nhạt đến cánh cửa đang mở toang. Mặc dù không nhớ rõ nhưng cô biết những giọt máu này chảy xuống từ hai bàn tay cô.
Cô đứng lên, tiến hai bước về phía cửa sổ và chăm chú nhìn xuyên qua tấm rèm. Một thảm cỏ dài và một lối đi dốc về phía con đường cách nơi cô đang đứng khoảng ba mươi mét. Có một ngôi nhà nhỏ màu đỏ ở phía bên kia đường.
Quay người lại, cô rón rén bước đi trên đôi chân trần đến cửa ra vào rồi đi vào một hành lang thậm chí còn lạnh hơn. Tim cô đập thình thịch như trống dồn, đủ mạnh để cô cảm thấy xương ức và cổ họng rung lên bần bật. Phòng tắm nằm ngay bên ngoài phòng ngủ. Bên trong được lát gạch trắng, trông sạch sẽ và hoàn toàn trống trơn. Cô đưa mắt nhìn vào một lối đi dẫn đến phòng ngủ thứ hai được trang bị đồ đạc như một văn phòng tại nhà. Không có ai bên trong cả.
Ánh mắt cô hướng về những vệt máu ngoằn ngoèo theo lối đi xuống tiền sảnh.
Cô dừng lại và lắng nghe. Có ai ở đây không? Một vài giây trôi qua, chỉ có tiếng nhịp tim của cô vọng lại. Tất cả những gì cô có thể nghe thấy là tiếng ro ro ở phía xa của một chiếc máy thổi lá từ bên ngoài vọng lại. Không có âm thanh nào phát ra từ bên trong ngôi nhà này cả.
Dù điều cô sắp phát hiện ra ở cuối lối đi kia là gì đi nữa thì đó cũng không phải chuyện gì tốt đẹp cả. Nhưng cô không thể ngăn bản thân mình lại được. Những bước chân của cô tạo thành một đường song song với vệt máu. Không khí trở nên lạnh hơn, và những đốm màu gỉ sét trở nên dày đặc hơn. Kết lại thành một cụm.
Dường như máu đã nhỏ ít đi khi cô đi về phía phòng ngủ.
Hành lang mở dẫn vào phòng khách. Cô đưa mắt hướng về phía đồ đạc và tấm thảm. Chiếc váy màu đen của cô nằm rúm ró trên sàn nhà. Đôi giày cao gót của cô ở dưới gầm bàn cà phê. Cô đi vào phòng, cầm cái váy lên, mặc nó lên người. Chiếc váy bó sát, đã được Piper khen ngợi vì nó khiến cô trở nên nóng bỏng tối hôm trước, nhưng lại khiến cô cảm thấy bức bí và không thoải mái. Tốt hơn ở trần, nhưng cái váy quá thiếu vải nên cũng chẳng thể giúp cơ thể chống lại thời tiết lạnh giá và ẩm ướt đầu tháng Ba ở một bang miền Bắc như New York là bao.
Hay đó là do cảm giác rằng cô dễ bị tổn thương ghê gớm.
Vệt máu dẫn cô đi qua cánh cửa dẫn ra phía sau của ngôi nhà, phía đầu gió. Cô bước lên thềm cửa nhà bếp, thứ xuất hiện trước tầm mắt khiến cô đứng khựng lại như thể cô đang bước trên nền xi măng ẩm ướt và bị lún sâu xuống đó.
Máu.
Vệt màu gỉ sét dẫn đến một vũng máu lớn trông rất ghê trên những viên đá lát sàn màu xám. Ở giữa vũng máu là một con dao.
Một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu cô, và cô biết con dao này từng nằm trong tay mình.
Một vệt máu khác dẫn ra bên ngoài cánh cửa đang để mở. Vệt máu này không có những đốm, giọt mà là một vệt dài. Qua lối cửa ra vào, Haley có thể thấy một cái sân sau rộng và rừng cây ở phía xa.
Máu chảy khắp thềm cửa và tiếp tục dẫn đến hiên nhà.
Đôi chân cô sợ hãi ngập ngừng không muốn bước tiếp thì cô bị trượt chân ở cửa sau. Tại bậc thang cuối cùng của hiên nhà, cô thấy anh.
Không.
Hơi thở của cô như mắc nghẹn nơi cổ họng. Cô khuỵu gối. Bầu trời chao đảo. Cô bám vào thành lan can để cố đứng vững.
Rõ ràng Noah đã bò hoặc lết ra đây, anh đã rẽ phải, về phía ngôi nhà gần kề, nhưng không thể di chuyển được xa. Anh đã ngã sõng soài, hai tay giơ về phía trước. Đôi mắt anh, trước đây có màu nâu ấm áp, giờ đây trông vô hồn và có màu mờ đục. Anh đang mặc chiếc áo phông in hình Doctor Who kỳ cục và khó hiểu mà chỉ vừa tối qua thôi cô còn nghĩ nó thật đáng yêu. Cái áo ướt sũng, khiến con tàu TARDIS gần như không thể nhận ra.
Chết lặng, cô quỳ sụp xuống bên cạnh xác chết. Cái rét không thể hiện rõ ràng trên khoảng da chân không được quần áo che chắn. Cô đưa một tay về phía Noah. Cô vén phần tóc xoà xuống trán của anh. Một con bọ bò qua khuôn mặt anh. Cô vội rụt tay lại như thể bị bỏng.
Cô ngồi xổm lên. Thở hổn hển, cô nhìn xuống lòng bàn tay đang xòe ra của mình và thấy có máu trên đó. Một tiếng thét lớn như muốn xé toạc cổ họng.
Mình đã làm gì thế này?
2,270 từ






