TruyenVip

Âm mưu ngày tận thế

Âm mưu ngày tận thế - Chương 50 - 51 - 52

Mục lục

Chương 50

Ngày thứ hai mươi ba

Paris, Pháp.

Từ văn phòng của viên bác sĩ, anh gọi điện cho Đô đốc
Whittaker.

- Thưa Đô đốc? Robert đây.

- Robert. Chuyện gì thế? Họ bảo tôi…

- Đừng để ý chuyện đó bây giờ. Tôi cần ngài giúp đỡ thưa Đô
đốc. Ngài đã bao giờ nghe cái tên Janus chưa?

Đô đốc Whittaker chậm rãi nói:

- Janus ư? Không. Chưa bao giờ nghe nói tới.

- Tôi đã phát hiện ra rằng ông ta đang đứng đầu một tổ chức bí
mật và ra lệnh sát hại nhiều người vô tội còn bây giờ ông ta đang tìm cách giết
tôi. Chúng ta phải chặn ông ta lại.

- Tôi có thể giúp anh như thế nào?

- Tôi muốn liên lạc với Tổng thống. Ngài có thể dàn xếp một
cuộc gặp không?

Một giây im lặng.

- Tôi chắc là có thể.

- Còn nữa. Liên quan đến tướng Hilliard.

- Hả? Như thế nào?

- Và còn những người khác. Hầu hết các cơ quan tình báo ở châu
Âu cũng dính vào chuyện này. Bây giờ tôi chưa thể giải thích gì hơn được. Tôi
muốn ngài gọi cho Hilliard. Bảo ông ta là tôi đã tìm thấy nhân chứng thứ mười
một.

- Tôi không hiểu. Nhân chứng thứ mười một về cái gì cơ chứ?

- Thưa Đô đốc, tôi xin lỗi, nhưng tôi không thể nói với ngài
được. Hilliard sẽ biết. Tôi muốn ông ta gặp tôi ở Thụy Sĩ.

- Thụy Sĩ à?

- Bảo ông ta tôi là người duy nhất biết nhân chứng thứ mười
một kia ở đâu. Nếu ông ta có một hành động sai thôi là hợp đồng bị hủy. Hãy nói
ông ta đến Doler Grand ở Zurich. Sẽ có thư nhắn cho ông ta ở chỗ thường trực.
Bảo ông ta tôi cũng muốn cả Janus đến Thụy Sĩ - đích thân ông ta.

- Robert, anh có chắc biết anh đang làm gì không?

- Không, thưa ngài. Tôi không chắc. Nhưng đây là cơ hội duy
nhất mà tôi có được. Tôi muốn ngài bảo ông ta rằng điều kiện của tôi là khỏng
thể thương lượng gì. Thứ nhất, tôi muốn một hành lang an toàn tới Thuỵ Sĩ. Thứ
hai, tôi muốn tướng Hilliard và Janus gặp tôi ở đó. Thứ ba, sau đó, tôi muốn có
một cuộc gặp với Tổng thống.

- Robert, tôi sẽ làm tất cả những gì có thể được. Làm sao tôi
có thể liên lạc với anh?

- Tôi sẽ gọi lại. Ngài sẽ cần có bao nhiêu thời gian ạ?

- Để cho tôi một giờ.

- Vâng.

- Và này Robert…

Anh có thể nghe thấy nỗi đau đớn trong giọng nói của ông già.

- Dạ, thưa ngài?

- Cẩn thận nhé.

- Thưa ngài, xin đừng lo. Tôi là người sống sót. Ngài hẳn nhớ.

***

Một tiếng sau, Robert lại đang nói chuyện với Đô đốc
Whittaker.

- Anh đã có một cam kết. Tướng Hilliard có vẻ lo sợ với cái
tin về một nhân chứng khác. Ông ta hứa với tôi là anh sẽ không bị làm hại. Các
điều kiện của anh sẽ được đáp ứng. Ông ta đang bay đi Zurich và sẽ có mặt ở đó
vào sáng mai.

- Còn Janus?

- Janus sẽ đi cùng với chuyến máy bay với ông ta.

- Cám ơn Đô đốc. Còn Tổng thống? - Robert cảm thấy nhẹ nhõm.

- Tôi đã đích thân nói với ông ấy: Các phụ tá của ông ấy sẽ
dàn xếp một cuộc gặp với anh bất kỳ lúc nào anh sẵn sàng.

- Ơn Chúa.

- Tướng Hilliard có một máy bay để chở anh tới.

- Không được. - Anh sẽ không để họ đẩy vào một cái máy bay. -
Tôi đang ở Paris. Tôi muốn có một chiếc ô tô và tôi sẽ tự lái lấy. Tôi muốn nó
được để trước khách sạn Lettré ở Montparnasse trong vòng một giờ đồng hồ tới.

- Tôi sẽ lo chuyện đó.

- Thưa Đô đốc?

- Có gì vậy Robert?

- Cám ơn ngài. - Anh thật khó giữ giọng nói bình tĩnh.

***

Anh đi dọc theo phố Lettré một cách chậm chạp, do vết đau và
tiến tới khách sạn kia mọt cách thận trọng. Đậu ngay trước tòa nhà là một chiếc
Mercedes màu đen. Không có ai trong xe. Ngang bên kia đường là một chiếc xe sơn
màu trắng xanh của cảnh sát và một người mặc sắc phục cảnh sát đang ngồi sau
tay lái. Trên lề đường hai người mặc quần áo dân sự đứng nhìn Robert tiến lại.
Mật vụ Pháp.

Robert thấy khó thở. Tim anh đập mạnh. Liệu có phải anh đang
đi vào một cái bẫy không? Đảm bảo duy nhất mà anh có là nhân chứng thứ mười
một. Hilliard có tin anh không? Như thế có đủ không?

Anh bước tới chỗ chiếc xe, đợi những người kia ra tay. Họ đứng
nguyên, yên lặng quan sát anh.

Robert đi đến phía ghế lái của chiếc Mercedes và nhìn vào bên
trong. Những chiếc chìa khóa được cắm vào ổ điện. Anh có thể cảm thấy những
người kia dán mắt vào anh trong khi anh mở cửa và ngồi vào ghế lái. Nếu tướng
Hillard lừa dối Đô đốc Whittaker thì bây giờ là lúc mọi thứ sẽ kết thúc trong
một tiếng nổ dữ dội đây.

Nào. Robert hít mạnh và với tay trái xoay chiếc chìa khoá.
Tiếng máy nổ êm. Những nhân viên mật vụ đứng nhìn anh lái xe đi. Khi Robert đến
khu giao lộ một chiếc xe cảnh sát chèn vào phía trước anh và trong một giây,
Robert nghĩ là anh sẽ bị chặn lại.

Nhưng thay vì thế, chiếc xe cảnh sát bật đèn hiệu đỏ và dòng
xe cộ dường như biến mất. Họ còn hộ tống mình nữa chứ.

Trên đầu, Robert nghe thấy tiếng động của một chiếc trực
thăng. Anh liếc nhìn lên. Sườn chiếc trực thăng có in phù hiệu của cảnh sát
quốc gia Pháp.

Tướng Hilliard đã làm tất cả những gì có thể được để bảo đảm
là anh đến Thụy Sĩ an toàn. Và sau khi mình cho ông ta thấy nhân chứng thứ mười
một, Robert nghĩ một cách quả quyết, ông ta sẽ lại tính chuyện giết mình. Nhưng
ông tướng sẽ phải ngạc nhiên.

***

Robert đến Thụy Sĩ vào lúc bốn giờ chiều. Tại biên giới chiếc
xe của cảnh sát Pháp quay lại và một chiếc xe của cảnh sát Thụy Sĩ tháp tùng
cho anh. Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu vụ này, Robert cảm thấy thư thái, ơn
Chúa là Đô đốc Whistaker có những bạn bè ở cấp cao. Với việc Tổng thống đang chờ một cuộc gặp với Robert, tướng Hilliard sẽ
không dám làm hại anh
. Đầu óc anh chuyển sang nghĩ tới người phụ nữ mặc đồ
trắng, và ngay lúc đó, anh nghe thấy tiếng cô. Âm thanh của tiếng nói đó vang
đến chiếc xe.

- Nhanh lên, Robert. Tất cả chúng tôi đang đợi anh.

Tất cả? Không phải chỉ một à? Mình sẽ biết ngay thôi mà,
Robert nghĩ.

***

Tại Zurich, Robert dừng xe trước khách sạn Dolder Grand và
viết một mẩu giấy lại chỗ thường trực.

- Tướng Hilliard sẽ hỏi tôi. - Robert bảo người nhân viên. -
Xin đưa cái này cho ông ấy.

- Thưa ông, vâng.

Ra bên ngoài, Robert bước lại chỗ chiếc xe cảnh sát đã hộ tống
anh. Anh cúi xuống nói với người lái xe.

- Từ đây trở đi, tôi muốn chỉ có một mình.

- Cũng được, thưa ông sĩ quan. - Người lái xe lưỡng lự.

Robert ngồi trở lại vào xe của mình và bắt đầu lái về hướng
Uctendorf, nơi chiếc đĩa bay đã đâm xuống.

Vừa lái xe, anh vừa nghĩ tới tất cả những thảm kịch đã xảy ra
vì nó và những sinh mạng đã mất. Hans Beckerman và Cha Patrim, Leslie
Mothershedvà William Dann, Daniel Wayne và Otto Schmidt, Laslo Bushrekete và
Fritz Mandel, Olga Romanchanko và Kevin Parker.

Chết. Tất cả họ đều đã chết. Mình muốn thấy mặt Janus, Robert
nghĩ, và nhìn thẳng vào mắt ông ta.

Những làng mạc như lao vun vút bên đường, và vẻ hoang sơ của
dãy Alps át đi những cuộc đổ máu và nỗi kinh hoàng đã bắt đầu từ đây. Chiếc xe
tới Thun và Robert bắt đầu cảm thấy hồi hộp. Phía trước là cánh đồng nơi anh và
Beckerman đã tìm thấy vỏ quả bóng thám không thời tiết, nơi mà cơn ác mộng bắt
đầu. Robert dừng xe lại bên đường và tắt máy.

Rồi anh ra khỏi xe, băng ngang qua đùòng và đi tới chỗ cánh
đồng đó.

Hàng nghìn mẩu kí ức ùa về trong đầu anh. Cú điện thoại gọi
lúc bốn giờ sáng. "Ông được lệnh
phải trình diện với tướng Hilliard tại trụ sở Cục An ninh Quốc gia ở Fort Meade
vào đúng 6 giờ sáng nay. Ông đã rõ chưa, ông sĩ quan?"

Lúc đó thì anh hiểu về nó ít làm sao. Anh nhớ lại những lời
nói của tướng Hilliard "Ông phải tìm
ra những nhân chứng đó. Tất cả bọn họ!"
Và cuộc tìm kiếm đã từ Zurich
dân tới Bern, London, Munich, Rome, và Orvieto, từ Waco tới Fort Smith, từ Kiev
tới Washington và Budapest. Rồi vệt máu đó đã đi tới chỗ kết thúc, tại đây, nơi
nó bắt đầu.

Cô đang đợi anh đúng như Robert biết thế, và trông cô giống
hệt như trong giấc mơ của anh. Họ tiến lại với nhau và dường như cô đang lướt
về phía anh, một nụ cười rạng rỡ trên gương măt cô.

Robert, cảm ơn anh đã
đến.

Có phải thật sự anh nghe thấy cô nói không, hay là anh đang
nghe những ý nghĩ của cô nhi? Làm sao người ta lại có thể nói chuyện với một
sinh vật lạ được. Tôi phải đến. Anh
nói một cách đơn giản.

Cảnh tượng này có một vẻ hoàn toàn không thật.

Mình đang đứng đây nói chuyện với một ai đó thuộc một thế giới
khác. Mình phải hoảng sợ mới phải, thế mà trong cả đời mình, chưa bao giờ mình
cảm thấy thanh thản hơn thế này.

- Tôi phải nhắc cô. - Robert nói. - Một số người đang đến đây
và muốn làm hại cô. Tốt hơn là cô hãy đi trước khi họ đến.

- Tôi không thể đi được.

Và Robert hiểu. Anh thọc tay trái vào trong túi và lấy ra cái
mẩu kim loại nhỏ có chứa miếng tinh thể kia.

- Robert, cảm ơn anh. - Mắ cô sáng lên.

Anh đưa nó cho cô và nhìn cô lắp nó vào cái vật mà cô cầm
trong tay.

- Bây giờ thì sao? - Robert hỏi.

- Bây giờ tôi có thể liên lạc với bạn bè tôi. Họ sẽ đến với
tôi.

Liệu có điềm báo gì trong câu nói đó không nhỉ?

Robert nhớ lại lời tướng Hilliard: "Họ định chiếm hành tinh này và biến chúng ta thành nô lệ."
Nếu tướng Hilliard nói đúng thì sao? Ai sẽ ngăn chặn họ? Robert nhìn đồng hồ
của mình. Đã gần đến giờ tướng Hllliard và Janus đến, và ngay cả khi Robert còn
đang nghĩ thế, anh nghe thấy tiếng một chiếc trực thăng Huey khổng lồ đang từ
hướng bắc bay tới.

- Các bạn anh đã tới.

Bạn bè. Họ là những
kẻ tử thù của anh và anh quyết tâm vạch mặt chúng là những kẻ sát nhân, quyết
tâm tận diệt chúng.

Cỏ và hoa trên cánh đồng bắt đầu rạp xuống khi chiếc trực
thăng chuẩn bị hạ cánh.

Anh sắp đối mặt với Janus. Ý nghĩ đó làm anh ngập trong một
cơn giận khủng khiếp. Cánh cửa trực thăng mở ra.

Susan bước xuống.

Chương 51

Trong chiếc tàu mẹ, lơ lửng cao bên trên trái đất, có một niềm
vui lớn. Tất cả những ngọn đèn trên các bức tường đều bật lên màu xanh.

Chúng ta đã tìm thấy cô ấy.

Chúng ta phải nhanh lên.

Chiếc phi thuyền khổng lồ bắt đầu lao nhanh xuống cái hành
tinh ở mãi xa phía dưới.

Chương 52

Chỉ trong một khoảnh khắc, thời gian ngừng lại và rồi vỡ ra
làm hàng nghìn mảnh. Robert nhìn sững khi Susan bước ra khỏi chiếc trực thăng.
Cô đứng đó một giây và rồi đi về phía Robert, nhưng Monte Banks, người ở ngay
phía sau đã tóm lấy cô và kéo cô lùi lại.

- Chạy đi, Robert. Chạy. Họ sẽ giết anh.

Robert bước một bước về phía cô và đúng lúc đó, tướng Hilliard
và đại tá Frank Johnson bước ra khỏi chiếc trực thăng.

Tướng Hilliard nói:

- Tôi đây, ông sĩ quan. Tôi đã giữ phần cam kết của mình.

Ông ta bước về phía Robert và cô gái mặc đồ trắng.

- Tôi cho rằng đây là nhân chứng thứ mười một sinh - vật lạ bị
mất tích. Tôi chắc rằng chúng ta sẽ thấy cô ta rất hấp dẫn. Vậy, sau cùng, thế
là xong.

- Chưa đâu. Ông nói là ông sẽ đưa Janus tới.

- Ồ, có, Janus khăng khăng đòi đến gặp anh.

Robert quay về phía chiếc trực thăng. Đô đốc Whitstaker đang
đứng ở cửa chiếc máy bay.

- Anh yêu cầu gặp tôi, phải không Robert?

Robert trợn tròn mắt nhìn ông ta, không thể tin nổi, và có một
cuộn phim màu đỏ hiện lên trước mắt anh. Dường như cả thế giới của anh đã sụp
đổ.

- Không. Sao…? Nhân danh Chúa, vì sao?

Vị Đô đốc bước về phía anh:

- Anh không hiểu có phải không? Anh không bao giờ hiểu. Anh lo
ngại về một vài sinh mạng vô nghĩa. Chúng tôi lo ngại về việc cứu cả thế giới
này. Trái đất này thuộc về chúng ta để chúng ta muốn làm gì thì làm.

Ông ta quay sang nhìn người phụ nữ mặc đồ trắng:

- Nếu những sinh vật các người muốn chiến tranh, các người sẽ
có chiến tranh. Và chúng ta sẽ cho các người biết nếm đòn đánh trả. - Ông ta
quay lại phía Robert - Anh đã phản bội tôi. Anh đã là con trai tôi. Tôi để cho
anh thay chỗ Edward. Tôi cho anh cơ hội phục vụ đất nước mình. Và anh đã đáp
lại tôi như thế nào hả? Anh đã đến năn nỉ tôi cho anh được làm việc gần nhà để
gần gũi vợ anh. - Giọng ông ta đầy vẻ khinh miệt. - Không đứa con trai nào của
tôi lại được phép có những mong muốn thấp hèn như thế. Lẽ ra từ lúc đó tôi đã
phải thấy những phẩm chất của anh đã bị méo mó đi như thế nào rồi.

Robert đờ người, choáng váng không nói nên lời.

- Tôi đã phá vỡ cuộc sống gia đình anh bởi vì tôi vẫn còn tin
ở anh, nhưng…

- Ngài đã phá…

- Còn nhớ khi CIA phái anh săn đuổi Con Cáo chứ? Tôi đã dàn
xếp chuyện đó. Tôi đã hi vọng là việc đó sẽ làm cho anh tỉnh ngộ. Anh đã thất
bại vì không có Con Cáo nào cả. Tôi nghĩ là tôi đã rèn giũa anh, rằng anh đã là
một người của chúng tôi. Và rồi anh nói với tôi là anh sẽ bỏ cơ quan. Đó là lúc
tôi biết anh không phải là một con người yêu nước, rằng anh phải bị loại trừ,
bị tiêu diệt. Nhưng trước hết anh phải hoàn thành phần việc trong sứ mệnh này
của chúng tôi.

- Sứ mệnh của các ngài? Giết chết tất cả những người vô tội ư?
Ngài điên rồi.

- Họ phải bị giết để khỏi reo rắc sự kinh hoàng.

- Giờ đây chúng tôi đã sẵn sàng đối phó với những sinh vật lạ.
Tất cả những gì chúng tôi cần là thêm một chút thời gian, và anh đã cho chúng
tôi điều đó.

Người phụ nữ mặc đồ trắng đứng nghe, không hề nói gì, nhưng
lúc này những ý nghĩ của cô đang được truyền vào đầu những người có mặt. "Chúng tôi tới đây để ngăn chặn các
người khỏi hủy diệt hành tinh của các người".
Tất cả chúng ta đều
thuộc về một vũ trụ. Hãy nhìn lên.

Họ ngẩng đầu nhìn lên trời. Có một đám mây trắng lớn trên đỉnh
đầu và trong khi họ nhìn lên, nó thay đổi ngay trước mắt họ. Họ đang nhìn vào
một hình ảnh về một vùng băng ở cực trái đất, và trong khi họ nhìn, nó bắt đầu
tan ra và nước chảy ào và các sông, biển trên thế giới, làm ngập London và Los
Angeles, New York và Tokyo và các thành phố ven biển khắp thế giới trong một
cảnh phim chóng mặt.

Hình ảnh đó chuyển sang một viễn cảnh về những miền đất hoang
hoá, mùa màng cháy trụi dưới ánh nắng mặt trời thiêu đốt, xác động vật chết nằm
ngổn ngang khắp nơi. Hình ảnh trước mắt họ lại thay đổi, và họ nhìn thấy những
cuộc nổi loạn ở Trung Quốc, những người chết đói ở Ấn Độ, và một cuộc chiến
tranh hạt nhân tàn phá, và sau cùng là những con người sống trong các hang
động. Hình ảnh đó từ từ biến đi.

Có một thoáng im lặng trong kinh sợ. "Đó là tương lại của
các người nếu như các người tiếp tục sống như thế này".

Đô đốc Whittaker là người đầu tiên bừng tỉnh.

- Trò thôi miên tập thể. - Ông ta quát lên. - Ta tin chắc là
mi có thể cho chúng ta thấy những trò đùa thú vị khác. - Ông ta tiến về phía
sinh vật lạ. - Ta sẽ mang mi trở lại Washington cùng ta. Chúng ta cần có nhiều
thông tin từ miệng mi. - Vị Đô đốc quay sang Robert. - Anh đã xong đời. - Ông
ta quay sang Frank Johnson. - Hãy lo về hắn đi.

Đại tá Johnson rút súng ngắn ra khỏi bao.

Susan vùng khỏi Monte và chạy đến bên cạnh Robert. Cô thét
lên:

- Không.

- Giết hắn đi. - Đô đốc Whittaker nói.

Đại tá Johnson đang chĩa súng vào vị Đô đốc.

- Đô đốc ngài đã bị bắt.

Đô đốc trợn mắt nhìn ông ta.

- Cái gì? Anh nói cái gì hả? Tôi bảo anh giết hắn đi. Anh là
một người trong chúng tôi.

- Ông nhầm! Tôi chưa bao giờ như thế cả. Tôi đã xâm nhập tổ
chức của các ông từ lâu. Tôi tìm kiếm sĩ quan chỉ huy Robert Bellamy không phải
là đề giết mà là để cứu anh ấy. - Ông ta quay sang Robert. - Tôi xin lỗi đã
không thể đến với anh sớm hơn.

Mặt Đô đốc Whittaker xanh tái đi.

- Vậy thì anh cũng sẽ bị tiêu diệt. Không ai có thể cản đường
chúng tôi. Tổ chức của chúng tôi.

- Ông không còn có một tổ chức nào nữa. Vào lúc này, tất cả những
thành viên của nó đều đang bị quây lại. Hết rồi, ông Đô đốc!

Trên đầu, bầu trời dường như rung lên do ánh sáng và âm thanh.
Chiếc phi thuyền mẹ khổng lồ đang treo lơ lửng ngay trên đỉnh đầu họ, từ trong
tàu toả ra những ánh sáng màu xanh lục. Họ kinh hãi nhìn nó đổ bộ xuống. Một
phi thuyền không gian nhỏ hơn xuất hiện, rồi một chiếc khác, rồi hai chiếc nữa,
hai chiếc nữa cho đến khi bầu trời dường như bị che kín, và một tiếng động lớn
trong không trung lan tỏa thành một điều nhạc tưng bừng vang vọng khắp núi
rừng. Cánh cửa của con tàu mẹ mở ra và một sinh vật xuất hiện.

Người phụ nữ mặc đồ trắng quay sang Robert.

- Bây giờ tôi đi đây.

Cô bước về phía Đô đốc Whittaker, tướng Hilliard và Monte
Banks.

- Các vị đi theo tôi.

- Không. Tôi sẽ không đi. - Đô đốc Whittaker lùi lại.

- Có chứ. Chúng tôi sẽ không làm ông đau đớn gì. - Cô chìa tay
ra và trong một khoảnh khắc, không có gì xảy ra cả. Rồi, ngay trước mắt những
người khác, cả ba người đàn ông từ từ bước đi như mê ngủ về phía con tàu không
gian.

- Không. - Đô đốc Whittaker thét lên.

Khi cả ba người mất hút vào trong con tàu, ông ta vẫn còn la
hét.

Người phụ nữ mặc đồ trắng quay lại phía những người khác:

- Họ sẽ không bị hại. Họ còn phải học hỏi nhiều. Vì họ đã có
hiểu, họ sẽ được mang trở lại đây.

Susan ôm chặt lấy Robert.

- Nói với mọi người rằng họ phải ngừng ngay lại việc giết chết
hành tinh này, Robert. Hãy làm cho họ hiểu.

- Tôi chỉ là một con người.

- Có hàng nghìn người như anh mỗi ngày. Con số các bạn thêm
nhiều. Một ngày nào đó sẽ có hàng triệu và các bạn phải cất lên tiếng nói mạnh
mẽ. Anh sẽ cố gắng chứ?

- Tôi sẽ cố gắng. Sẽ cố gắng.

- Bây giờ chúng tôi ra đi. Nhưng chúng tôi sẽ theo dõi các
bạn. Và chúng tôi sẽ còn trở lại.

Người phụ nữ mặc đồ trắng quay người bước vào trong con tàu.
Những ánh đèn bên trong tàu toả sáng hơn, hơn nữa cho đến khi dường như chúng
chiếu sáng cả bầu trời. Đột nhiên, không hề có dấu hiệu gì báo trước con tàu mẹ
cất lên, theo sau là con tàu nhỏ hơn cho đến sau cùng, tất cả mất hút vào trong
không trung bao la. "Nói với mọi
người rằng họ phải ngừng việc giết chết hành tinh này"
. Đúng thế,
Robert nghĩ.

Giờ thì mình biết rằng sẽ phải làm gì trong phần còn lại của
cuộc đời mình.

Anh nhìn Susan và mỉm cười.

SỰ KHỞI ĐẦU

 


Mục lục

3,820 từ

Âm mưu ngày tận thế
Âm mưu ngày tận thế

Sidney Sheldon

32 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1