TruyenVip

Âm mưu ngày tận thế

Âm mưu ngày tận thế - Chương 23 - 24

Mục lục

Chương 23

Dustin Thornton bắt đầu cảm thấy bất an. Giờ đây ông ta có
quyền lực và nó cứ như một thứ ma túy lại muốn có thêm nữa. Bố vợ ông ta,
Williard Stone, luôn hứa hẹn đưa ông ta vào một thế giới bí ẩn khép kín nào đó
nhưng cho đến giờ lão vẫn chưa thực hiện lời hứa đó.

Một cách hoàn toàn ngẫu nhiên, Thornton biết rằng thứ sáu nào
bố vợ mình cũng biến mất. Thornton đã gọi điện xin ăn trưa với lão.

- Xin lỗi, - thư ký của Williard Stone trả lời, - nhưng hôm
nay ngài Stone đi vắng.

- Ô chán quá. Thế trưa thứ sáu tới thì sao?

- Xin lỗi ông Thornton, thứ sáu tới ngài Stone cũng sẽ đi
vắng.

Lạ nhỉ và thậm chí nó còn trở nên lạ hơn khi mà hai tuần sau
đó Thornton cũng gọi lại và vẫn nhận được cùng một câu trả lời. Thứ sáu nào lão
già cũng biến đi đâu thế nhỉ? Lão ta không phải là người say mê chơi gôn hay
đam mê một thú vui nào cả.

Lý do hẳn là một người đàn bà. Vợ của Williard Stone ưa giao
thiệp và rất giàu có. Bà ta là một phụ nữ đài các và cũng có tính cách mạnh mẽ
hệt ông chồng. Bà ta không phải loại phụ nữ tha thứ được cho chồng về chuyện
trăng hoa. Nếu lão ta đang có một vụ ngoại tình, Thornton nghĩ, điều đó có
nghĩa là mình tóm được gáy lão. Ông ta hiểu là phải tìm ra cho bằng được.

Năm giờ sáng ngày thứ Sáu tiếp theo đó, Dustin Thornton đã
ngồi sùm sụp sau tay lái của một chiếc Ford Taurus rất bình thường, đậu cách
tòa dinh thự sừng sững của Willard Stone nửa dãy phố. Đó là một buổi sáng lạnh
giá và ảm đạm, và Thornton luôn tự hỏi ông ta đang làm gì ở đó. Có thể là có
một lời giải thích hoàn toàn hợp lý nào đó cho cái hiện tượng kỳ cục này của
Stone.

Mình đang phí thời gian, Thornton nghĩ. Nhưng có điều gì đó đã
kìm chân ông ta lại.

Lúc bảy giờ, hai cánh cổng lớn mở ra và một chiếc xe xuất
hiện. Ngồi sau tay lái là Williard Stone. Thay vì chiếc xe sang trọng thường
dùng, lúc này lão ta đang ngồi trong một chiếc xe chở hàng nhỏ, màu đen mà đám
gia nhân vẫn sử dụng. Thornton đột nhiên cảm thấy hồi hộp. Ông ta biết là mình
đang phát hiện một chuyện gì đó. Người ta thường sống theo một khuôn phép
riêng, và Stone đang phá vỡ cái khuôn phép ấy.

Phải là chuyện một người đàn bà.

Lái xe một cách thận trọng và giữ một khoảng cách khá xa chiếc
xe chở hàng, Thornton bám theo ông bố vợ xuyên qua các đường phố Washington tới
một con đường dẫn đi Arlington.

Mình phải thật tế nhị trong chuyện này, Thornton nghĩ. Mình
không muốn làm quá mạnh. Mình sẽ thu thập tất cả các thông tin có thể có được
về lão, và rồi mình sẽ lật quân bài. Mình sẽ nói với lão rằng mình chỉ quan tâm
tới chuyện bảo vệ cho lão mà thôi. Lão sẽ hiểu. Lão chẳng bao giờ muốn có
chuyện bê bối om sòm.

Dustin Thornton quá mải mê với những suy nghĩ đến nỗi suýt
không rẽ theo Williard Stone. Họ đã tới một khu dân cư dành riêng. Chiếc xe
hàng màu đen đột nhiên mất hút vào con đường nhỏ chạy dài trong bóng cây.

Dustin Thornton dừng xe, lựa chọn cách theo dõi tốt nhất. Liệu
ông ta có nên chạm mặt với Williard trước sự không chung thủy của lão ta lúc
này không? Hay nên đợi cho đến khi Stone đi khỏi và nói chuyện với người đàn bà
kia trước đã? Hay nên yên lặng thu thập tất cả những thông tin cần thiết và rồi
nói chuyện với ông bố vợ? Ông ta quyết định phải tìm hiểu cụ thể.

Thornton đậu xe ở một đường phụ và đi vòng theo con đường nhỏ
ở phía sau ngôi nhà hai tầng kia. Một hàng rào gỗ bao quanh khu sân sau nhưng
điều đó không có trở ngại gì. Thornton mở cổng và bước vào bên trong.

Ông ta đang đứng trước một khu vườn lớn, xinh đẹp và được chăm
sóc chu đáo với ngôi nhà khuất phía sau.

Ông ta nhẹ nhàng đi dưới hàng cây chạy ngang bãi cỏ tới đứng
bên cửa sau của ngôi nhà và tính toán bước đi tiếp theo. Ông ta cần có bằng
chứng về chuyện đang xảy ra. Không có nó thì lão già sẽ cười vào mặt cho. Dù
chuyện gì đang xảy ra bên trong kia thì lúc này thì cũng đều có thể là chìa
khoá dẫn tới tương lai của ông ta. Phải tìm ra cho được.

Rất nhẹ nhàng, Thornton thử mở cánh cửa sau.

Nó không được khóa. Ông ta lọt vào bên trong và thấy mình đang
đứng trong một phòng bếp lớn kiểu cổ. Không có ai xung quanh cả. Thornton tiến
đến bên cánh cửa phụ, nhẹ nhàng đẩy ra. Trước mặt ông ta là gian tiền sảnh lớn.
Ở phía đầu kia là một cánh cửa đóng kín, có thể là dẫn tới một phòng thư viện.
Thornton bước tới hết sức nhẹ nhàng. Ông ta đứng nép bên cánh cửa.

Không hề có tiếng động gì bên trong. Có thể là lão già đang ở
trong phòng ngủ trên gác.

Thornton đẩy cửa ra. Ông ta đứng trước ngưỡng cửa, chết đứng.
Có hơn một chục người đàn ông đang ngồi trong phòng, quanh một chiếc bàn lớn.

- Vào đi Dustin, - Williard nói. - Chúng tôi đang chờ anh đấy.

Chương 24

Tình hình ở Rome tỏ ra là khó khăn cho Robert, một cuộc thử
thách tinh thần làm cho anh kiệt sức. Anh đã đi nghỉ tuần trăng mật ở đây với
Susan, và ở đây cũng đầy những kỉ niệm. Rome đồng nghĩa với Roberto, người quản
lý khách sạn Hassler cho mẹ anh, một người nặng tai nhưng có thể nhìn miệng
người nói để hiểu với năm thứ tiếng. Rome có nghĩa là khu vườn của biệt thự D
Este ở Tivoli, và niềm vui sướng của Susan trước một trăm dòng suối do con trai
của Lucretia Borgia tạo nên. Rome là Otello, dưới chân. Những bậc thềm Tây Ban
Nha, rồi Tòa thánh Vatican và những bức bích hoạ nổi tiếng của Michelangelo.
Rome là sự pha trộn giữa những giai điều nhạc du dương ở Tre Scalini cùng tiếng
cười vui của Susan, và tiếng cô nói: "Robert, hãy hứa với em là chúng mình
sẽ luôn hạnh phúc như thế này nhé".

Mình đang làm cái quái gì ở đây nhỉ? Robert băn khoăn. Mình
không hề biết tí gì về vị tu sĩ kia, hay thậm chí là liệu ông ta có ở Rome hay
không. Đã đến lúc nghỉ ngơi, về nhà và quên hết những thử này.

Nhưng có điều gì đó trong anh, một nét bướng bỉnh thừa kế từ
một ông tổ nào đó đã chết từ lâu, ngăn không cho anh làm như vậy. Mình sẽ cố
gắng một ngày nữa, Robert quyết định. Một ngày nữa thôi.

Sân bay Leonardo da Vinci thật đông người và đối với Robert
thì dường như bất kỳ ai cũng có thể là một tu sĩ. Anh đang tìm kiếm một tu sĩ
trong thành phố có, bao nhiêu? Năm mươi nghìn tu sĩ phải không nhỉ? Hay một
trăm nghìn? Trên taxi đến khách sạn Hassler, anh chú ý tới những đám đông các
tu sĩ mặc áo choàng đi trên đường phố. Không thể được, Robert nghĩ. Mình hẳn là
điên thật rồi.

Anh được viên phó quản lý chào đón ở tiền sảnh khách sạn
Hassler.

- Ông Bellamy. Thật mừng là lại được thấy ông.

- Cám ơn. Pietro. Ông có phòng cho tôi nghỉ lại một đêm không?

- Cho ông, tất nhiên rồi. Luôn luôn sẵn sàng.

Robert được đưa đến một phòng mà anh đã từng ở.

- Nếu có cần gì xin ông cứ…

Tôi cần một điều kỳ diệu khốn kiếp, Robert nghĩ.

Anh ngả người nằm xuống, cố tĩnh tâm.

Vì sao một tu sĩ ở Rome lại đi Thuỵ Sĩ nhỉ? Có mấy khả năng.
Ông ta có thể đi nghỉ, hoặc có thể dự một hội nghị tôn giáo. Ông ta là vị tu sĩ duy nhất trên chiếc xe bus đó.
Điều đó có nghĩa gì nhỉ? Không gì cả. Ngoài một điều là ông ta không cùng đi
với nhóm, có thể như vậy thôi. Bởi thế có thể là một chuyến đi thăm bạn bè hay
gia đình của ông ta. Hoặc cũng có thể là ông ta đi cùng một nhóm, và riêng ngày
hôm đó thì họ có những chương trình riêng lẻ. Những ý nghĩ của Robert cứ quẩn
quanh trong một cái vòng tuyệt vọng.

Hãy trở lại từ đầu.
Ông tu sĩ này đã tới Thụy Sĩ như thế nào nhỉ? Nhiều khả năng là ông ta không có
một cái xe ô tô riêng. Ai đó có thể cho ông ta đi nhờ, nhưng khả năng nhiều hơn
là việc ông ta đã đi bằng máy bay tầu hoả hoặc xe bus. Nếu là đi nghỉ thì ông
ta hẳn đã không có nhiều thời gian. Bởi vậr hãy giả thiết rằng ông ta đã đi
bằng máy bay.

Cách lập luận đó
chẳng dẫn đến đâu cả. Các hãng hàng không không ghi lại nghề nghiệp của hành
khách. Vậy thì vị tu sĩ kia cũng chỉ có một cái tên như bao nhiêu những cái tên
khác trong danh sách hành khách. Nhưng nếu ông ta là thành viên của một nhóm…

Tòa thánh Vatican,
nơi ở chính thức của Giáo hoàng, vươn lên một cách uy nghi trên đồi Vatican,
bên bờ Tây sông Tiber, phía tây bắc thành Rome. Mái vòm cao của nhà thờ
Basilica, do Michellangelo thiết kế, đứng sừng sững trên quảng trường rộng lớn,
đêm ngày đầy những khách thuộc đủ mọi tín ngưỡng.

Quảng trường này
được bao quanh bởi những chiếc cột trụ hình bán nguyệt được xây dựng xong vào
năm 1667 dưới bàn tay của Bernini, với hai trăm tám mươi bốn chiếc cột đá hoa
cương xếp thành bốn hàng và trên đó là một bao lớn đỡ một trăm bốn mươi bức
tượng. Robert đã thăm nơi này tới cả chục lần, nhưng lần nào anh cũng cảm thấy
nghẹt thở trước quang cảnh ở đó.

Tất nhiên, phía
trong Tòa thánh, quang cảnh còn ngoạn mục hơn nữa. Nhà thờ Sistine: tòa bảo
tàng và Cung Sala đẹp đến mức không thể tả xiết.

Nhưng vào ngày hôm
đó, Robert đã đến đây không phải để ngắm cảnh: Anh tìm được Phòng quan hệ với
công chúng của Tòa Thánh ở khu dành cho những việc liên quan đến bên đời. Người
đàn ông trẻ tuổi ngồi sau bàn rất lịch thiệp.

- Tôi có thể giúp
ông không ạ?

Robert đưa nhanh tấm thẻ ra.

- Tôi ở tạp chí Time. Tôi đang làm một bài viết về một số giáo
sĩ đã tham dự một hội nghị tôn giáo ở Thụy Sĩ cách đây một hai tuần gì đó. Tôi
đang cần những tư liệu về thân thế.

Người đàn ông kia nhìn anh một thoáng, rồi chau mày.

- Chúng tôi có một số giáo sĩ dự một hội nghị ở Venise tháng
trước. Gần đây thì không có giáo sĩ nào của chúng tôi đến Thuỵ Sĩ cả. Xin lỗi,
tôi sợ là tôi không thể giúp gì cho ông.

- Việc này thật rất quan trọng, - Robert vội vã nói. - Làm thế
nào để tôi có thể có những thông tin đó được?

- Cái nhóm mà ông tìm kiếm… họ đại diện cho dòng tu nào thế?
Ông nói gì ạ? Đạo Thiên chúa có rất nhiều dòng: Dòng Francis, Marist,
Benetdictine, Trappist, Jesuit, Dominic và một số dòng khác nữa.

- Tôi khuyên ông đến dòng tu của họ và hỏi ở đó xem.

Chỗ đó là chỗ quái nào? Robert nghĩ.

- Ông có gợi ý nào khác không hả?

- Tôi e là không.

Mình cũng thế, Robert nghĩ. Mình đã tìm thấy đồng cỏ. Mình không
thể nào tìm được cái kim.

Anh rời khỏi Tòa Thánh và lang thang trên các đường phố của
thành Rome, mải mê với khó khăn của mình mà không hề để ý đến những người xung
quanh đến quảng trường Appolo, anh ngồi vào một tiệm cà phê ngoài trời và gọi
một ly Cinzano. Ly rượu vẫn ở yên trước mặt anh, không hề được động.

Với tất cả những gì anh đã biết thì vị tu sĩ kia có thể vẫn
còn ở Thụy Sĩ. Ông ta thuộc dòng tu nào?

Mình không biết. Và mình chỉ có mỗi lời vị giáo sư kia nói
rằng ông ta là người La Mã.

Anh uống một ngụm.

Có một chuyến bay đi Washington vào lúc chiều tối. Mình sẽ đi
chuyến đó, Robert quyết định: Mình bỏ cuộc thôi. Ý nghĩ đó làm anh bực tức.
Nhảy ra, nhưng không phải là cười mà là khóc. Đã đến lúc phải đi rồi.

- Tiền này.

- Thưa ngài, vâng.

Robert đưa mắt bâng khuâng nhìn quanh quảng trường. Phía bên
đối diện với tiệm cà phê, một chiếc xe bus đang lấy khách. Trong dãy hành khách
có hai tu sĩ, Robert nhìn hành khách đưa tiền vé và rồi đi xuống phía cuối xe.

Khi hai tu sĩ tới chỗ người bán vé, họ mỉm cười với ông ta và
ngồi xuống ghế mà không trả tiền.

- Séc của ngài, thưa ngài, - người bồi bàn nói.

Thậm chí Robert không nghe thấy anh ta. Đầu óc anh đang quay
cuồng. Nơi đây, ngay trong lòng nhà thờ Thiên Chúa, các tu sĩ có những đặc
quyền nhất định. Có thể có thế thôi…

Văn phòng của hãng Hàng không Thụy Sĩ nằm ở số 10 đường P. chỉ
cách đường Veneto khoảng năm phút. Robert được một người đàn ông ngồi sau dãy
bàn dài tiếp.

- Xin cho được gặp ông giám đốc?

- Tôi là giám đốc
đây. Tôi có thể giúp gì ông?

- Michael Hudson,
cảnh sát quốc tế. - Robert chìa ra một tấm thẻ.

- Tôi có thể làm gì
cho ông được, ông Hudson?

- Một số hãng hàng
không quốc tế đang phàn nàn về việc giảm giá vé bất hợp pháp ở châu Âu, và ở
Rome nói riêng. Thể theo công ước quốc tế…

- Ông Hudson, tôi
xin lỗi, nhưng Hàng không Thụy Sĩ không có cho giảm giá. Mọi người đều phải trả
theo giá đã công bố…

- Tất cả hả?

- Tất nhiên là trừ
những nhân viên của hãng.

- Các ông không
giảm giá cho các giáo sĩ à?

- Không. Với hãng
này, họ phải trả cả vé.

- Cám ơn ông đã
dành thời giờ. - Và Robert bước ra.

Chỗ dừng tiếp theo
- Và cũng là hi vọng cuối cùng của anh - là hãng Alitalia.

- Có chuyện giảm
giá bất hợp pháp không? - Ông giám đốc sững người nhìn Robert, kinh ngạc. -
Chúng tôi chỉ giảm giá cho nhân viên của chúng tôi.

- Các ông không
giảm giá cho các tu sĩ à?

Gương mặt ông giám
đốc sáng lên.

- A, chuyện đó thì
có: Nhưng đó không phải là bất hợp pháp. Chúng tôi đã có những thoả thuận với
bên Nhà thờ.

Tim Robert rộn lên.

- Vậy đó nếu như
một tu sĩ muốn bay đi từ Rome, chẳng hạn như đến Thụy Sĩ, thì ông ta sẽ đến
hãng này chứ?

- Ồ, vâng, như vậy
ông ta sẽ đỡ tiền hơn.

Robert nói:

- Để có thông tin
mới nhất cho các máy tính của chúng tôi, sẽ rất có ích nếu như ông có thể cho
tôi biết bao nhiêu tu sĩ đã bay đến Thụy Sĩ trong hai tuần lễ qua. Ông có hồ sơ
chứ?

- Vâng, tất nhiên.
Để dễ cho chuyện thuế má.

- Tôi thật sự cần
những thông tin đó.

- Ông muốn biết có
bao nhiêu tu sĩ đã bay đi Thụy Sĩ trong hai tuần qua phải không ạ?

- Đúng. Zurich hoặc
Geneva.

- Xin đợi cho một
chút. Tôi sẽ gọi từ máy tính ra.

Năm phút sau, ông
giám đốc quay lại với một bản in từ máy tính.

- Trong hai tuần
qua chỉ có duy nhất một tu sĩ bay bằng Alitalia đi Thụy Sĩ. - ông ta xem tờ
giấy trong tay. - Ông ta rời khỏi Rome vào ngày 7, đi Zurich. Ông ta đăng ký
bay trở về hai ngày sau đó.

- Tên ông ta? -
Robert hít một hơi sâu.

- Cha Rometo
Patrini.

- Địa chỉ?

Ông ta lại nhìn
xuống.

- Ông ấy sống ở
Orvieto. Nếu ông cần gì thêm. - Ông ta ngước nhìn lên, Robert đã đi khỏi.

 


Mục lục

2,963 từ

Âm mưu ngày tận thế
Âm mưu ngày tận thế

Sidney Sheldon

32 chương · Full

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1