39 Manh Mối - Quyển 08: Mật mã của Hoàng Đế
Mật mã của Hoàng Đế (39 Manh Mối - Quyển 8) - Chương 23
Chương
23
Hillary
Step là một vách đá cao gần mười bảy mét ở lưng chừng trời – trò đùa dai dữ tợn
của ngọn Everest về sự kiệt sức, khó thở, và giảm thân nhiệt của các nhà leo
núi. Ở những độ cao thấp hơn, nó chỉ là một trở ngại nhỏ với những người leo
núi dày dạn kinh nghiệm. Nhưng ở độ cao gần tám ngàn tám trăm mét – ngay trên đỉnh
K-2, đỉnh núi cao thứ nhì của thế giới – mỗi dịch chuyển nhỏ xíu có thể dẫn bạn
thẳng tới thế giới của nỗi đau.
Ba
thành viên – đầy mệt mỏi nhà Holt nhìn trong thất vọng khi đội người Sherpa (1)của Ian
Kabra kéo đối thủ Lucian lên Step, chính xác hơn là họ mang theo thằng nhãi khi
họ leo lên đống dây thừng lộn xộn cố định được gắn ở đó qua thập kỷ thám hiểm.
“Chẳng
công bằng!” Hamilton oang oang. Điều mà thường thì nó làm là la hét thật khó thực
hiện thông qua tấm nhựa mặt nạ dưỡng khí.
“Lũ
lừa đảo Lucian!” Reagan hổn hển.
Sức
mạnh của chi Tomas cho phép nhà Holt làm quen với khí hậu ở Himalaya ngắn hơn
bình thường. Tuy nhiên cả bọn vẫn phải chịu sự tác động đầy tàn nhẫn của
Everest. Cả ba kiệt sức, lạnh cóng, mất nước, và thiếu ô-xy. Ian, thì ngược lại,
ấm áp và thoải mái trong bộ đồ du hành vũ trụ. Và nhờ ơn mấy người mang vác
Sherpa, gã thậm chí có lẽ còn không hề mệt.
Sườn
núi bị chôn vùi sâu trong tuyết sau mấy cơn bão tuyết vừa qua. Nhà Holt đang
bơi trên núi hơn là leo lên. Reagan giờ đây đang suy nghĩ một cách đầy ghen tị
về cô em gái đang nằm trên giường bệnh. Con nhóc biết nó không thể đi xa hơn nữa.
Eisenhower
Holt hú lên đầy biểu cảm gây nên một trận lở tuyết nhỏ trên Step. Bọn họ sẽ
không thua bọn Kabra nữa đâu! Khi gã nói, mục tiêu của một vận động viên vô địch
sẽ không thể nhận lầm đằng sau sự mệt mỏi rã rời của gã.
“Tụi
nhỏ, bọn mình sẽ không có được sự tôn trọng của những nhánh khác của gia tộc.
Nhưng chúng ta là một phần của truyền thống vĩ đại, hãy nhớ về Thomas Cahill của
năm trăm năm trước. Ham, ở yên với em mày. Tao sẽ cho cả thế giới biết nhà
Tomas có thể làm gì!”
Gã
băng ngang đống tuyết dày, thể hiện quyết tâm và năng lượng sơ khai. Gã bám lấy
mấy sợi dây thừng trên Hillary Step, leo lên thoăn thoắt bằng tay không ngừng
nghỉ. Bất cứ nhà leo núi nào cũng sẽ bảo là không thể nào làm được vậy.
Những
từ như vậy không có trong từ điển của Holt.
Trên
đỉnh núi, gã biến mất vào màn tuyết, nhưng bọn nó còn nghe tiếng gã vang dội :
“Hít bụi của tao này, Kabra!”
“Ổng
dẫn đầu!” Reagan lào khào nói.
Hamilton
gật đầu đầy ngưỡng mộ và tự hào. Phần lớn thời gian trong cuộc đời nó nghĩ về
ba nó như một gã đần. Nhưng ngay tại ngọn Everest này, Eisenhower là gã đần mà
bạn muốn ở cạnh bên bạn.
“Giờ
thì không ai có thể đánh bại ổng trên đường lên đỉnh!”
***
Chiếc
Ecureuil/A-Star 350 bay lên càng lúc càng cao trong bầu không khí loãng, bay
cao hơn độ cao tối đa mà chưa có máy bay trực thăng nào trên thế giới đạt được.
Với
Amy và Dan, những đứa đã từng kinh qua nhiều trải nghiệm đáng sợ, thì việc này
chính là điều khủng bố tối hậu. Chiếc A-Star quá bé nhỏ và thiếu vững chắc khiến
tụi nhỏ cảm thấy hoàn toàn không được bảo vệ,
như thể đây là trò chơi trên xe trong công viên điên loạn, hoàn toàn ở
trong không trung, khoảng hơn chín ngàn sáu trăm mét so với mực nước biển.
Những
cơn gió tàn bạo của Himalya vùi dập chiếc trực thăng siêu nhẹ, tung nó như quả
bóng Ping-Pong (bóng bàn) trong cơn bão. Amy và Dan níu chặt lấy nhau đơn giản
là vì chẳng có gì khác để mà nắm níu.
Càng
gần đỉnh núi, những gì miêu tả về Everest càng rõ ràng – độ cao, sự vĩ đại, và
cả chỏm núi trắng đặc trưng của nó.
“Đó
là một đám mây à?” Dan hỏi, la hét từ sau thiết bị thở của nó.
Người
phi công trả lời. “Đỉnh Everest đạt tới chiều cao của tầng bình lưu,” ông nói.
“những gì mấy đứa thấy là hàng triệu tinh thể băng đang bay trên đỉnh núi. Tôi
đã nói với mấy đứa là không có du lịch ngắm cảnh mà. Hãy chuẩn bị cho cái mà
người Mỹ mấy đứa gọi là chuyến đi gập ghềnh.”
Không
hề cường điệu. Càng gần đỉnh núi, chiếc A-Star càng rung lắc dữ dội.
“Chú
tính hạ cánh thế nào vậy?” Amy la hét trong hoảng loạng. “Mình sắp đâm vô núi
kìa!”
Người
phi công lắc lư thân trên, như thể bộ điều chỉnh đang vận dụng ông ta hơn là những
thứ xung quanh. Giờ đây ngoại trừ những xóc nảy, cả đám hầu như không di chuyển,
cố gắng bay lượn qua đỉnh núi.
Bất
ngờ, thế giới biến mất khi chúng vượt qua chỏm băng. Cả bọn bay mà không thấy
gì ngay rìa của bầu khí quyển.
Một
cú rơi đột ngột và sự xóc nảy làm cả hai đứa nhà Cahill la hét.
“Chuyện
gì xảy ra vậy?” Dan kêu lên ai oán.
“Mấy
đứa muốn đỉnh núi; mấy đứa đang ở đó,” người phi công thông báo tụi nó. Ông chỉ
vào đồng hồ đo độ cao: 8.849 mét. Không có chỗ nào cao hơn cả. Không phải ở
trên trái đất.
“Tụi mình –
tụi mình làm được rồi?!” Amy lắp bắp. Con bé hoàn toàn kỳ vọng rằng mình sẽ bị
nghiền nát thành từng mảnh ở tít dưới kia.
“Vite! Mau
lên!” ông ta yêu cầu. “Chúng ta có tối đa năm phút! Tôi không thể tắt động cơ
vì sợ nó sẽ không khởi động lại được!” Với một tiếng bốp, ông ta mở buồng lái
ra.
Amy và Dan mất
vài giây quý giá để mở khóa đai an toàn và ráng nhào ra khỏi chiếc A-Star.
Tụi nó hoàn
toàn vô vọng trong việc thành công này, vì vậy cũng không có kế hoạch chắc chắn
nào cho việc sẽ làm gì vào lúc này.
Cuộc truy
tìm 39 Manh Mối đã đưa tui nó tới nhiều vùng đất thú vị, nhưng đỉnh của ngọn
Everest thật sự đứng đầu tất cả. Rét không thể diễn tả được, và gió tàn bạo tấn
công tụi nó. Tụi nó phải bò ra khỏi chiếc trực thăng để có thể tránh xa ảnh hưởng
của cánh quạt. Nhờ lượng oxy được bổ sung từ mặt nạ, tụi nó có thể hít thở được
không khí tại nơi mà đơn giản là không có không khí.
Tuy nhiên
không có gì có thể di dời tâm trí của Amy đi khỏi sự lộng lẫy của nơi này.
“Mọi thứ đều
ở dưới!” con bé thốt lên kinh ngạc. “Không có đi lên nữa! Ngay cả những đám mây
cũng ở bên dưới tụi mình!”
Đỉnh của thế
giới! Con bé chưa hề tra cứu tí gì để chuẩn bị cho nơi chốn ngoạn mục này.
Những đỉnh
núi khổng lồ nhấp nhô khắp xung quanh, nhưng đỉnh của tụi nó là cao hơn tất cả,
thống trị những kẻ láng giềng cao ngạo nhất của hành tinh. Lhotse, gần tám ngàn
năm trăm mét, dường như ở xa bên dưới tụi nó. Bầu trời thật tuyệt vời, một màu xanh cô ban
sâu thẳm hoàn toàn không tự nhiên. Tại độ cao này, tụi nó đang ở ngay rìa của tầng
đối lưu của trái đất, không xa lắm cho khởi đầu du hành vũ trụ.
Khi đôi ủng
của mình lạo xao trên tuyết tại mái nhà của thế giới, Dan nói vọng lại qua vai
mình với người phi công, “nếu chú bỏ tụi cháu lại đây, người đàn ông trên điện
thoại chắc sẽ rất cáu đó!” Nó hoàn toàn không biết “người đàn ông đó” có thể là
ai – rõ ràng là không phải chú của Nellie. Nhưng không cần phải hỏi thêm về quyền
lực và sức ảnh hưởng của người đó.
“Em có thể
tin được là mình đang ở đâu không?” Amy la lớn trong tiếng gầm rú của dòng khí
lưu.
“Tuyệt vời!”
Dan lơi tầm mắt khỏi quang cảnh và tập trung vào địa thế của đỉnh núi. Cảnh tượng
làm nó gai người. “Trời
ạ, nơi này là một bãi rác!”
Một cọng mì ý đầy
màu sắc mấy lá cờ nheo Phật Giáo phần phật trong gió. Còn có hàng tá cờ của các
quốc gia. Ống xy lanh không khí rỗng nằm la liệt rải rác khắp nơi. Và chôn vùi
dưới tuyết là một bộ sưu tập kỳ quặc các vật thể và những đồ vật nhỏ vô giá trị,
mọi thứ từ khung hình gia đình tới một mẩu trang sức và thậm chí cả mấy thứ đồ
chơi.
Dan hoang mang.
“Ai mang mấy thứ này lên đây chứ?”
“Đó là đồ lưu
niệm,” Amy hổn hển giải thích. “Mỗi người leo núi đều muốn để lại một vật gì đó
trên đỉnh núi. Câu hỏi là, Mollory đã để lại gì?”
Dan nhặt lên một
chiếc mề đay và mở nó ra để lộ một hình chụp mờ mờ của một em bé mũm mĩm. “Sao
mình biết được cái nào trong đống rác này là manh mối? Mình chỉ có năm phút,
Amy à! Và có lẽ giờ chỉ còn có bốn thôi!”
Amy suy nghĩ cật
lực. “Mallory tới đây đầu tiên, vậy thì bất cứ thứ gì ổng mang tới sẽ ở trên
cùng. Mình đào bới nào.”
Bọn nó bắt đầu
đào bới đống tuyết, dọn dẹp đống rác của hàng trăm thứ khác nhau. Sâu xuống dưới,
tuyết đóng cứng hơn, và Amy vớ lấy một khung hình dùng như một chiếc xẻng trong
khi Dan đập bể một cái bình oxy xài hết, dùng nó như chiếc búa. May mắn thay,
không có các tảng băng lớn, tạ ơn dòng khí lưu đã lấy đi phần lớn hơi ẩm.
Ở độ cao này, một
sự phối hợp của người sắt được đóng gói vào trong mỗi chuyển động đơn giản.
Trong một vài giây, cả hai đứa đều thở khò khè và ho dữ dội. Cơ thể con người
không được sinh ra để tồn tại trong những điều kiện này, còn ít hơn làm việc nặng
nhọc nữa. Amy có thể cảm nhận được tầm nhìn bị bóp lại khi bộ não kêu gào đòi
thêm oxy. Con bé cắn môi để cơn đau giữ tập trung và tỉnh táo. Trên Everest, kiệt
sức về mặt tinh thần cũng chết người như chết thực vậy.
“Nếu mình đào
nhiều nữa,” Dan phun ra, K-2 có thể chiếm vị trí ngọn núi cao nhất thế giới!”
“Chị không nghĩ
là mình cần phải lo về chuyện đó đâu,” Amy hổn hển. “Coi nè – càng lúc càng có
ít thứ bị chôn vùi ở đây. Mình đã đào xuống lớp đồ từ những chuyến thám hiểm
Everest sớm nhất.”
“Hai phút!” tiếng
hét từ phía chiếc trực thăng siêu nhẹ.
Bỏ qua tất cả
những thứ nhảm nhí, tụi nó tăng tốc. Dan đào bới điên cuồng với cái xi lanh, và
Amy sàng lọc kỹ càng với những ngón tay lạnh cóng, loại bỏ mấy cái bùa và mề đay
St. Christopher. Mọi thứ đã đủ khó khăn ở đây rồi. Hết giờ trước khi tìm thấy
Manh Mối là không được phép nghĩ tới.
“Ngừng lại!”
Con bé bất thần la lên.
Dan
cứng đờ giữa chừng không, chiếc xi lanh bất động ở vài phân cách một chiếc lọ
thủy tinh bị chôn phân nửa.
Thật
tỉ mỉ, Amy gạt sạch tuyết xung quanh và rút cái chai ra. Nó là một vật chứa bằng
thủy tinh dày, nút chai đậy chặt, và nội dung bên trong bị đóng băng.
Trên
một mặt phẳng có dấu ấn Trung Quốc mà Amy nhận ra ngay lập tức. Nó kéo dây kéo
áo gió xuống, lôi từ trong áo sơ mi, kéo ra chiếc khăn lụa được xếp gọn từ Tử Cấm
Thành. Gió gần như lôi toạc nó ra khỏi tay con bé, nhưng con bé sống chết giữ lấy.
Cùng nhau, con bé và Dan thu xếp mở chiếc khăn ra.
“Đó
là con dấu của Phổ Nghi, vị hoàng đế cuối cùng!” con bé hét lên trong gió.
“Trùng khớp hoàn toàn, thấy không? Phổ Nghi đã đưa cái này cho Mallory đem đi
giấu cho ổng!”
“Nhưng
cái gì ở trong chai chứ?” Dan hỏi.
“Nhớ
cái chai nhỏ ở Paris – cái mà nhà Kabra chôm không? Chị nghĩ nó là cái gì đó giống
vậy.”
Con
bé xoay cái chai. Được khắc vào mặt kia là biểu tượng của một con sói đang đứng
– biểu tượng nhà Janus.
Nỗi
háo hức khám phá ra làm tiếng mạch đập vào tai con bé lớn tới mức át cả tiếng
rú của dòng khí lưu. “Dan, chị hiểu rồi!” Con bé chỉ vào bức tranh trên tấm lụa
– “phương trình” làm từ biểu tượng các nhà. “Điều này không có nghĩa là gia tộc
là tổng hợp của các chi. Nhìn hình dáng xung quanh mấy cái biểu tượng! Nó chính
là những chai nhỏ, như cái này và cái từ Paris! Có bốn công thức hóa học – mỗi
công thức cho một chi. Và khi em phối hợp lại với nhau, em sẽ tạo thành huyết
thanh quân
chủ ! Đó chính là ý nghĩa của ba mươi chín manh mối
– các thành phần tạo nên huyết thanh đó!”
“Một
phút!” người phi công gầm lên.
Thậm
chí ngay cả việc sắp hết giờ cũng không làm tụi nó xao lãng khỏi việc sự thật về
39 Manh Mối đang bắt đầu lộ rõ.
“Hãy
nghĩ về các chi của gia tộc và ưu điểm của họ!” Amy tiếp tục. “Nhà Lucian là bậc
thầy về chiến lược và sự mưu mẹo; nhà Janus thì sáng tạo và kịch nghệ; nhà
Tomas thì thể thao và mạnh mẽ; nhà Ekat có thể phát minh ra mọi thứ. Và những đặc
điểm đó được di truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, vì vậy hiệu quả hóa học
phải thực sự là một phần của ADN của em. Với huyết thanh quân chủ, em có thể có
tất cả những điều đó cùng lúc! Em sẽ không thể bị đánh bại!”
Có
một sự trao đổi im lặng giữa hai đứa nó. Công thức đầy quyền năng đó đang ở sai
chỗ rồi.
…
“Ba
mươi giây!” Người phi công gần như phát cuồng. “Nếu mấy đứa đang đi thì đi ngay
bây giờ!”
Dan
giúp Amy vật lộn với miếng lụa đang phần phật để nhét vào lại trong áo gió và
chạy đi. Amy chạy theo nó khi tuyết phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh hiện ra
thêm một dòng chữ trên chai, dòng này nhỏ hơn nhiều so với những chữ khác. Con
bé giơ cái chai lên sát mắt và nheo mắt nhìn dưới đáy chai.
Thông điệp được khắc vào chai, có thể bằng
một con dao gấp bỏ túi, hoặc có lẽ là cạnh của một chiếc rìu băng. Nó viết rằng:
GM
– George Mallory. Các thế hệ những nhà thám hiểm đã được truyền cảm hứng bởi những
từ ngữ huyền thoại của ông – rằng ông leo ngọn Everest “bởi vì nó ở đây.” Nhưng
ông chưa bao giờ nói về ngọn núi cả! Ý của ông ta là huyết thanh của nhà Janus
– và nơi chốn mà nó có thể an toàn trên thế giới.
Năng
lượng của con bé sắp cạn kiệt, bị suy sụp bởi độ cao và chiến công phi thường từ
việc đào bới ở độ cao tám ngàn tám trăm mét. Tay run rẩy, con bé nắm chặt chiếc
lọ, bằng chứng sau cùng của việc hợp tác giữa hai Cahill cách xa nhau hàng ngàn
dặm. Các kẻ đồng mưu không thể nào khác nhau hơn. Một người là hoàng đế, của
triều đại huy hoàng cuối cùng cách xa cả thế kỷ; kẻ khác chỉ đơn giản là một thầy
giáo Anh Quốc leo lên ngọn núi như một sở thích. Cái gì đã mang họ lại gần
nhau?
Không
có gì hơn là 39 Manh Mối.
"Mười
giây!!”
“Nhanh
nào, Amy!” Dan nắm lấy tay con bé, kéo bật con bé ra khỏi những ảo tưởng. Cả
hai lún xuống tuyết, bò rạp dưới cánh quạt quay của chiếc trực thăng siêu nhẹ,
và nhào vào cửa mở của buồng lái.
“Đi!
Đi! Đi!” Dan cất giọng khàn khàn.
Người
phi công khởi động điều khiển. Có tiếng vang rền rĩ, và chiếc A-Star ỳ lại
trong khoảnh khắc, cánh quạt của nó phải vật lộn để tìm sức nâng từ chút không
khí hầu như không tồn tại. Sau cùng, chiếc trực thăng bắt đầu cất cánh từ đỉnh
núi cao nhất thế giới.
“Chị
không tin được tụi mình làm được đó!” Amy thở phào.
Và
ngay lúc đó một bàn tay to lớn đeo găng đặt lên càng bên trái của chiếc A Star.
(1)Sherpa : Theo tiếng Tây Tạng có nghĩa là người
phương Đông, là một nhóm người thiểu số sống ở khu vực núi non thuộc lãnh thổ
Nepal, trên cao Himalaya.
3,049 từ






