TruyenVip

39 Manh Mối - Quyển 06: Trong Vùng Nước Thẳm

39 Manh Mối (Tập 6) - Chương 01

Mục lục

CHƯƠNG 1

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người
yêu sách.]

TIẾNG NƯỚC XỐI ÀO ÀO dội vào tai Amy Cahill. Nếu nhắm
mắt lại, con bé có thể hình dung mình đang đứng dưới một con thác tuyệt đẹp của
vùng nhiệt đới. Nhưng thật không may, nó lại đang trốn trong một nhà vệ sinh
của sân bay.

Bên trong căn buồng nhỏ tin hin, nó gập chân lại và giữ cái
ba lô thăng bằng trên hai đầu gối. Tiếng dội nước toa-let, tiếng vòi nước chảy
và tiếng những va-li có bánh xe được kéo lê theo những bước chân vội vàng. Sân
bay Sydney của
nước Úc là một nơi bận rộn.

Bận rộn là điều tốt. Sự bận rộn là chỗ để ẩn nấp.
Nếu bạn muốn “cắt đuôi” kẻ theo dõi mình, thì nhà vệ sinh có thể cho bạn một cơ
hội hoàn hảo, nếu bạn không ngại chuyện ngồi thu lu trong toa-let đến 15 phút.

Cắt đuôi. Mới vài tuần trước, cái từ đó chỉ có nghĩa là
không để cho thằng em trai, Dan, đọc trộm nhật ký của nó. Còn bây giờ đó thực
sự là cuộc sống thật. Quá thật với một đứa bé 14 tuổi.

Amy len lén nhìn ra ngoài căn phòng nhỏ. Một đám
khách du lịch choai choai vừa vào nhà vệ sinh một lúc trước và đang tán dóc
bằng tiếng Pháp trong khi rửa tay và làm điệu làm bộ trước tấm gương.
“Allons-y”[1], tay hướng dẫn viên gào lên. Vừa nói chuyện và cười đùa, cả đám
bọn họ vừa bắt đầu kéo va-li đi về phía cửa ra.

[1] “Đi thôi” - tiếng Pháp trong nguyên bản.

Đó là một cơ hội hoàn hảo. Amy chuồn ngay ra khỏi toa-let. Vừa mỉm cười với một cô bé
người Pháp dễ thương, nó vừa lẩn vào trong nhóm. Đám phụ nữ đổ xô ra vào tất
bật ở chỗ những cái cửa và đám khách du lịch bị rối tung lên bởi một bà người
Úc dẫn theo bốn đứa con gái. Amy nhẹ nhàng lẻn vào giữa đám đông khi họ đi ra
khỏi cửa.

Con bé để cho đám khách du lịch chắn giữa nó và cánh cổng đối diện. Ngay
khi họ kéo đi hết về khu lấy hành lý, nó lủi ngay vào một quầy cà-phê. Nó đưa
mắt rà khắp hành lang, tìm xem có người quen nào... hoặc người lạ mặt đáng ngờ
này.

Mọi thứ trông đều bình thường. Vấn đề duy nhất nằm ở chỗ bình thường
chưa chắc đã là tốt. Bởi vì một sự bình thường mới mẻ đồng nghĩa với việc bất
cứ ai cũng có thể là mối đe dọa.

Mối đe dọa có phải là gia đình người Nhật mang những đôi giày “hàng độc”
kia không? Hay là đám choai choai người Mỹ đeo ba lô, mặc áo thun đồng phục thi
đấu có chữ “NGỬI RA MÀY RỒI NHÉ”? Còn người phụ nữ đứng tuổi đang tóp tép nhai
bánh xốp, bà mẹ có cái xe nôi, người đàn ông đang dừng lại để gọi điện thoại di
động kia thì sao?

Bất cứ ai trong số họ cũng có thể theo dõi nó và Dan, em trai nó. Bất kỳ
ai trong số họ cũng có thể là người nhàCahill. Amy chưa bao giờ tưởng
tượng được là có lúc cái họ của nó sẽ khiến nó thấy lạnh xương sống.

Kể từ khi di chúc của bà nó được công bố, nó đã bị săn đuổi hết từ lục
địa này tới lục địa khác bởi chính... họ hàng của mình. Bà Grace Cahill của nó
đã đặt ra một thách thức cho tất cả các chi họ của dòng họ Cahill - hoặc tham
gia cuộc đua tìm 39 manh mối để trở thành người quyền lực nhất thế giới, hoặc
ra đi với một triệu đôla. Amy và Dan đã chọn cuộc săn tìm. Không phải một triệu
đô không hấp dẫn. Nhưng tụi nó biết bà muốn tụi nó chiến thắng.

Lúc đó hai đứa không hề biết là tụi nó sẽ dính vào chuyện gì.

Đôi khi Amy tự hỏi điều gì đáng sợ nhất trong chuyện săn tìm những manh
mối. Có lẽ không phải là chuyện bị chôn sống, hoặc chuyện suýt bị một đoàn tàu
lửa nghiền nát, hoặc bị nhốt trong lăng mộ của xác ướp. Thực tế, tất cả những
chuyện đó đều đã xảy ra với nó... và nó vẫn sống sót. Có lẽ, đáng sợ nhất là
điều này - trở nên nghi ngờ tất cả mọi người trên trái đất này. Amy và Dan đã
phải trả giá đắt để học được rằng bất kỳ ai trong số họ cũng có thể là một kẻ
chỉ điểm.

Không lẽ cả phần đời còn lại của nó cứ như thế này sao? Cứ phải ngoái
lại sau lưng suốt hay sao? Giờ thì đừng có mà chửi em, Dan sẽ
nói thế. Tuy thằng em nhỏ hơn đến 3 tuổi, nhưng Amy cần đến em trai như một chỗ
giúp nó bấu víu vào đời thực. Amy rảo bước lên.

Cả đám đã dự kiến sẽ gặp nhau ởrạm trung chuyển của sân bay. Ngay khi
chuyến bay từ Moscow
đến đây hạ cánh, Amy, Dan và Nellie Gomez, au pair[2] của tụi nó, đã tách nhau
ra. Thay vì hối hả đón taxi, tụi nó sẽ lang thang ở sân bay một chút, để cho kẻ
nào đang theo dõi chúng bị “leo cây” chơi.

[2] Xem chú thích ở cuốn 1 - “Mê cung xương”.

Tụi nó đến Sydney theo một linh cảm. Khi ở Nga, hai chị em nó đã phát
hiện ra cha mẹ chúng đã từng đi du lịch bằng hộ chiếu giả của Úc. Trong khi đi
xuống theo hành lang đông đúc, Amy nghĩ về bức ảnh chụp cha mẹ mà Lucian
Nataliya đã gửi cho chị em nó. Nó và Dan đã thay nhau giữ tấm ảnh, vì cả hai
đứa đều muốn được nhìn ngắm nó. Kể từ khi cha mẹ tụi nó qua đời trong vụ cháy
nhà, tất cả ảnh của họ cũng đã bị hủy hoại hết. Tất cả trừ một tấm, thế mà Dan
lại làm mất nó hồi ở Paris.

Kể từ lúc thấy tấm ảnh đó, từng mảnh ký ức nhỏ cứ lần lượt ùa về với
Amy. Nó bất chợt nhớ về những thứ ngốc nghếch, kiểu như họ đã cùng “ăn điểm tâm
vào buổi tối” trong những tối thứ năm như thế nào, hay chuyện mẹ nó luôn mang
theo bút dạ quang đủ màu trong ví để họ có thể vẽ lên miếng lót ly khi cả nhà
đi ăn ở đâu đó. Hay chuyện có lần họ đã lấy nhôm làm thành đồ trang sức và...
đội những cái vương miện đó đi vào hiệu tạp hóa như thế nào. Nó gần như quên
mất mẹ nó là người ngớ ngẩn ra sao.

Tám năm trước, cha mẹ nó cũng đã từng đến sân bay này. Họ cũng đã đi dọc
những hành lang này. Mẹ ơi, cha ơi... cha mẹ giờ đang ở đâu?

Có thể nó và Dan đã đi chệch hướng. Có thể chuyến hành trình này sẽ
không dẫn đến một manh mối nào. Đâu có bằng chứng nào cho thấy là tụi nó sẽ tìm
được. Nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy những tấm hộ chiếu đó, cả hai đứa đều
biết đâu là nơi chúng sẽ tới tiếp theo. Thậm chí lúc đó tụi nó không cần phải
nói với nhau một lời nào.

Mối liên lạc duy nhất của tụi nó ở Úc là người em họ của cha nó, Shepard
Trent. Ông này lớn lên cùng cha của chúng, nên hai đứa luôn gọi ông là “chú”.
Tụi nó biết ông sống ở Sydney.
Thế nào cha mẹ tụi nó cũng qua thăm ông ấy khi họ đi du lịch tới đây. Chú Shep
sẽ là điểm dừng chân tiếp theo của chúng.

Rắc rối duy nhất là tụi nó vẫn chưa liên lạc được với chú ấy. Điện thoại
của ông đã bị cắt. Nellie đã xoay xở tìm ra được một địa chỉ từ trên Internet,
nhưng chúng không có cách nào biết là địa chỉ này có thật hay không.

Amy đi tới điểm hẹn. Cả bọn đã thống nhất với nhau là dùng phương tiện
công cộng sẽ tốt hơn taxi. Nếu muốn trà trộn, tụi nó nên lẩn vào những đám
khách du lịch.

“Nè anh bạn, nướng một con chuột túi lên ăn chơi đi!”

Amy nhăn mặt khi cái giọng Úc “bồi” đập vào tai. Rồi nó sém té ngửa khi
thấy Dan đội một chiếc mũ rộng vành kiểu Úc và diện một cái áo khoác kiểu dùng
để đi trong vùng bán hoang mạc. Thằng nhóc còn quấn quanh cổ một con rắn giả
làm bằng cao su.

“Em gọi thế này là trà trộn đó hả,” nó rít lên, giật cái mũ ra khỏi đầu
thằng nhóc và nhét vào túi hông của cái ba lô đang đeo.

“Chớ em biết làm gì trong cửa hàng của sân bay đây?” Dan hỏi lại. “Em
phải mua cái gì đó chớ. Chị có biết Úc là nơi có nhiều sinh vật chết người nhất
trên thế giới không? Nhìn con rắn này nè - nó được gọi là tai-pan. Nọc độc của
nó có thể giết, coi nào, khoảng hai ngàn con cừu. Hay là hai trăm con gì đó. Dù
sao đi nữa, nếu chị bị những em bé này cắn một phát thì chị phải, coi nào, được
máy bay chở tới bệnh viện chích thuốc giải độc gấp, còn không là chị sẽ chết
một cách khủng khiếp ngay tại chỗ.” Để minh họa, Dan siết chặt lấy con rắn và
bắt đầu phát ra những tiếng khò khè như bị bóp cổ, mắt nó trợn trừng và nín
thở. “Aaaaaaa,” thằng nhóc la chói lói.

“Hai đứa đây rồi, đúng giờ ngay chóc. Đúng là một phép lạ đấy.” Nellie rảo
bước tiến lại. Cô nàng hoàn toàn không để ý tới đôi mắt lồi ra, khuôn mặt đỏ
gay và âm thanh như bị nghẹt thở của Dan. “Chị thích chỗ này rồi đó, mấy đứa
thấy sao? Chị vừa ăn cái bánh lamington ngon nhất trần đời,” cô nàng vừa nói
vừa liếm chỗ chocolate dính trên mấy ngón tay. “Ngày nào cũng được xực bánh
rán.”

Đêm cuối cùng ở Moscow, Nellie đã tự tỉa mái tóc
của mình bằng kéo cắt móng tay. Bây giờ những món tóc đen nhánh có móc lai màu
bạch kim của cô nàng chĩa ra lua tua trên đầu như những dấu chấm cảm. Nellie
lùa mấy ngón tay vào đó, làm cho mái tóc dựng đứng hết cả lên

Dan ngã lăn ra sàn, một chân co lại giật giật. “Chị
đã mua vài tấm bưu thiếp,” Nellie vừa nói tiếp vừa bước ngang qua Dan để khoe
với Amy. “Nước Úc đẹp thật. Chị tự hỏi không biết tụi mình có thời gian ra biển
chơi không nữa.”

Dan lại giật nảy lên. “Bạch tuộc đốm xanh!” nó gào to. “Chết tươi ngay lập tức!”

“Ở đây có một chuyến xe buýt đưa chúng ta vào trung tâm Sydney,” Nellie vừa nói vừa mở ra một tấm bản
đồ. “Tới đó, chúng ta có thể chuyển qua một xe buýt khác để tới chỗ chú của mấy
đứa. Chị nghĩ đó là cách tốt nhất. Chị đã vẽ ra tuyến đường rồi.”

“Tuyệt,” Amy nói.

“Ngay cả một con thú mỏ vịt cũng có thể giết chị nếu chị không cẩn
thận,” Dan đế thêm. “Cái chỗ này hay dã man.”

Cả bọn bước ra ngoài trời trong ánh nắng rực rỡ của nước Úc và xếp hàng
lên xe buýt. Sau những đám mây xám xịt của nước Nga, cả bọn được chiêu đãi bằng
những cơn gió mơn man và bầu trời xanh biếc.

Nellie giơ chiếc lồng nhốt Saladin lên ngang mặt mình và kêu grừ grừ với
con mèo. “Chúc một ngày tốt lành, anh bạn,” cô nàng nói bằng giọng Úc, “chút
nữa thôi, mày sẽ được ăn cá hồng, tao hứa đấy.”

Để đáp lại, con Saladin kêu “Meo” rõ to khi chiếc xe buýt dừng lại trong
tiếng phanh xe rít lên rền rĩ. Tiếng mèo kêu làm một bà già ngồi phía trước tụi
nó giật mình. Bà ta quay người lại. “Cái gì thế, cháu thân mến? Có phải là một
loài chim kỳ quái nào đó của nước Úc không?” Bà giương đôi mắt cận thị nhìn lom
lom vào chiếc lồng đựng con mèo trong lúc lục tìm khăn giấy trong ví cầm tay.

“Chỉ là con mèo thôi ạ,” Amy nói với vẻ biết lỗi. “Cháu đoán là nó đói.”

“Ồooo, bà yêu mèo lắm.” Bà ta kéo cái va-li màu đỏ
có bánh xe trong khi hàng khách du lịch chậm chạp tiến lên phía

Amy nói nhỏ với Dan, “Chị hy vọng là chú Shep vẫn
còn ở địa chỉ này. Không thì mình chả biết làm sao để tìm chú ấy.”

“Tụi mình chỉ cần lang thang ở mấy cái tiệm bán
dụng cụ lướt sóng,” Dan nói. “Ở đó thế nào mình cũng sẽ tìm được chú ấy thôi.”

Shep là một tay lướt sóng lãng tử. Khi còn nhỏ, hai
đứa đã từng gặp ông, nhưng Amy chỉ có một ký ức mờ nhạt về ông, còn Dan thì
không nhớ chút xíu nào luôn. Ông không đến dự đám tang cha mẹ nó 7 năm trước.
Nhưng hồi còn ở Boston, một trong những bộ sưu tập của Dan là những tấm bưu
thiếp Shep đã gửi cho tụi nó trong nhiều năm, từ những nơi như Bali hoặc Oahu.
Mặt trước những tấm bưu thiếp luôn có hình một con sóng lớn.

Cả bọn leo lên xe buýt và xếp gọn ba lô xuống dưới
ghế ngồi. Bà già có cái va-li đỏ ngồi sau tụi nó và mở bản đồ ra khi xe buýt
chuyển bánh. Tấm bản đồ đập vào phía sau đầu của Amy. “Ôi, xin lỗi cháu yêu,”
bà già nói. “Bà vừa đập cả dãy núi Xanh vào cháu rồi.”

“Không sao đâu,” Amy đáp. “Bà đừng bận tâm.”

“Đúng là người Mỹ! Bà biết mà! Rất thân thiện. Bà
đã đi du lịch tới thành phố Kansas một lần rồi. Thịt nướng ở đó thật ngon. Cháu
có phải người ở Kansas không? Không à? Thật là đáng tiếc.” Bà già bắt đầu lẩm
bẩm một mình trong khi xem xét tấm bản đồ. Cứ chốc chốc tấm bản đồ lại đập vào
đầu Amy, nhưng nó không để ý tới nữa.

Khi xe buýt vào tới trung tâm thành phố, dòng xe cộ
ùn ùn xung quanh, còn họ chầm chậm lướt qua hết khu nhà này đến khu nhà khác.
Sự khác biệt thật đáng kinh ngạc so với Moscow. Ngoài đường mọi người bước đi
bằng những bước chân dài khỏe khoắn như của các vận động viên, mặc những bộ
quần áo mùa hè rực rỡ, tán gẫu và cười đùa với bạn bè. Mọi người ở Sydney đều
có vẻ khỏe mạnh và hạnh phúc.

“Người ta gọi đây là xứ Oz[3] cũng đúng,” Dan nói.
“Cứ như trong chuyện tưởng tượng ấy.”

[3] “Xứ Oz” - xứ sở thần tiên trong bộ phim Mỹ “The
wizard of Oz” (Phù thủy xứ Oz) của đạo diễn Victor Fleming, công chiếu năm
1993.

Nellie dán mắt vào những điểm dừng khác nhau trên
tấm bản đồ. Amy nhìn chăm chăm vào các ký hiệu.

“Chú Shep sống gần Darlinghurst đúng không?” Amy
hỏi.

“Này bà chị, đừng có mà gọi em là “darling,”[4] Dan
nói. “Đừng bao giờ. Đó là luật đấy.”

[4] “Darling” là cách gọi trìu mến một người thân
yêu.

“Darlinghurst là một khu ở Sydney, thằng ngốc à,”
Amy đáp.

“Thằng ngốc, cho phép. Darling, không cho phép.”

Bà già dễ mến ngồi sau tụi nó đứng dậy khi xe lăn bánh vào trạm dừng.
Vừa kéo va-li, mở bản đồ, bà vừa vẫy chào tụi nó “Tạm biệt các cháu! Đi chơi
vui nhé!”

“Chúc bà cũng thế!” Amy vẫy tay chào lại. Những cánh cửa xe rít lên khi
đóng lại.

Nellie tham khảo bản đồ lần nữa. “Chúng ta đang ở gần Circular Quay5. Chỉ
còn hai trạm dừng nữa trước khi mình chuyển xe.”

Amy chồm tới để nhìn tấm bản đồ. Có gì đó khang
khác. Một sức nặng quen thuộc nào đó đã biến mất...

“Sợi dây chuyền của bà Grace!” Amy cảm thấy bủn rủn
khi đưa tay sờ lên cổ. “Mất rồi!”

“Em chắc không?” Nellie hỏi lại, đưa mắt tìm trên
ghế.

Amy không mở miệng trả lời nổi. Cổ họng nó nghẹn ứ
một cục to và nó phải kiềm mình để khỏi bật khóc. Sợi dây chuyền đó không một
sợi dây chuyền. Nó còn là một cái gì đó mà bà Grace từng yêu quý. Mỗi lần chạm
vào nó, Amy lại cảm thấy sự hiện diện sống động của bà, và thấy mình được kết
nối với lòng can đảm của chính bà Grace.

Chiếc xe buýt quành qua một khúc cua trong lúc Amy
điên cuồng bới tung sàn xe. “Nó không còn ở đây!”

“Lần cuối em còn nhớ tới nó là khi nào?” Nellie
hỏi.

“Khi chúng ta đứng chờ xe buýt,” Amy trả lời, tập
trung suy nghĩ. “Em đã giấu nó vào bên dưới áo thun.”

“Nó không bị rớt mất,” Nellie nói. “Nó đã bị đánh
cắp. Chính bà già đó.”

“Thật không? Bà ấy rất tử tế mà. Bà ấy cứ để tấm
bản đồ đập vào đầu em và xin lỗi...,” Amy há hốc mồm ra giữa chừng.

Nellie gật gù, “Chính xác. Để đánh lạc hướng em.”

Dan bắt đầu nhấn vào cái nút DỪNG LẠI trên tay vịn
ghế ngồi của nó. “Nhanh lên nào. Cùng đi đá đít vài bà già nào!”


Mục lục

3,086 từ

Truyện được đọc nhiều

Đệ Nhất Kiếm ThầnĐang ra
Đệ Nhất Kiếm Thần

Thanh Phong

11778 chương6.5
Phong Thần ChâuĐang ra
Phong Thần Châu

Oa Ngưu Cuồng Bôn

10919 chương7.2
Thần Y Trở LạiĐang ra
Thần Y Trở Lại

Tiểu Tinh

6863 chương6.4
Thiên Đạo Đồ Thư QuánĐang ra
Thiên Đạo Đồ Thư Quán

Hoành Tảo Thiên Nhai

3577 chương7.1